Chương 175: Mua thêm một hộp radio tự chế

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,990 lượt đọc

Chương 175: Mua thêm một hộp radio tự chế

Trước giờ Vương Anh chưa từng thấy hộp radio, Từ Sương thấy cô có vẻ hứng thú với nó, cân nhắc trong lòng một lát, anh nghĩ nếu luận về đánh đấm thì sức mấy cậu thanh niên này không thắng nổi mình. Thế là, Từ Sương đồng ý cùng họ đi qua đó xem thử món đồ gọi là hộp radio kia trông như thế nào.

Vương Anh đi theo mấy cậu thanh niên đến con ngõ nhỏ cách hợp tác xã Cung – Tiêu không xa, trong ngõ có hai cậu bé khoảng chừng mười bốn mười lăm tuổi đang trông coi một cái hộp lớn hết sức cảnh giác.

Người dẫn đường đặt tay lên cái hộp: "Đây, nó chính là hộp raido mà tôi nói, tôi có một người anh em rất có tài, cậu ấy có thể tự lắp ráp các linh kiện lại với nhau. Hộp radio này do cậu ấy tự lắp ráp đấy. Chỉ cần bấm vào chỗ này là âm thanh tự động phát ra."

Vương Anh chưa bao giờ thấy cái radio nào như cái này, nói là radio chứ thực ra trông nó giống cái hộp bằng gỗ hơn, thậm chí nhìn bằng mắt thường là đã thấy một lớp gờ nham nhám ngay cạnh mép gỗ. Y như một miếng gỗ chắp vá tạm bợ được cưa xuống từ món đồ gì đó. Lớp ngoài cũng nhẵn lì, chẳng có lấy một tí sơn dầu. Bên ngoài máy thu thanh có hai cái nút vặn nho nhỏ, dùng để điều chỉnh tần số.

Từ Sương: "Đây là máy thu thanh mà mấy cậu lắp ráp à? Mô phỏng theo kiểu cũ sao?"

Cậu thanh niên vỗ vào đùi cái đét: "Ông anh này đúng là dân thạo nghề! Không phải chỉ là hộp điện làm theo kiểu cũ thôi sao? Người anh em của tôi đầu óc nhanh nhạy, cậu ấy tự lắp hộp điện, tấm gỗ bên ngoài là mấy người bọn tôi cắt từ đồ dùng cũ trong nhà ra ấy, anh đừng nhìn thế mà tưởng lầm, lúc nghe đài không hề bị lẫn tạp âm nhé! Có hư hỏng gì thì anh cứ vào phố tìm tôi, tôi tên Trương Tam!"

Vương Anh cười nói: "Không lẽ hai người đi cùng cậu thì một người họ Lý, một người họ Vương?"

Trương Tam: "Không phải thế đâu, hai đứa nó một đứa tên Trương Tứ, một đứa là Trương Ngũ. Chúng tôi là ba anh em!"

Vương Anh thôi thắc mắc vụ tên tuổi, trao đổi bằng ánh mắt với Từ Sương, đôi bên đều hiểu suy nghĩ của nhau. Hai người muốn mua cái radio này!

Vương Anh nghĩ cái máy radio mới mua nhỏ gọn, cô với Từ Sương để trong phòng ngủ nghe đài cũng hay, cầm trong tay cũng không bị nhỏ quá, tiếng cũng không to. Nhưng mà hai bọn họ nghe đài trong phòng ngủ thì Từ lão thái làm thế nào đây?

Bây giờ đã là tháng Chín, rất nhanh thôi nhà ở của thanh niên tri thức sẽ được xây dựng, Vương Anh cũng muốn tu sửa hai gian phòng ở cách vách, tới lúc ấy cô còn định dỡ bức tường trong sân.

Từ lão thái có vẻ không muốn ở cùng với hai người họ. Nhưng Vương Anh vẫn nghĩ mãi về điều đó, cô nghĩ cũng phải chuẩn bị cho Từ lão thái một cái đài radio.

Phiếu đổi radio rất khó kiếm, sẵn đây gặp được một người bán radio, Vương Anh thấy may ơi là may.

Trương Tam còn lừa bịp Vương Anh rằng máy thu thanh mà cậu ta bán ra là đồ mới: "Giá của radio này cũng bốn mươi năm mươi đồng đấy, chị lấy đi, chẳng khác nào chị được hời không một cái radio. Chuyện tốt biết bao!"

Nhưng Vương Anh đâu dễ gì bị cậu ta dắt mũi: "Đúng thế, tiền bạc thì sòng phẳng rồi, nếu nói tôi lấy không cái radio này thì phiếu đâu ra?"

