Chương 171: Trồng đậu phộng
Các đồng chí công an vất vả lắm mới tách được Vương Bình Bình ra, Lý lão thái và Lý Thanh bị chị ta vừa đánh vừa cắn, mặt mũi ai cũng bầm dập, xanh xanh tím tím.
Nước mắt Vương Bình Bình ướt đẫm cả khuôn mặt, vì chị ta không sinh được con mà đã chịu không biết bao nhiêu sự khinh thường và chế nhạo của nhà chồng, chưa một ngày nào chị ta được sống bình yên dù chỉ mà một khoảnh khắc. Thế mà kết cục lại là... tất cả đều là giả dối, gạt người quá đáng!
Chị ta ngồi bệt xuống đất như một người phụ nữ điên rồi bắt đầu gào khóc, chỉ tay vào cả nhà Lý lão thái mà chửi rủa, chửi nhà họ là những kẻ lòng dạ đen tối, đẻ con không có lỗ đít, đoạn tuyệt tử tôn không ai hương khói, chị ta nghĩ ra cái gì trong đầu là chửi như thế ấy.
Đồng chí công an hít một hơi thật sâu, anh ta ta đi ra ngoài xin đồng nghiệp tý lửa châm thuốc.
"Tôi thấy á, chuyện này xử lý xong rồi đấy."
***
Cuối tháng Tám, cánh đồng ngô của đại đội cuối cùng không cần đi trông coi nữa. Ruộng trên đất riêng nhà Vương Anh cũng đến mùa thu hoạch.
Vương Anh đội cái nón cói, hí ha hí hửng đi nhổ cây đậu phộng với Từ lão thái. Nhà cô dùng dầu ăn hao quá. Nên là trong mảnh ruộng của nhà cô nhìn đâu cũng thấy cây đậu phộng mọc chen chúc nhau trên đồng.
Thi thoảng Vương Anh cũng tới tưới nước suối linh cho cây đậu, mảnh vườn cây lạc sinh trưởng rất tốt.
Từ lão thái cũng bất ngờ: "Đậu phộng trồng trên đất nhà mình tươi tốt ghê con nhỉ."
Vương Anh: "Còn chưa nhổ nữa mà mẹ đã biết rồi ạ?"
Từ lão thái: "Nhìn phần thân lá trên ngọn là biết đậu ngon rồi!"
Quả nhiên, cây đậu nhổ ra được một nắm to, rễ cây níu theo một nhúm đất tơi xốp.
Từ lão thái mừng rỡ: "Đậu phộng này ngon, năm nay nhà mình giữ lại giống tốt mà trồng, nay mai ăn mãi cũng không hết."
Hạt đậu tươi ngon thế này, phải để dành để dành làm giống cho vụ sau.
Vương Anh tách một hạt đậu còn âm ẩm ra, lạc tươi vừa mới đào lên ăn vào cảm nhận được nước chứa trong hạt đậu, khi nhai sẽ thấy rõ vị ngọt thanh thanh.
Vương Anh: "Đậu phộng có công dụng điều dưỡng lách lách và dạ dày, để con về nghiền mấy cái bánh đậu phộng cho mẹ ăn nhé."
Mảnh đất riêng cũng không rộng, mẹ con hai người chẳng mất bao lâu đã thu hoạch xong toàn bộ số đậu.
Vương Anh nhẩm tính đại khái, chỗ đậu phộng này được mấy chục cân.
Từ lão thái rất vừa ý: "Mang ra nhà máy ép lấy dầu, chắc là được hơn mười cân dầu rồi."
Sau khi thu hoạch đậu phộng xong, Vương Anh nhìn chằm chằm vào hai cây hoa hướng dương. Hạt giống của hai gốc cây hướng dương này khó lắm cô mới tìm được, chỉ trồng lấy ít hạt hướng dương rang ăn.
Nhưng không biết là do trồng hơi muộn hay vị trí đất nhà cô bị lệch, cây đậu phộng đã tới mùa thu hoạch hết rồi, còn cây hướng dương này lớn chậm hơn một tý.
Một ngày Vương Anh chạy ra đồng ba chuyến, cô sợ đài hoa hướng dương bị người ta bẻ trộm. Trong khi chờ thu hoạch đài hoa hướng dương, Vương Anh đã chế biến đậu phộng thành N món thưởng thức.
