Chương 170: Bại lộ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,288 lượt đọc

Chương 170: Bại lộ

Triệu Đông kể lại đầu đuôi ngọn ngành câu chuyện, rất nhanh Triệu Quân đã tỏ tường tất cả.

Vương Linh Linh tích trữ lương thực là sự thật, cô ta đã tích được một trăm năm mươi cân, con số này ăn khớp với số tiền mà anh ta đưa Vương Linh Linh, còn phần dư ra là cô ta về nhà mẹ đẻ lấy đi.

Triệu Quân cũng biết được từ Triệu Đông là nhà mẹ đẻ Vương Linh Linh bên kia cũng có vấn đề, mặc dù Vương Linh Linh không kể qua với họ nhưng chuyện ồn ào của hai vợ chồng Vương Vĩnh Thuận và Lý Xuân Quyên rất rầm rộ, vụ án Vương Diệu Tông tham gia Đảo đấu cũng nằm trong vụ án lớn mà mấy xã xung quanh đều biết. Thế nên Triệu Đông cũng biết sơ sơ.

Triệu Quân ném chuyện nhà mẹ đẻ Vương Linh Linh sang một bên, dồn hết tâm trí vào giải quyết chuyện lương thực.

Triệu Đông nói, Vương Linh Linh chuyển lương thực về cũng là mấy ngày trước rồi, điều này căn bản là không có khả năng. Ngay cả Triệu Quân không tiếp xúc nhiều về lĩnh vực này cũng biết. Sở dĩ tích lương thực để bán với giá cao là vì địa điểm họ thu mua bán ra giá thấp.

Chắc chắn một điều là không phải gần đây Vương Linh Linh mới thu mua lương thực, nếu cô ta có ý định làm thì có lẽ là phải bắt đầu từ hai hoặc ba tháng trước rồi.

Hai nếp nhăn giữa mi tâm của Triệu Quân càng thêm sâu.

Nếu như Vương Linh Linh chỉ tích trữ thôi thì chuyện không ảnh hưởng nhiều. Dù sao theo lời của con trai kể lại thì dạo gần đây Vương Linh Linh không bán đồ ra ngoài. Vì chỉ có mua chứ không bán, nên không thể xem nó là buôn đi bán lại, cũng không thể gọi là đầu cơ trục lợi.

Nhưng nếu Vương Linh Linh bắt tay với người khác hoặc Vương Linh Linh làm việc không cẩn thận, chuyện đầu cơ bị người ta biết được. Thì tính chất của chuyện này trở nên nghiêm trọng hơn.

Triệu Quân suy đi ngẫm lại càng thấy có gì đó bất thường, cứ hỏi đi hỏi lại con trai, cuối cùng mới khẳng định là Vương Linh Linh thật sự có đồng bọn.

Triệu Quân vẫn đang trầm tư suy nghĩ nhưng Triệu Đông đã cảm thấy nó thật tủi thân.

Bố về rồi, mẹ kế xấu xa kia đã bị đuổi đi, nhưng lần này bố nó trở về lại chẳng mang quà về, cũng không mua kẹo mua đồ chơi cho nó. Chỉ kéo nó ra hỏi chuyện mãi.

Một khi trẻ con đã có tâm sự thì chỉ một thoáng thôi nó sẽ bật khóc nức nở.

Ban đầu Triệu Quân còn đang suy nghĩ tìm cách giải quyết như thế nào, bỗng dưng bị con trai cắt ngang.

Triệu Đông thút tha thút thít: "Bố xấu lắm, con đói sôi bụng rồi mà bố lại chẳng cho con ăn gì cả. Từ chiều đến giờ em gái cũng không có gì bỏ bụng, chúng con đều là những đứa trẻ không ai cần."

Lúc này Triệu Quân mới biết màn đêm đã buông xuống, trong nhà cũng chưa thắp đèn, mấy túi lương thực vương vãi khắp sàn, con trai con gái cũng chưa ăn cơm.

"Con nín khóc đi, để bố nấu cơm cho con ăn."

Triệu Quân thấy hơi hổ thẹn nhưng anh ta không phải là kiểu người sẽ nói xin lỗi với con trai mình. Anh ta để lại một câu cứng nhắc rồi lập tức vào bếp nấu cơm.

Bữa cơm tối được nấu dưới ánh đèn dầu để trên cao, Triệu Quân còn không biết đồ ăn trong nhà cất chỗ nào. Chỉ nhóm bếp lửa thôi đã khiến anh ta chật vật một lúc lâu. Trứng gà trong nhà chỉ còn một quả, anh ta luộc quả trứng gà rồi chia cho mỗi đứa một nửa.

