Chương 176: Tính toán tiền nong

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,032 lượt đọc

Chương 176: Tính toán tiền nong

Vương Anh cũng không ngờ tới, ngày hôm qua lúc Từ lão thái vừa nghe cô mua hai cái máy radio, bà ấy vừa mừng mà cũng vừa xót tiền, dặn dò Vương Anh nói với người ngoài chỉ mua một cái thôi, chính là cái hộp điện kia.

Từ lão thái: "Nếu nhà chỉ có một cái, sau này ai muốn nghe đài thì đến tìm mẹ là được, mẹ cũng có người bầu bạn. Nếu con cũng có, e là bên chỗ con lại nhốn nha nhốn nháo."

Trong nháy mắt, Từ lão thái đã sắp xếp xong chuyện này, bà biết rõ rành rành nếu trong nhà có máy radio là sẽ phát sinh chuyện gì. Máy radio khác xe đạp, chủ yếu Từ Sương với Vương Anh dùng xe đạp để đi lại, bình thường nhà ai không có việc gấp thì sẽ không tìm Từ Sương mượn xe. Nhưng còn máy radio, món đồ này nhiều người nghe được, nó tương tự như đồ có âm thanh vậy.

Nếu như nói trong nhà có hai cái đài, chắc chắn sau này có nhiều người đến nghe đài. Dù gì nhà bà có hai cái, chia cho mọi người một cái để nghe cũng đâu có gì to tát.

Không phải Từ lão thái không muốn cho người khác cùng nghe, bà chỉ sợ láng giềng đến nghe lại nói chuyện ồn ào, khiến Vương Anh không cách nào tập trung vào công việc.

Giờ thì ổn rồi, hộp điện to để bên chỗ bà, bà cùng hội lão thái thái nghe giải sầu, ai muốn tới thì tới. Dù sao nhóm bà cũng không sợ bị ai làm trễ nải.

Từ lão thái ngồi trong phòng chính, nhìn người đi đi lại lại, bà thấy lòng vui phơi phới.

Một năm trước, người trong đại đội còn tránh đi qua nhà bà. Một năm sau, nhà bà đã náo nhiệt trở lại,"tam chuyển nhất thanh" cũng có đủ rồi. Điều kiện trong nhà cũng khấm khá hơn.

Bức thư thứ hai của con trai cả đã gửi về, trong thư con trai kể mọi thứ đều ổn.

Từ lão thái nghe người ta nói lời tâng bốc nhà bà, hoa mỹ biết bao.

Việc đồng áng vào tháng Chín ít ỏi thưa thớt, chưa đến mấy hôm, nhà ở của thanh niên tri thức cũng hoàn tất việc tu sửa.

Biết trước ngày sau sẽ có không ít thanh niên tri thức về đây, thế là đại đội trưởng Điền Hữu Phúc trực tiếp điều người đi sửa hết chín gian nhà của nhóm thanh niên tri thức. Tuy không dùng gạch xanh (*) nhưng nhà được xây cực kỳ kiên cố.

(*)Một loại gạch được nung bằng đất sét.

Sau khi nhà cửa khô ráo, các nam, nữ thanh niên tri thức đều dọn ra khỏi nhà của các xã viên cho ở nhờ.

Tâm trạng mỗi người mỗi khác, hầu hết các xã viên thở phào nhẹ nhõm, có một số thanh niên với xã viên có cảm tình với nhau, có chút không nỡ.

Những người sống thoải mái như Trương Bình và Khương Lệ lại càng không nỡ rời đi.

Trước khi Trương Bình và Khương Lệ dọn đi, họ đã dọn dẹp sạch sẽ tươm tất nhà Từ lão thái từ trong phòng ra tới ngoài sân. Thậm chí, Trương Bình còn nhờ người nhà chuẩn bị trước mấy phiếu đổi đồ công nghiệp hiếm gửi qua đây, Trương Bình tặng lại cho Từ lão thái, cảm ơn bà đã sẵn lòng cho cô ấy ở nhờ.

Ấn tượng của Từ lão thái về Khương Bình rất tốt, mặc dù trông cô ấy trông duyên dáng. Nhưng dẫu sao cô ấy là con gái sống ở thành phố, điệu đà một tí cũng chẳng sao.

Trương Bình và Khương Lệ vừa chuyển đi, thì Từ lão thái đã dọn về nhà mình.

