Chương 173: Xả giận thay nguyên chủ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,944 lượt đọc

Chương 173: Xả giận thay nguyên chủ

Đến tận bây giờ Vương Anh mới tỉnh ngộ.

Ha hả, chẳng trách lúc cô xuyên qua đã không cảm nhận được sự tồn tại của nguyên chủ, trách không được Triệu Quân và Vương Linh Linh đều trọng sinh mà chỉ có nguyên chủ là không.

Xâu chuỗi toàn bộ sự việc kiếp trước của nguyên chủ lại có thể thấy được, đầu tiên nguyên chủ lúc còn là một cô gái thì bị bác trai bác gái chèn ép đủ đường, bị người chị họ sai khiến đủ kiểu chẳng khác nào con ở, sau đó là bị đưa đi làm mẹ kế của người ta có điều chồng của nguyên chủ là người có tiền đồ nhưng nguyên chủ vẫn phải vì tiền đồ của chồng và hai đứa con riêng mà hy sinh bản thân mình. Vì anh ta mà nguyên chủ cống hiến cả cuộc đời, cuối cùng lại không nhận được bất cứ thứ gì.

Thậm chí cả đời nguyên chủ không thể có được đứa con cho riêng mình, chỉ vì hai đứa con riêng của Triệu Quân mà sống, làm mẹ kế và phải sống hòa thuận với con trai con gái của chồng rồi mở đường cho tương lai của bọn chúng.

Hừ!

Vương Anh thay đổi sắc mặt hoàn toàn: "Hừ! Triệu Quân, anh với Vương Linh Linh đúng là đồ rùa đen rụt cổ, là trời sinh một đôi! Sau này nếu anh dám xuất hiện trước mặt tôi nữa thì tôi sẽ khiến cho biết tôi ghê tởm anh tới mức nào."

Triệu Quân nhíu chặt đôi lông mày: "Sao bây giờ em lại giống như những người đàn bà chanh chua khác thế?"

Vương Anh bị Triệu Quân làm cho tức tới mức phì cười: "Giống người đàn bà đanh đá chanh chua thì sao? Trong mắt anh tôi nên nuôi con trai với con gái anh cho tốt, nên chăm sóc anh cho tốt từ trong ra ngoài, làm người hậu phương vững chắc chờ anh phát đạt sau đó mệt dở chết dở mới nhận được một câu đủ tư cách của anh có đúng không? Anh tưởng mình là cái gì? Là hoàng đế chắc? Anh cảm thấy điều kiện của bản thân mình rất tốt, có tương lai tươi sáng đúng chứ? Cảm thấy mình là người sẽ đạt thành tựu lớn chỉ tùy tiện tìm một người phụ nữ về chăm lo ở nhà là xong, mà người phụ nữ đó được gả cho anh là điều may mắn có đúng không?"

Vương Anh cười ha hả: "Vậy anh cứ chờ mà xem, Triệu Quân. Anh coi thường phụ nữ, giờ ở kiếp này anh chuẩn bị mà chuộc tội đi."

Triệu Quân khinh thường, anh ta xem Vương Anh như phụ nữ bị điên đang nguyền rủa anh ta.

Triệu Quân: "Tùy em vậy."

Bây giờ Triệu Quân cảm thấy Vương Anh là người vô lý, đã sống cùng với nhau mấy chục năm nhưng anh ta không biết bản thân đã chọc tới chỗ nào của cô, làm cho cô hận anh ta sâu sắc như vậy.

Vương Anh nhìn người đàn ông đó với ánh mắt khinh miệt, là một người mượn cơ thể của nguyên chủ khi xuyên qua đây cuối cùng cô cũng biết lý do vì sao nguyên chủ không còn ở nơi này nữa.

Có người đàn ông như vậy làm chồng đúng là làm cho người khác cảm thấy nản lòng thoái chí, không thèm nghĩ tới việc mặt đối mặt mà trò chuyện với anh ta được.

Vương Anh đi rồi, Triệu Quân lại sắp xếp lại suy nghĩ của mình, vứt bỏ mối quan hệ với Vương Anh.

Anh ta tuyệt đối sẽ không bao giờ đi tìm Vương Anh nữa!

Cô cũng giống như Vương Linh Linh mà thôi, đều là những người không bao giờ biết đủ.

Vương Linh Linh được trọng sinh lại một đời, từ bỏ cuộc sống yên ổn với đầu bếp cứ một hai đòi sống trong nhung lụa.

Còn hành động của Vương Anh lại thể hiện lòng tham không đủ khác. Cô từ bỏ cuộc đời giàu sang với anh ta để chạy đi lấy Từ Sương làm chồng hưởng thụ sự bình thường giản dị.

Sao cô không nghĩ thử đi có người đàn ông nào đồng ý bản thân mình lúc nào cũng xoay quanh vợ và gia đình đâu?

Đàn ông chủ ngoại, phụ nữ chủ nội, có nhà ai mà không sống như thế đâu?