Ngay cả nồi và bếp còn lem nhem vết bẩn, Vương Linh Linh ăn xong bột mì kéo cũng chẳng thèm rửa nồi, anh ta bó phép đành phải chân tay lúng túng, một chốc bận cái này, một lát loay hoay bên kia.

Vật lộn cả buổi mới nấu được hai bát cháo bột lẫn (*), hai đứa trẻ cho vào miệng thấy khó ăn, nhùng nhằng không muốn ăn nữa.

(*) Dùng nhiều loại bột trộn lẫn với nhau để nấu như: bột mì, bột ngô, bột sắn, ...

Triệu Quân nếm thử một ngụm, cũng thấy vị khó ăn thật. Nhưng đây là đồ ăn đó, anh ta ráng kiên trì ăn hết hơn một bát, phần dư còn lại anh ta kiếm chút dầu vừng, nhỏ vào bát vài giọt rồi ép hai đứa trẻ ăn hết.

Ăn xong bữa cơm tạm bợ, Triệu Quân không tắm rửa cho hai đứa nhỏ mà nhét chúng vào chăn đi ngủ luôn, anh ta cũng nằm ngủ bên đầu giường lò cả đêm.

Sáng sớm ngày hôm sau, anh ta đã hạ quyết tâm.

Đống lương thực tích trữ của Vương Linh Linh bắt buộc phải mang đi giao nộp!

Anh ta không phải là hạng người ngu đần như Vương Linh Linh, đầu cơ lương thực trong những năm thiên tai, dù có là ở xã hội xưa cũng đã bị bắt giam rồi chứ càng đừng nói là xã hội mới đề cao tính công bằng như thời nay.

Trên thực tế, cái gọi là công kích "đầu cơ trục lợi" trong vài năm qua là chủ yếu đánh vào bọn đầu cơ. Thế nào gọi là đầu cơ, là thu mua vào với giá thấp, bán ra với giá cao ngất ngưỡng, lợi dụng tin tức kém mà bóc lột cả hai bên, đó chính là đầu cơ trục lợi.

Nếu không giao ra số lương thực tích trữ của Vương Linh Linh, sau này bị người ta tra ra được thì sẽ bị đưa lên trừng trị đầu tiên. Ngay cả anh ra cũng không tránh khỏi bị vạ lây.

Triệu Quân rời giường, lừa hai đứa trẻ ở nhà rồi gấp gáp ra ngoài tìm đại đội trưởng. Thà giải thích sớm còn hơn để muộn màng, dù sao chuyện cũng là do Vương Linh Linh bày ra, không liên quan đến anh ta.

Triệu Quân phớt lờ ánh mắt tủi thân của hai đứa trẻ vội vã ra ngoài.

Vừa ra đến cửa, đã gặp ngay anh hai của anh ta tay bê cái gáo hồ lô đứng trước cửa.

"Lão tam, anh tới mượn ít đồ ăn."

Lão nhị nhà họ Triệu nhìn chằm chằm vào người em trai.

Triệu Quân tức khắc cảm thấy đầu của mình như muốn phình to ra: "Anh... không được mượn, số lương thực này phải mang đi giao nộp."

Lão nhị nhà họ Triệu: "Lão Tam, anh hỏi cậu một câu cuối cùng, cậu có cho mượn lương thực hay không?"

Triệu Quân vẫn kiên trì với quyết định của mình: "Thật tình là em không cho mượn được, anh, đống lương thực này phải lập tức mang đi nộp..."

Nhưng anh hai của anh ta đã chẳng muốn nghe thêm lời nào, chỉ nhếch môi cười, nói bằng giọng điệu mỉa mai: "Lão tam à lão tam, là người anh này nhìn lầm cậu rồi. Được thôi, cậu yên tâm đi. Cho dù anh có là đồ bỏ đi chăng nữa thì cũng sẽ tự mình làm việc để nuôi vợ con. Sau này anh sẽ không dính dáng tới cậu nữa đâu!"

Dứt lời, anh ta quay người bỏ đi.

Triệu Quân đứng ở đằng sau gọi anh ta quay lại, anh ta làm như không nghe thấy.

Triệu Quân khổ sở vò đầu bứt tai, tự hỏi bản thân anh ta lần thứ một vạn, anh ta trùng sinh để làm cái quái gì thế!

