Chương 172: Chuyện “trước kia”

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,383 lượt đọc

Chương 172: Chuyện “trước kia”

Vương Anh theo bản năng muốn hỏi một câu 'Anh là ai?" nhưng vẫn cố đè nén sự nghi ngờ của mình xuống dưới bụng.

Đối diện với người đàn ông râu ria xồm xoàm, vóc dáng cao lớn lại hòa chung với hình bóng đoan chính tuấn tú nhưng khắp người anh ta toát lên mùi khó chịu, làm người khác né tránh trong vô thức.

Vương Anh vừa nhìn là đã biết người này giặt quần áo nhưng không phơi cho thật khô nên mới sinh ra mùi ẩm mốc. Trên chiếc áo sơ mi đầy những nếp nhàu nát khó coi khiến sự điển trai của anh ta bị tổn hại rất nhiều.

Vương Anh đẩy xe lên chặn giữa hai người, người đàn ông thấy hành động kháng cự của cô thì tự giác lùi về sau ba bước, giữ vững khoảng cách an toàn này.

Từ khoảng cách đó nhưng Triệu Quân không nhận được câu trả lời nào từ Vương Anh.

Triệu Quân nhíu chặt mày, hai người bọn họ đã làm vợ chồng mấy chục năm, sau đó Vương Anh lại trọng sinh về quá khứ trước anh ta một năm, khi đó anh ta và con trai con gái rất bận bịu không có thời gian dành cho cô, đến khi gặp mặt lần cuối lại là ở nhà xác của bệnh viện.

Nhưng cho dù như thế nào thì kiếp trước Vương Anh cũng là vợ của Triệu Quân, anh ta bận công việc nên hai vợ chồng không chung đụng quá nhiều, có điều giữ vợ chồng ngày thường cũng không có sự ngăn cách đề phòng khách khí như bây giờ.

Vương Anh im lặng, hình ảnh này rơi vào trong mắt của Triệu Quân kết hợp với những lời của Vương Linh Linh lúc đó hình như không phải là không đúng.

Triệu Quân thở dài một hơi, lo lắng một chút rồi nói tiếp: "Vương Linh Linh đã bị phán tội rồi, bản thân cô ta cũng đã thừa nhận mọi lỗi lầm của mình, lúc trước là do cô ta dùng một ít thủ đoạn để gả cho anh. Anh không giống như em và cô ta được trọng sinh sớm cho nên không thể thấy được bản chất xấu xa và lòng tham vô đáy đó..."

Triệu Quân nói hết những chuyện mà Vương Linh Linh làm để đầu cơ trục lợi từ việc buôn bán lương thực cho Vương Anh nghe, nói tới đây Triệu Quân không biết phải nói tiếp như thế nào nữa.

Anh ta trở về quá muộn, mọi chuyện đã đi quá xa nhưng có lẽ là trong lòng Vương Anh biết rõ, cô không thể ngăn cản được việc Vương Linh Linh tùy ý thay đổi hết tất cả sự việc của kiếp trước cho nên có thể chắc chắn một điều rằng cô rất để tâm đến chuyện này, thậm chí có thể nói là oán hận.

Vương Anh bình tĩnh nghe người đàn ông đối diện nói hết lời, trong đầu khẽ xoay chuyển, dần dần thân phận của người trước mặt hiện rõ hoàn toàn.

Đó là Triệu Quân.

Đó là chồng mà người chị họ Vương Linh Linh kia luôn luôn mong ước được gả từ khi trọng sinh, là chồng của nguyên chủ ở kiếp trước.

Vương Anh vẫn không nói lời nào như cũ, cô cũng lo lắng rằng bản thân mình sẽ bị lộ sơ hở nếu nói quá nhiều. Kiếp trước Triệu Quân là một người làm ăn cho nên nhất định anh ta sẽ không ngu ngốc như Vương Linh Linh.

Dù sao thì cô cũng không phải là người ở chung cả đời với Triệu Quân giống như nguyên chủ, lỡ như bị anh ta phát hiện ra điều gì nhất định anh ta sẽ truy hỏi đến cùng rốt cuộc 'Vương Anh' kia đã đi đâu.

Vương Anh vừa chắp nối mọi việc lại với nhau vừa mong ngóng Triệu Quân sẽ nói thêm hai câu để cô suy nghĩ thêm một chút.

Triệu Quân sửa soạn lại câu từ rồi nói: "Anh biết, trước kia là do anh quá bận với công việc nên đã bỏ qua cảm xúc của em. Nếu bây giờ em đã ở bên cạnh Từ Sương thì anh cũng không còn gì để nói nữa. Từ Sương là người không tệ, em đi theo anh ta chắc sẽ được hưởng những ngày tốt đẹp..."

Trong khoảng thời gian gần đây Triệu Quân phải xử lý cục diện rối rắm mà Vương Linh Linh để lại. Lương thực phải đi giao nộp lên cấp trên nhưng anh ta là chồng của Vương Linh Linh nên không thể thoát khỏi chuyện bị thẩm tra được. Cũng may anh ta trong sạch vì thế rất nhanh đã được xóa bỏ khỏi diện tình nghi.