Tuy là cách nhau một bức tường cũng tiện nhưng Từ lão thái vẫn quen sống ở căn nhà với sân hiên của bà rồi.

Từ lão thái khăng khăng muốn dọn đi, sau khi Vương Anh với Từ Sương bàn bạc với nhau thì quyết định bắt đầu sửa nhà.

Hiện tại căn nhà bên cạnh do Vương Anh đứng tên, cho nên tường cao chắn hai bên sân cũng không cần đến nữa. Từ Sương tìm người đến phá bỏ tường chắn giữa sân, tận dụng lại số gạch đó.

Dù nhà của vợ chồng Vương Vĩnh Thuận cũng là nhà gạch nung. Nhưng gạch bên đó đã cũ lắm rồi, giờ đã chẳng có ai dùng lại gạch vụn đó nữa.

Vương Anh và Từ Sương cùng thương lượng, hai người quyết định thay thế chúng bằng loại gạch xanh hiện tại. Có điều là, dự định như thế cũng tiêu tốn một khoản tiền khá lớn.

Vương Anh gấp tờ giấy trắng trong tay lại, lần đầu tiêu cô than thở sau khi xuyên không đến đây: "Kiếm tiền khó quá đi."

Trước đây thấy tiền tiết kiệm của cô với Từ Sương còn dư dả. Nhưng giờ suy đi tính lại là đã thấy vợ chồng hai người sắp nghèo rớt mồng tơi rồi.

Trước đó, hai người kiếm được sáu trăm năm mươi đồng từ việc bán sâm núi, khoản tiền tiết kiệm ban đầu của nhà là hơn ba trăm đồng, thêm nữa là Vương Anh thu tiền dược liệu, tiền lương và tiền làm thêm của Từ Sương. Số tiền tích góp cao nhất từ trước đến hai của hai người là được hơn một nghìn đồng.

Nhưng đồng thời, tiền chi ra trong năm nay của hai người cũng không hề ít.

Máy may lẫn máy radio mặc dù không cần phiếu đổi, nhưng giá của chúng cũng thuộc dạng chát chúa. Máy may là một trăm sáu, máy radio giá một trăm hai, hộp điện to tự chế là ba mươi lăm đồng, mấy lần gửi đồ cho Từ Minh cũng tiêu gần một trăm đồng. Ngoài ra, về vấn ăn mặc thì cả nhà họ cũng không tiết kiệm được nhiều. Ăn uống dựa vào núi nhưng tiêu xài cũng vượt mức cho phép. Sữa bò mua đợt trước, còn thêm mấy lần mua thịt, bao gồm luôn tiền Vương Anh lên trấn ăn ở tiệm cơm.

Khoản may mặc càng tốn hơn nữa, ngày trước Vương Anh không có lấy một bộ quần áo tử tế, quần áo năm nay đều được may mới. Từ lão thái đã có máy may, lúc Vương Anh mua vải sẽ mua luôn cho cả nhà ba người rồi nhờ Từ lão thái may. Dù sao bên chỗ Trần Đông lúc nào cũng có vải, Vương Anh thường lấy vé đi mua vải. Trừ may vá quần áo ra, còn mua thêm hai cái cái mền, một cái ra trải giường.

Như vậy tính ra, hiện tại tiền tiết kiệm của hai người được hơn sáu trăm đồng, với lại trong huyện thành giờ đang thiếu lương thực, tiền thu nhập thêm trong hai tháng gần đây cũng bị cắt giảm.

Vương Anh tính kiểu gì đều thấy túng thiếu.

"Xây hết bằng gạch xanh, tận dụng gạch lúc phá tường giữa sân thì còn mua thêm hơn ba trăm viên."

Gạch xanh đắt đỏ, đó là lý do vì sao trong cả đại đội chỉ có lác đác mấy nhà là xây bằng gạch xanh. Trong tình hình bình thường, nếu nhà của thanh niên tri thức xây bằng phôi đất, có lẽ tốn khoảng hai trăm đồng. Bên đó còn không xây nhà, mà chỉ dựng xà ngang và bày đồ dùng. Nhưng nếu xây bằng gạch xanh, chi phí ít nhất rơi vào khoảng tầm ba trăm, chưa kể đồ dùng trong nhà.