Đầu tiên là bỏ đậu vào nước luộc với húng lìu (*), đậu phộng còn tươi không cần phơi khô, chỉ cần rửa sạch lớp đất bám trên vỏ. Sau đó lấy cái chày nhỏ gõ nhẹ vào đậu vừa rửa sạch, bước này là để vỏ đậu phộng nứt ra kẽ hở nhỏ, khi nấu gia vị dễ thấm vào hạt đậu.
Sau đó cho lá nguyệt quế, gừng, hạt hoa tiêu, đường phèn, vỏ quế, hành băm, thêm một thìa nước tương, gia vị chủ yếu của món này là cho nhiều muối, luộc trong khoảng một tiếng rồi tiếp theo nhấc nồi xuống để gia vị ngấm vào lạc thêm nửa ngày. Vậy là món đậu phộng ngâm muối đã hoàn thành.
(*)Là một loại gia vị na ná ngũ vị hương.
Từ Sương luộc một nồi lớn, Vương Anh và Từ lão thái bê một đĩa lạc trên tay, hai người ăn hết từ lúc nào không hay.
Món tiếp theo là động phộng rang, Vương Anh khuyến khích Từ Sương nên thử các phương pháp rang khác. Như là món đậu phộng Tửu Quỷ (*) rang với ớt khô và hạt hoa tiêu, bên ngoài hạt đậu được áo một lớp vỏ đường. Hay như món đậu phộng da cá, cho đậu nhúng vào hỗn hợp bột mì và trứng gà, nêm nếm các loại gia vị ngẫu nhiên, cuối cùng cho ra một mẻ đậu phộng được chế biến với hương vị mới lạ, ăn rất đưa miệng.
(*)Một món ăn vặt mang nét đặc sắc của ẩm thực tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc.
Vương Anh vừa ăn vừa gợi ý với Từ Sương: "Đến Tết năm sau, nhà mình lại làm món này ăn nhé."
Với món ăn vặt như này, thưởng thức vào tiết trời lạnh giá của mùa đông mới chuẩn bài.
Món cuối cùng cũng hấp dẫn không kém, đó là món làm từ sữa bò mà Vương Anh đã mong ngóng từ lâu.
Từ Sương đã liên hệ với trại chăn nuôi trên trấn rất lâu, cuối cùng thừa dịp thời tiết nóng bức, sữa ở trại chăn nuôi tiêu thụ không hết trong thời gian này sẽ nhanh bị hỏng, anh nhờ người giúp đi cửa sau lấy về nửa thùng sữa tươi cho Vương Anh.
Để có được chút sữa tươi này, Từ Sương gần như bế tắc trong việc làm thế nào để lấy sữa, sữa vắt xong anh ngay tức khắc đạp xe thục mạng không dừng không nghỉ chạy thẳng về nhà. Nắng gắt đầu thu đúng là oi ả nóng nực, hễ chạy chậm một chút thôi, anh sợ dưới nhiệt độ cao của ánh nắng ngoài thời sẽ làm sữa nhanh thiêu.
Về đến nhà, anh lập tức lấy nắp đậy lại rồi đặt thùng sữa vào chậu nước.
Vương Anh đứng bên cạnh khoa tay múa chân hướng dẫn: "Dùng sữa nhào bột, cho đậu phộng, đường và mè đen với mè trắng vào giữa làm nhân."
Từ Sương chỉ cần nghe qua đã thấy vị của món này làm ra sẽ rất là khó ăn.
Từ lão thái cũng líu lưỡi: "Ái chà, có đậu phộng, sữa bò, đường rồi cả bột mì nữa, món này nấu xong chắc ngon lắm đây!
Vương Anh với tư cách là một người có tầm ảnh hưởng lớn về mặt lý thuyết, nhanh nhảu đáp lời: "Thật ra dùng bột nếp làm vỏ bánh sẽ ngon hơn. Gạo nếp làm vỏ, bên trong nhồi đậu phộng, đường và mè. Có điều kiện nữa thì thêm tí nhân hạt phỉ(*). Cắn một miếng, nhân đường sẽ chảy ra..."
(*)Vẻ ngoài giống hạt dẻ nhưng nhân của hạt phỉ nhỏ hơn, có màu trắng. Còn hạt dẻ có màu nâu vàng, vỏ mỏng.
Từ Sương ngẫm nghĩ một lát: "Vậy cho thêm ít tinh bột mì được không?"
Vương Anh hớn hở gật đầu: "Cái đó cũng được! Chủ yếu là vỏ ngoài trông đẹp là được!"