Mà bên phía Vương Linh Linh sau khi bị phán tội dù tính chất tàng trữ lương thực thuộc vào diện tội nặng nhất nhưng thấy Vương Linh Linh không bán chúng đi và Triệu Quân lại kịp thời giao nộp lên và nhà họ Lý đứng lên báo cáo nên không kết án cô ta quá nặng. Hơn nữa Triệu lão thái bị tử vong ngoài ý muốn chính vì vậy chỉ đưa ra quyết định cho Vương Linh Linh ngồi tù bốn năm cùng bốn năm lao động cải tạo mà thôi.

Mấy người anh em của Triệu Quân vẫn chưa thỏa mãn cảm thấy kết án Vương Linh Linh như thế là quá nhẹ. Cô ta đã hại chết một mạng người sao có thể chỉ để cô ta ngồi ăn cơm tù là được chứ? Đáng lẽ nên để cho cô ta ăn 'đậu phộng' thì đúng hơn!

Chỉ có bản thân Triệu Quân hiểu rõ, mẹ của anh ta bị huyết áp cao, ở thời đại này có ít người bị huyết áp cao, cho nên chưa có ai nhận thức được chứng bệnh này. Kiếp trước bởi vì Triệu lão thái bị cao huyết áp dẫn tới biến chứng, lúc đó Triệu Quân đưa mẹ của mình lên bệnh viện huyện để khám sức khỏe cho kĩ càng nên mới biết.

Về việc Triệu lão thái tử vong cũng xem như không phải hoàn toàn là lỗi của Vương Linh Linh. Có thể là do bị tác động đột ngột của động mạch chủ dẫn đến vỡ động mạch vành.

Khi Triệu Quân đồng ý với bản án này thì gần như hai người anh trai của anh ta hoàn toàn chặt đứt quan hệ với anh ta.

Triệu Quân có khổ mà không thể nói nên lời, vốn dĩ anh ta chỉ xin nghỉ về nhà được một tháng, trên đường trở về đã mất bốn năm ngày, lúc đi đến chỗ quân đội cũng phải mất bốn năm ngày nữa, quanh đi quẩn lại anh ta ở nhà chưa đầy nửa tháng.

Nhưng cho đến thời điểm bây giờ anh ta đã ở nhà hơn một tháng.

Một bên phải chờ đợi kết quả của Vương Linh Linh, rồi phối hợp điều tra đủ kiểu lại còn phải tổ chức tang lễ cho mẹ của mình. Một bên là vì hai đứa nhỏ không có ai trông nom giúp.

Mẹ anh ta qua đời mấy người anh trai đã phân nhà ra cũng xé rách mặt với Triệu Quân, không có ai đồng ý trông con cho anh ta. Triệu lão đầu đã mất vợ cũng không muốn nhìn thấy Triệu Quân, mỗi lần nhìn thấy là mỗi lần dùng gậy đuổi đánh, ầm ĩ đòi giết anh ta.

Cho tới tận bây giờ Triệu Quân mới biết được cái gì gọi là tay chân luống cuống, đầu tắt mặt tối. Hai đứa nhỏ cực kỳ ồn ào nghịch ngợm, vừa muốn cái này vừa muốn uống cái kia, buổi tối đái dầm sáng mai lại phải ngồi dậy xử lý đống chăn bị ẩm ướt, quần áo đi ra ngoài chơi bùn đất cho bẩn rồi khi về nhà lại phải tắm rửa, nấu cơm ăn còn kén cá chọn canh.

Triệu Quân ở với hai đứa con của mình một tháng mà cả người dường như đã mất đi khí phách hăng hái của trước đây.

Thực ra anh ta không có ý muốn đi tìm Vương Anh trở về, mặc dù Vương Linh Linh nói không dễ nghe và Triệu Quân cũng sẽ không tin hết toàn bộ nhưng sự thật đang phơi bày ở trước mặt anh ta.

Sự thật chính là Vương Anh đã gả cho Từ Sương rồi.

Triệu Quân không phải là người không biết xấu hổ vội vàng đi dán mặt lạnh vào mông nóng là Vương Anh mà bản thân của anh ta cũng có đạo đức của riêng mình, nếu Vương Anh đã gả cho người khác thì anh ta chẳng tội gì phải oán giận cả.

Ai cũng có hướng đi của mình, ai cũng có cuộc sống mà mình mong ước.

Nếu cô muốn sống những ngày bình yên vô lo vô âu thì anh ta sẽ buông tay để cô được như mong muốn.

Trên thực tế, nếu không phải hôm nay Triệu Quân thấy Vương Anh đạp xe đạp đi lên trấn thì anh ta cũng sẽ không đi tìm Vương Anh.