Tuy Trần Đông không nói gì nhưng Vương Anh cũng biết để có được tấm phiếu này cũng tiêu tốn một khoản kha khá, lại còn nhờ vả quan hệ này nọ. Trương Tam muốn dùng hộp radio tự chế này đổi lấy phiếu radio của cô, nào dễ ăn thế.

Vương Anh đâu phải là người ngu ngơ dễ bị đánh lừa, lúc này Trương Tam cũng hơi nhụt chí: "Vậy chị ra giá đi, đừng ép giá cao quá, bọn tôi cũng vờ như may mắn giúp người ta bán thôi. Làm trung gian cũng kiếm được vài đồng trang trải."

Vương Anh không tin: "Kiếm vài đồng mà mấy cậu còn hao tâm tổn sức bám đuôi chúng tôi đến tận đây?"

Trương Tam: "Không phải vẫn còn hộp radio sao? Nói một cách thẳng thừng là bọn tôi chỉ bán radio, nhân tiện kiếm thêm chút đồng ra đồng vào. Cô gái nọ nói muốn có một cái máy thu thanh mới, cô ta ra giá cao còn cao hơn giá bọn tôi bán năm mươi sáu mươi đồng. Năm mươi sáu mươi đồng này là khấu trừ vào tiền vốn mà bọn tôi làm ra radio, phần dư ra mới là của bọn tôi. Thật ra nó cũng chẳng khác buôn bán là bao."

Vương Anh không nói nên lời: "Tôi mới hỏi vậy thôi mà cậu đã khai ra luôn? Đúng là cậu dễ lừa quá."

Ngay cả tiền vốn có bao nhiêu cũng khai tuốt tuồn tuột ra hết, cũng ngốc thật đấy.

Trương Tứ đánh Trương Tam mấy cái, Trương Ngũ cũng lặng thinh chẳng biết nói gì hơn.

Vương Anh: "Vậy được rồi, radio này của cậu bao tiền? Tôi mua. Nói trước nhá, tôi có hỏi giá rồi, giá bên hợp tác xã Cung – tiêu bán bao nhiêu tôi rõ như ban ngày, cậu mà ra giá cao hơn thì khỏi bàn chuyện mua bán với chúng tôi nữa."

Trương Tam thấy chán nản, cậu ta không có ngốc mà. Ban nãy cậu ta thấy Vương Anh có vẻ như đã bị cậu ta thuyết phục muốn mua cái radio này. Thế nên cậu ra mới cố ý giả vờ mình thật thà chất phác nói giá của radio lên đến năm mươi sáu mươi đồng, ý đồ là đông không rạng thì sáng bên tây (*). Nếu đã không mua được đài radio đời mới, vậy mua radio này cũng tốt mà.

(*) Hàm ý là nếu con đường này không qua được thì ắt sẽ tìm được đường đi ở một nơi khác.

Nhưng đối phương không hề cắn câu, còn đanh thép chỉ ra cậu ta báo giá không trung thực.

Trương Tam thầm rủa một tiếng xui xẻo, gặp trúng đôi vợ chồng khó xơi, cậu ta đành thành thật giơ bốn ngón tay ra.

Vương Anh trả giá không khoan nhượng: "Ba mươi!"

Lúc này, Trương Tam mới thật sự mày ủ mặt ê: "Chị gái à, chị không thể ép giá thế được. Ai mà lại trả giá một lần tới mười đồng thế. Thoáng cái chị đã hét giá ba mươi đồng, tôi đây cũng hết cách bàn chuyện làm ăn với chị."

Ở kiếp trước Vương Anh mặc cả thành thói quen rồi. Nhưng cô đâu có biết ở thời đại này mọi người đều ra giá đúng với giá trị thật của hàng hoá, có trả giá cũng chỉ ép vài đồng vài cắc.

Từ Sương nắm tay Vương Anh, tiếp lời: "Ba mươi lăm, được thì bán, không thì thôi."

Trương Tam thấy vô cùng uỷ khuất: "Hai người không hổ là vợ chồng."

Ép giá dữ dằn thật!

Từ Sương: "Mấy cậu lắp ráp hộp điện cũng không tốn bao nhiêu tiền, gỗ không có giá trị, chỉ có đồ đạc lắp ráp bên trong là đáng tiền, mà cũng không đắt tới mức ấy. Ba mươi lăm đồng, mấy cậu đã kiếm được không ít rồi."

Trương Tam nghiến răng: "Thôi được, ba mươi lăm thì ba mươi lăm."