Bố mẹ đã không còn là bố mẹ của anh ta, anh em ruột rà rồi cũng trở mặt nhau.

Triệu Quân cố nén tâm trạng khó chịu trong lòng xuống rồi đi tìm đại đội trưởng thưa chuyện, đại đội trưởng vừa nghe đã biết đây là sự việc rất nghiêm trọng, một mình ông ta không để tự ra quyết định được. Lập tức truyền tin tức lên xã, lãnh đạo bên xã đích thân qua bên này xử lý, hai bên cùng phối hợp làm việc.

Một vụ là Vương Linh Linh đẩy Triệu lão thái tử vong, một vụ khác là Vương Linh Linh đầu cơ lương thực để chuẩn bị bán ra thị trường.

Vương Linh Linh bị giam ở đồn công an chưa kịp đưa ra hỏi cung thì đã bị sự việc đầu cơ đánh phủ đầu trước.

Vương Linh Linh không chút do dự thừa nhận tội trạng của cô ta, trực tiếp khai đồng lõa là nhà họ Lý.

Lãnh đạo xã vừa liếc mắt ra ám hiệu thì dân quân lập tức đi đến nhà họ Lý bắt người.

Vương Linh Linh đã khai là khai cho trót, kể hết mọi chuyện từ đầu đến cuối, bao gồm cả chuyện làm sao kết hội cùng Lý lão thái của nhà họ Lý, rồi là bà ta lừa dối Vương Linh Linh như thế nào. Sau đó là cô ta vì lý do gì mà đành phải thỏa hiệp, phân chia lương thực ra làm sao, toàn bộ cô ta đều khai hết không bỏ sót chuyện nào, kể xong cũng là lúc cả nhà họ Lý bị bắt sang đây.

Lý lão thái vừa nhìn thấy Vương Linh Linh là đã gông cổ lên chửi như tát nước, bà ta không kìm được sự sợ hãi trong lòng.

Bà ta ở bên này vẫn chưa tìm Tạ Dược Tiến nói chuyện, cứ lần lữa chờ qua vài hôm cái đã, đến mùa cao điểm lương thực trong huyện rồi mới tìm con rể tương lai bàn bạc, như thế cũng dễ thương lượng giá cả.

Kết quả là bà ta chưa kịp có hành động gì thì bên Vương Linh Linh đã có chuyện.

Hàng trăm cân lương thực trong nhà họ Lý đã trở thành vật chứng cho hành vi gian trá của họ, trực tiếp đẩy cả nhà họ Lý rơi xuống hố sâu thăm thẳm, suốt đời suốt kiếp không thể ngóc đầu dậy được.

Chuyện đã đến nước này, trong nháy mắt Lý lão thái đã hạ quyết tâm, bà ta phải đổ hết mọi tội trạng lên đầu con dâu. Có liều cái mạng già cũng phải kéo con trai ra khỏi vũng bùn này.

Mấy đứa con dâu của ba ta cũng đâu phải người hiền lành gì cho cam, làm gì có ai cam tâm tình chuyện chịu bị oan uổng chứ?

Trong chốc lát, trong phòng chỉ toàn là tiếng cãi nhau ì xèo của người nhà họ Lý.

Đồng chí công an gõ bàn, bực mình nói: "Mấy người có thôi đi không, vẫn còn một số chuyện chưa thẩm tra xong, vậy ai là Lý lão thái nhà họ Lý. Tôi muốn hỏi bà, dựa theo lời của Vương Linh Linh, cô ta đã lấy chuyện con trai thứ ba của bà là Lý Thanh bị vô sinh để ép buộc bà, khiến bà đồng ý giải tán công việc làm ăn, có phải vậy không?

Vương Bình Bình – người luôn bênh vực, đứng về phía Lý lão thái xuyên suốt cuộc tranh chấp vừa rồi, nghe được lời đó khiến chị ta trợn mắt há mồm.

"Vô sinh?"

Trong bụng Lý lão thái thầm than không ổn, đang định bỏ chạy thì chỉ nghe thấy tiếng hét chói tai vô cùng thảm thiết của Vương Bình Bình, ngay sau đó, bà ta cảm nhận được cơn đau nhói từ da đầu truyền tới.

"Khốn kiếp, mau, mau kéo nó ra!"

"Nữ đồng chí này, cô đừng đánh nữa, đánh tiếp là ngồi tù như chơi đấy!"

"Người gia đình này bị điên rồi à?"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right