Nhưng khi nhìn thấy Vương Anh xinh đẹp, nở rộ ngát hương hơn so với kiếp trước không biết vì sao trong lòng Triệu Quân bỗng cảm thấy có chút buồn bã, có chút mất mát.

Ngăn cô lại là vì anh ta muốn hỏi Vương Anh một câu đó là vì sao cứ một hai lại phải gả cho Từ Sương mặc dù kiếp trước anh ta đã cho cô trải qua một cuộc đời sung sướng, ngày ngày không lo?

Nhưng khi đã ngăn cô lại rồi, anh ta cũng đã nói vài câu rồi cuối cùng lại không biết nên nói những lời đã nghĩ ở trong đầu ra như thế nào.

Triệu Quân: "... Nếu em đã có sự lựa chọn khác thì cứ quyết định sống như vậy cho tốt đi. Đúng rồi, Triệu Đông và Triệu Tây hiện giờ cũng rất tốt, nếu em muốn đi nhìn con một cái thì anh cũng không ngăn cản."

Đương nhiên mấy lời này Triệu Quân vừa mới nói xong khi đi vào tai của Vương Anh lại biến chất sang ý nghĩa khác.

Từ cách nói của Triệu Quân có thể thấy được trong thế giới mà nguyên chủ đã từng trải qua thì người đàn ông này khi kết hôn lần hai đã lấy nguyên chủ. Sau đó cuộc sống trải qua khá ổn, vật chất trong nhà đều là những mặt hàng tốt, hai đứa nhỏ cũng trưởng thành người tài. Nếu không sao có thể hấp dẫn được cái người Vương Linh Linh được trọng sinh kia đến cướp đoạt chứ?

Nhưng theo cách nhìn của Vương Anh cô cảm thấy kỳ lạ.

Triệu Quân thành công trong công việc kinh doanh, tiền đồ của Triệu Đông và Triệu Tây rực sáng, con đường tươi mới, vậy nguyên chủ thì sao?

Lúc cô mới xuyên qua đây Vương Linh Linh lúc nào cũng hất hàm sai khiến, mặc dù sau này cô ta có suy đoán 'cô' được trọng sinh giống cô ta nhưng vẫn dùng phương pháp cũ rách đó. Tất nhiên là không để người em họ này vào trong mắt, cùng lắm là xem như người hầu.

Đó có phải là nói rằng ở trong mắt Vương Linh Linh nói riêng và mọi người nói chung, kiếp trước Vương Anh chỉ là người phụ nữ dựa vào người chồng và con riêng của chồng nên mới được làm bà chủ có đúng không?

Ngay lập tức Vương Anh bốc lửa lên, cô hít sâu một hơi sau đó lạnh lùng nói với Triệu Quân đang đứng đối diện: "Không cần, bây giờ tôi và người nhà của anh không có quan hệ gì cả. Kiếp trước cả đời tôi chỉ quanh quẩn trong xó bếp phục vụ mấy người, hiện giờ có người đàn ông nguyện ý nấu cơm cho tôi ăn, tôi nghĩ cuộc sống này tốt hơn so với trước rất nhiều."

Triệu Quân như bị con dao đâm vào một cái, ngay cả anh ta cũng chưa nhận ra trong lòng anh ta giờ đây đang có sự bực bội dâng trào.

Vương Anh còn đổ thêm dầu vào lửa: "Hơn nữa, kiếp trước tôi nuôi hai đứa con không phải do mình sinh ra đã quá đủ rồi, cho nên kiếp này tôi không cần phải nhúng vào thêm đâu."

Gương mặt của Triệu Quân hiện lên vẻ khó hiểu: "Nếu em đã có suy nghĩ đó từ sớm vì sao không nói cho anh biết? Nếu em nói sớm một chút thì chúng ta có thể chờ đến khi Triệu Tây lớn rồi sinh thêm đứa nữa."

Vương Anh như được đi sâu vào trong lòng của nguyên chủ, lồng ngực tràn đầy lửa giận: "Đợi Triệu Tây lớn hơn chút nữa là sinh thêm con? Lúc đó thì con bé bao nhiêu tuổi rồi hả? Con bé mười tám tuổi đó, lúc đó tôi mới sinh con? Anh có biết là phụ nữ lớn tuổi mà sinh con thì nguy hiểm cỡ nào không? Trong lòng anh không biết à?"

Cả hai kiếp đây là lần đầu tiên Triệu Quân bị Vương Anh chỉ tay vào mũi mà mắng, trong lòng chưa kịp thích ứng được: "Anh không hiểu em được, việc này rõ ràng lúc trước em cũng đã đồng ý rồi mà sau đó đúng là anh đã quên hỏi em về việc sinh thêm con nhưng cái này so với tiền đồ của hai đứa con thì cái nào quan trọng cái nào không quan trọng chẳng lẽ em không biết? Có phải đối với em tiền đồ của hai đứa nhỏ chỉ là phù du có đúng không? Em so đó nhiều như thế để làm gì?"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right