"Đồ đạc trong nhà đa số là đồ dùng thiết yếu, còn phải mua kính thuỷ tinh, đồ nội thất, có ít cũng tốn mấy chục đồng."

Vương Anh dự định xây nhà trên đất nền ban đầu, có cô với Từ Sương là hai người, không nhất thiết phải xây hai gian phòng, xây một gian, diện tích phòng lớn hơn là được. Cô có thể làm một tủ thuốc nhỏ đựng thuốc trong đó, tiện Từ Sương để các loại đồ khô luôn. Giảm bớt sức chứa cho hầm đất đầy ụ, mỗi lần muốn lấy đồ phải đi lên đi xuống phiền hà.

Sau khi suy xét hết những thứ này, Vương Anh lại nghĩ đến phòng tắm mà cô mong ước bấy lâu. Xây phòng tắm không tốn bao nhiêu gạch. Nhưng phải chi ra mua bồn tắm lớn, hai cái vại đựng nước. Bồn tắm không hề rẻ, cũng tầm mười mấy đồng.

Từ Sương nói thêm: "Anh muốn đào giếng trong nhà mình."

Trong đại đội lấy nước sinh hoạt rất phiền phức, lúc nào muốn dùng là phải đi gánh nước về, sáng nào Từ Sương cũng dậy từ sớm tinh mơ để đi lấy nước, sáng ra gánh ba lần nước mới đổ đầy chum nước ở nhà.

Vương Anh: "Đó là đương nhiên."

Trong nhà không có giếng rất bất tiện.

Chi phí đào giếng khá là đắt, thuê người cũng phải mấy chục đồng.

Tính ra, khoản tiền tiết kiệm sáu trăm đồng gần như chẳng dư được bao nhiêu. Tiền còn dư lại sẽ để dành chuẩn bị lương thực và đồ dùng cho mùa đông.

Vương Anh than thở: "Lại nói, em còn vào phố mua công việc nữa, tiền mua việc không biết đến khi nào mới gom đủ đây."

Từ Sương ngập ngừng: "Nếu không thì, mùa đông năm nay anh ở lại tiệm cơm?"

Đúng là thời tiết năm nay thất thường, lương thực của nhà thu hoạch kém, sau ba tháng nữa tiền làm thêm của anh cũng bị cắt giảm, ba tháng mùa thông lại không có lương...

Từ Sương cũng hơi lưỡng lự.

Vương Anh: "Đừng nghĩ vậy, dù anh có muốn làm việc trong tiệm cơm, vị cấp trên kia của anh cũng không đồng ý. Anh có tin không, tới khi ấy ông ta chắc chắn sẽ vừa uy hiếp vừa dụ dỗ để khiến anh quay trở về trong mùa đông."

Năm ngoái Vạn Quốc Đống đã được nếm lợi ích ngon ngọt từ chỗ Tạ Dược Tiến, năm nay ông ta sao chịu ngừng tay. Tốt hơn hết là Từ Sương ngoan ngoãn trở về nhà, nói thẳng ra, hai kẻ kia chưa chắc đã có thể dụ dỗ anh làm chuyện xấu cùng chúng.

Từ Sương thở dài.

Đây cũng là lần đầu tiên anh phải nóng ruột vì vấn đề tiền nong.

Nhưng không xây lại nhà bên cạnh thì không được, dù phòng ốc cũ kỹ không ai ở thì ba đến năm năm nữa cũng sẽ sập. Vả lại, hiện đại đội đã giao căn nhà đó cho Vương Anh, nếu Vương Anh mặc kệ để nguyên đó thì qua mấy năm nữa, Vương Vĩnh Thuận và Vương Diệu Tông đi tù về lại làm rùm beng lên thì tính kiểu gì?

Tốt nhất là nhanh chóng chuyển căn nhà đó hợp vào sân nhà mình, đỡ cho sau này lại cãi vã om sòm.

Tiền thiếu nhưng việc quan trọng vẫn phải làm.

Vương Anh đưa ra quyết định: "Cứ tiêu trước cái đã rồi mình bàn sau."

Cùng lắm là qua mấy ngày nữa cô mày mò vườn thuốc trên núi xem có thuốc nào được thì đem đi bán. Còn ao cá kia, miễn là không có người tìm ra, họ vẫn có thể bán tiếp trước khi sang năm mới.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right