Tại sao người khác làm được mà cô không làm được lại còn làm ra vẻ nữa chứ!

Triệu Quân bình tĩnh trở lại, cảm thấy như thế cũng tốt, Vương Anh không còn là người vợ hiền người mẹ tốt như kiếp trước nữa, cho nên đã không còn thích hợp với anh ta nữa rồi.

Việc trọng sinh này cũng xem như là cơ duyên để chọn ra người có tư cách sống chung với Triệu Quân suốt quãng đời còn lại vậy.

Vương Anh thấy không hài lòng với kiếp trước, cô muốn trôi qua những ngày tháng bình yên thì cứ để cho cô đạt được mong muốn, chỉ hy vọng sau này cô đừng có hối hận là được.

Còn bản thân anh ta thì chỉ cần đi theo con đường của kiếp trước nhất định sẽ trở lại là người ưu tú thôi.

Triệu Quân cho rằng bản thân mình rất bản lĩnh, vượt qua được sự sợ hãi sau khi trọng sinh giờ lên kế hoạch thật tốt cho tương lai, anh ta chuẩn bị bắt lấy những lần thành công một lần nữa tạo tiền đề cho thành công lớn hơn.

Có điều...

Việc cấp bách hiện nay là đi tìm một người vợ cái đã.

Triệu Quân thấy mình đã lớn tuổi, còn có hai đứa con mới lớn, điều kiện cũng không được xem là tốt nhất ở trong thôn nên sẽ rất khó tìm. Giờ lại có người vợ hai là Vương Linh Linh bị ngồi tù thêm một đoạn hôn nhân này e là càng khó tìm hơn.

Nhưng không tìm thì không được.

Giờ đây điều làm Triệu Quân sầu nhất đó chính là hai đứa con, trước kia không có vợ thì còn mẹ già chăm sóc cho hai đứa mấy người anh trai cũng trợ giúp chăm nom ít nhiều.

Hiện tại mẹ không còn nữa, hai người anh cũng đã chia nhà ra ở xem hai đứa nhỏ như củ khoai lang nóng phỏng tay không có ai muốn chăm sóc chúng.

Vốn dĩ theo ý của Triệu Quân chính là anh ta chưa muốn đi tìm ngay lúc này chờ đến khi anh ta làm xong thủ tục ra quân bộ đội, rồi dùng mấy tháng điều chuyển nghề đến huyện thành đã. Bởi vì anh ta có chức có cấp nên việc được phân đến đơn vị tốt ở xã Cung Tiêu là điều đương nhiên, khi ấy với điều kiện của anh ta muốn tìm vợ cũng không khó.

Triệu Quân là người ít đọc sách nhưng lại rất hiểu rõ tầm quan trọng của việc đọc sách, với lại mấy năm tới được khôi phục việc thi đại học, khi ấy tuổi của Triệu Đông cũng đã đến lúc học cấp ba rồi.

Mấy năm nay không dạy cơ sở vững chắc cho con thì đến lúc đi học con không theo kịp thì phải làm sao?

Triệu Quân biết rằng ngày nay không có nhiều người xem trọng việc học và mấy người họ cũng không tin nhà trường có thể dạy cho bọn họ những gì vì vậy anh ta chỉ có thể đi tìm một người có học vấn cao hơn như Vương Anh ở kiếp trước vậy.

Anh ta nhớ rằng khi đó Triệu Đông không muốn đến trường và chính tay Vương Anh đã dạy chi thằng bé cách đọc, cách viết chữ mỗi ngày, sau đó khi Triệu Đông được đưa lên thành phố thì cuối cùng cũng đã bắt kịp được tiến độ học của các bạn mà không gặp nhiều khó khăn.

Nghĩ đến điều này bước chân của Triệu Quân không nhịn được nhanh hơn một chút. Hôm nay anh ta đi lên trên trấn tìm một người họ hàng xa, người đó có nhiều mối quan hệ ở trên trấn nên anh ta muốn nhờ bà ta tìm cho mình một đối tượng.

Triệu Quân đi tới nhà của bà con xa đó hai bên khách khí nói với nhau xong, người kia cũng câu được câu không hứa với Triệu Quân rồi tiễn anh ta về.

Anh ta vừa mới ra khỏi cửa người bà con xa kia lập tức nhổ một ngụm nước bọt.

Cô con dâu của người bà con xa thấy thế thì hơi khó hiểu: "Mẹ, có chuyện gì vậy ạ?"

Người bà con xa kéo tay cô con dâu bắt đầu tuôn trào: "Cái đứa Tiểu Tam của nhà họ Triệu, có phải đầu óc của tên này bị đá đập vào rồi không? Tên này nghĩ gì mà bảo mẹ tìm cho nó một người vợ tốt nghiệp cấp ba chứ? Lại còn bảo tốt nhất nên là cô gái ở trên trấn nữa!"

Cô con dâu cũng sợ hãi: "Anh ta nói như thế thật sao ạ? Không phải anh ta đã cưới vợ hai rồi hay sao?"