Thế là dưới công cuộc thử nghiệm của Từ Sương, ngày hôm đó Vương Anh ăn bốn cái bánh ngọt bột mì nhân đậu phộng với mè còn chưa đủ, cô còn ăn thêm bốn viên bánh ngọt trong suốt nho nhỏ. Từ Sương dùng tinh bột khoai tây luộc và tinh bột lúa mì để làm "há cảo tôm" nhân ngọt bỏ vào lồng hấp.
Vương Anh đã ăn hai cái "há cảo tôm". Nhưng cuối cùng sự chú ý của cô vẫn quay về với các món làm bằng bột mì. Cắn lấy lớp vỏ mềm mịn, trắng như tuyết thấm vị sữa tươi thơm nồng nàn, hỗn hợp nhân ngọt lịm trong bánh lập tức chảy ra.
Đường trắng tan chảy bởi nhiệt độ cao, đậu phộng vẫn giữ được độ giòn, hạt mè cũng được rang sơ, vị quả hạch khi ăn vừa giòn vừa dẻo, kết hợp cùng nhân đường và vỏ bánh thơm nức hương sữa, khiến Vương Anh ăn mãi mà chưa thấy ngán.
Còn chút sữa dư còn sót lại Từ Sương làm thành tào phớ sữa luôn, chỉ tiếc là không có tủ lạnh, tạo hình của tào phớ lúc làm ra không được đẹp cho lắm.
Từ Sương rắc một lớp đậu phộng giã nhuyễn lên, thêm ít đậu đỏ hấp chín theo cách Vương Anh chỉ. Sau khi được thỏa mãn cơn thèm đồ ngọt của mình, Vương Anh dừng tay không ăn nữa.
Còn Từ lão thái lại rất thích vị của món này: "Rất mềm, vừa thơm vừa ngọt."
Từ Sương ăn nốt chút tào phớ còn thừa của Vương Anh, rồi lấy cuốn sổ nhỏ của mình ra ghi chép vào đó. Anh nghĩ những món anh nấu vẫn có chút cảm giác gì đó chưa thể nói rõ được, luôn có cảm thấy anh vẫn có thể cải thiện chúng hơn nữa."
Cứ như vậy, chưa đến mấy hôm, Từ Sương lại hao tâm tổn trí lấy được hai bình sữa nữa từ tại chăn nuôi, lượng sữa lần này ít hơn, cũng may là đựng trong bình thuỷ tinh nên không cần phải làm gấp gáp giống như đợt trước.
Từ Sương thử nghiệm tìm tòi thêm mấy lần, cuối cùng cũng làm được một bát tào phớ khiến Vương Anh ăn xong khen tới tấp.
Những ngày bình yên như vậy cứ thế trôi qua, cuối cùng cũng đến đầu tháng Chín.
Tháng Chín vừa bắt đầu mà đã có sóng gió rồi, huyện thành truyền tin tức xuống rằng đã có hai đến ba trạm lương thực đã đóng cửa trong tháng này, người trong thành phố đều không mua được đồ ăn bằng phiếu lương thực.
Vương Anh nhắc nhở Từ Sương: "Anh có muốn đi lên huyện thăm sư phụ một chuyến không?"
Những thứ gửi cho Trần Đông lần trước chắc là còn đủ, Vương Anh đã gửi đi rất nhiều đồ. Nhưng vào thời buổi xã hội còn hỗn loạn như thời đại này, suy cho cùng vẫn khiến người ta lo lắng không thôi.
Từ Sương gật đầu: "Vậy ngày mai đi, anh lên đó xem thử thế nào."
Anh không mang theo bất cứ đồ đạc gì cả, trước tiên đi lên huyện xem tình hình chỗ sư phụ thế nào, nếu không ổn thì quay về lấy vẫn kịp.
Vương Anh: "Mai em đến tìm anh, có mấy loại thuốc của đại đội dùng hết rồi, ngày mai em lên trạm y tế trên trấn mua một ít về dự phòng."
Nhưng ngày hôm sau Vương Anh lên trấn tìm Từ Sương thì bị một người cô không quen chặn lại.
Vương Anh hết sức khó hiểu nhìn người đứng chắn trước xe cô.
Triệu Quân cứ do dự rồi lại lưỡng lự, cuối cùng cũng hỏi cô: "Em có thời gian không? Tôi muốn hỏi em vài chuyện."