Quả thật, Từ Sương nói không hề sai, anh lấy hàng cũng từ nguồn chỗ cậu thanh niên đó lấy, một cái hộp radio hai mươi đồng. Truyền qua tay kiếm được mười lăm đồng, cũng coi như tàm tạm.

Vương Anh nhận lấy hộp radio lớn, nói vậy thôi chứ ôm trong tay cũng không nặng lắm, chỉ do hộp gỗ bên ngoài to quá mới trông nó có vẻ nặng.

Trương Tam nhận tiền, dù sao giao dịch buôn bán đã hoàn thành nên cậu ta nhiệt tình hơn nhiều.

"Cái hộp radio này sau khi bọn tôi mua về thì tự lắp thêm hộp gỗ vào, hai người mang về nhỡ chê nó to cồng kềnh có thể đổi cái khác. Nếu đồ bên trong có hỏng thì lại đến chỗ này tìm tôi. Tôi chắc chắn còn ở đây tầm ba hôm nữa. Không thì hai người tìm người sửa, đồ điện này không phức tạp, tìm người bên chỗ bán máy radio là sửa được."

Từ Sương gật đầu, anh mới bật thử, đúng là có thể nghe được âm thanh của máy phát ra, đủ thấy nó không có vấn đề gì cả.

Trương Tam đã bán xong, huýt sáo dẫn hai đứa em rời đi.

Máy điện to, Vương Anh ôm trong lòng đi bộ vẫn ổn nhưng đến lúc cô ngồi sau xe đạp lại không động đậy được, lỡ đi đường trúng chỗ hơi tròng trành một tí là cô ôm không nổi. Còn nếu cột hộp điện lên ghế sau, Vương Anh đành phải ngồi xe buýt về. Mà hiện tại trời đã hơi muộn, không biết có bắt kịp xe để về không.

Từ Sương tìm được sợi dây thường ở chỗ sửa xe bên đường, anh cột hộp điện lên yên sau, nhường chỗ ngồi trước mặt.

"Tới, em ngồi đây."

Vương Anh có chút ngại ngùng: "Ngồi ở khung xe phía trước hả?"

Từ Sương nhướn mày, Vương Anh: "Thôi được rồi."

Vương Anh nhẹ nhàng ngồi lên khung xe, ngồi nghiêng trên xà ngang, đôi chân dài của Từ Sương sải bước đến, ôm chặt lấy Vương Anh trong vòng tay.

Vương Anh có giảm giác mặt cô hơi nong nóng: "Mau đi thôi!"

Lát nữa để đội tuần tra trông thấy chắc cô nói không nên lời mất.

Từ Sương cười khẽ bên tai cô, chân dẫm vào bàn đạp đi về nhà.

****

Nhà họ Từ lại mua đồ hiện đại.

Bởi vì hôm trước Vương Anh đứng đợi Từ Sương cùng trở về đại đội, thế là người bên cạnh cũng vẫn chưa biết vợ chồng cô đã tậu máy thu thanh về nhà.

Mãi đến ngày thứ ba, Từ lão thái đi sang nhà các lão thái thái chơi có khoe khoang đôi câu, bấy giờ người ở đại đội Bảy mới biết là Từ Sương và Vương Anh đã mua máy radio!

Mặc dù trông nó xấu xí, lại là đồ làm theo kiểu cũ khá thô sơ.

Nhưng nó là máy radio đấy!

Trong chốc lát, đến cơm Từ lão thái còn chưa kịp ăn thì người người tò mò lũ lượt kéo đến như đèn kéo quân chỉ để xem thử máy radio trông ra sao, từng tốp người đến người đi, có người muốn nghe thử tiếng của máy radio, người thì sờ mó, chạm tay vào bảo bối biết phát ra âm thanh này.

"Nó nói cái gì thế? Sao tôi nghe giọng nó là lạ ghê?"

"Là kịch bản phát sóng đấy, đọc về tình hình sản xuất lương thực năm nay."

"Ôi trời đất ơi, nó có nhắc đến đại đội chúng ta không? Để tôi nghe thử."

"Nhắc tới làm gì, nước mình rộng lớn đến thế, chỗ chúng ta lại chẳng phải vùng sản xuất lương thực trọng yếu, không nhắc đến mình đâu!"

"Ồ, sao nó lại đổi nữa vậy?"

"Do điều chỉnh tần số đó, chị dâu Từ nói rồi, nó chuyển được mấy đài lận, còn bắt được sóng của đài thủ đô đó!"

"Ôi dồi ôi, cuộc sống của chị dâu Từ nhà mình đúng là nhàn hạ thoải mái! Con dâu chị ấy còn để máy radio trong phòng chị dâu mình, có số hưởng quá trời quá đất."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right