Bà con xa kia xua tay: "Người phụ nữ đó không tốt, nghe nói là đã phạm phải tội tàng trữ lương thực giờ bị bắt đưa vào tù rồi, tên này cũng đã ly hôn với cô ta."

Cô con dâu nghiêng đầu suy nghĩ trong chốc lát: "Như vậy thì không đúng, tình huống của nhà anh ta phức tạp như thế sao có thể đi tìm một cô gái trên trấn về làm vợ?"

Người bà con xa đó nói: "Có ai biết được tên đó đang nghĩ gì? Anh ta vậy mà còn dám đưa ra đề nghị như thế nữa chứ, mẹ cũng không dám đồng ý. Giờ anh ta đã dọn ra ở riêng, bên trên không có cha mẹ giúp đỡ, dưới anh em cũng trở mặt. Một mình một nhà, còn có hai đứa con nhỏ kéo chân sau! Nếu tên này nói tìm cho nó một góa phụ cũng có con thì mẹ còn tận tâm tận lực mà đi tìm cho ai ngờ tên này lại muốn tìm một cô gái tốt nghiệp cấp ba về làm vợ! Mẹ chỉ im lặng đồng ý cho qua chuyện, người ta tốt nghiệp cấp ba đó, chỉ cần tìm một công việc ở công xã cũng đủ để nuôi sống bản thân rồi! Cô nương nhà người ta chưa kết hôn mà đã có việc làm thì biết đi đâu tìm đây? Cho dù lật tung cả cái huyện này cũng không tìm nổi. Anh ta còn mạnh miệng nói phải đi tìm mẹ kế cho hai đứa con nữa cơ đấy!"

Cô con dâu: "Vậy mẹ trả lời sao ạ?"

Người bà con xa: "Mẹ nói mẹ sẽ chú ý cho tên đó nhưng chưa chắc là đã giúp được. Nực cười, cho dù mẹ có tìm được đi chăng nữa thì cũng không mở miệng nổi, thế không phải là làm mai cho người ta một gia đình tồi tệ à? Có cô gái nhà ai đồng ý đâu nói không chừng còn mang gậy ra đuổi mẹ đi ý chứ."

Cô con dâu: "Cũng đúng, vậy mẹ có hỏi vì sao anh ta lại nói như thế không?"

"Ha hả, tên nhóc này xảo quyệt vô cùng, nói là bản thân rất nhanh sẽ chuyển nghề đến lúc đó sẽ làm vị chủ nhiệm ở xã Cung Tiêu này. Bảo mẹ nói với nhà gái cho rõ ràng, khi nào chuyển tới huyện thành chờ công việc ổn định là sẽ đưa vợ con vào huyện thành."

Cô con dâu nghe xong vừa ngạc nhiên vừa buồn bực: "Vậy thì nếu anh ta muốn tìm một người con gái mới tốt nghiệp cấp ba cũng có thể nhìn thử xem sao."

Người bà con xa giận sôi máu, trừng mắt liếc cô con dâu một cái: "Tên đó nói gì thì chính là cái đó à? Con phải nhớ cho kỹ, miệng của đàn ông toàn tuôn ra những lời giả dối mà thôi! Mấy năm nay mẹ đi làm mai cho người ta có ai mà không thổi phồng gia cảnh của mình lên? Triệu Quân nói bản thân có thể vào huyện thành làm một người lãnh đạo nhỏ nhoi thì anh ta sẽ làm được hay sao? Anh ta ngay cả chuyển nghề cũng chưa làm sao có khả năng được phân công đến làm việc ở chỗ đó? Còn là làm chủ nhiệm của xã Cung Tiêu? Con tin anh ta thì con chính là đồ ngu ngốc! Cô gái nhà người ta gả qua đó đồng ý làm mẹ kế đến khi anh ta về nhà nói bản thân không thể vào huyện thành được thì đến lúc đó chúng ta ăn nói như thế nào? Chẳng lẽ lại để cô gái nhà người ta ly hôn?"

Cô con dâu bị mẹ chồng giáo huấn đến mức không dám ngẩng đầu lên, xoay người suy nghĩ những lời mà mẹ chồng nói cảm thấy không sai.

Anh ta nói mấy tháng nữa sẽ làm chủ nhiệm của xã Cung Tiêu là sẽ làm chủ nhiệm ư? Xã Cung Tiêu là một đơn vị tốt làm gì có chuyện dễ dàng tiến vào như thế? Hơn nữa nếu không làm được mà anh ta đã chém đinh chặt sắt như thế thì tám chín phần là nói dối!

Người bà con xa càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, bà ta với con dâu thì thầm bàn bạc với nhau quyết định khoảng bốn năm ngày nữa sẽ cho người truyền lời lại cho Triệu Quân rằng không tìm được ai thích hợp cả.

Bọn họ nhất định không thể dính dáng đến chuyện này được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right