Chương 177: Cảnh nhà Lý gia
Thế là, thời gian tới Vương Anh bận bịu trông thấy.
Đầu tiên là đào giếng, tìm người đến đào thử mấy chỗ trong sân, cuối cùng chọn được một chỗ có mạch nước, quá trình đào giếng thuận lợi, chờ mấy ngày cho giếng khô là đã dùng được rồi.
Việc tiếp theo là mua gạch, hai người quyết định xây nhà trước Tết Trung Thu vài ngày.
Trực tiếp xây một gian nhà lớn ở bên cạnh, nối sân tường chung quanh lại thành một, cổng vào sân đóng chặt, chỉ để lại cánh cổng bên nhà Vương Anh.
Chừa một góc trong sân xây gian nhà tắm, cô đặt thợ mộc làm một cái bồn tắm thật to.
Sắp xếp xong xuôi mọi việc là đã đến Tết Trung Thu.
Tết Trung Thu trong ấn tượng ở kiếp trước của Vương Anh là ăn cua, uống rượu Thiệu Hưng, ăn thêm cái bánh Trung Thu Vân Thối. Tiếc là không thể ngắm trăng, mức độ ô nhiễm ánh sáng ở thành phố khá nghiêm trọng, nếu muốn ngắm vầng trăng tròn vành vạnh trong bức tranh đồng cỏ bao la thời xưa xăm thì có lẽ phải chịu khó đi một chuyến đến thảo nguyên hoặc tìm chỗ núi cao để nghỉ lễ Tết Trung Thu.
Nhưng nếu đổi một nơi khác, Vương Anh lại không có cảm giác.
Người đời sau luôn phàn nàn về việc không khí lễ tết nhạt thếch, nguyên nhân trong đó có là vì điều kiện vật chất của tương lai đã quá sung túc phong phú.
Một năm, bốn mùa, hơn ba trăm ngày, bất cứ khi nào muốn ăn bánh Trung Thu thì đều có thể dễ dàng mua được. Niềm vui khi nửa tháng hay một tháng mới được ăn bánh một lần sẽ không bao giờ đạt được cảm giác vui sướng như khoảnh khắc chờ mong được ăn bánh trung thu trong điều kiện vật chất thiếu thốn.
Người ở đại đội Bảy cũng ăn bánh Trung Thu, chẳng qua không phải là loại bánh sau này bị chê toàn là đường, bánh trung thu ngũ vị sợi đỏ sợi xanh, có mùi hôi dầu. Mà bánh của thời này là loại bánh mè be bé, bên trong nhân thêm vào chút đường. Mặc dù đơn giản là thế nhưng cũng đủ khiến cho bọn trẻ nhớ mãi không quên, thức quà ngon mà mỗi năm chỉ được ăn một lần.
Ở thành phố sẽ phát phiếu bánh trung thu, cũng có những kiểu bánh hao hao giống vậy nhưng vẫn người ở dưới quê ăn được loại bánh đó vẫn thuộc số ít.
Đài hoa hướng dương của Vương Anh đã chín, cô nhờ Từ Sương rang cho cô một đĩa hạt hướng dương. Trước Tết Trung Thu, Vương Anh nhắc đến chuyện muốn ăn bánh Trung Thu.
Từ Sương đã từng nấu tất cả các thể loại món ăn, chỉ riêng món bánh ngọt là anh không thạo lắm. Nhưng những gì Vương Anh kể quá ư là hấp dẫn.
"Nó là bánh Trung Thu ngàn lớp, nhân bên trong có hạt thông, hạt óc chó, hạt bí, hạt hướng dương, thêm cả hoa quế. Lớp vỏ bên ngoài là một lớp da bánh giòn, không dính không cứng, nhân hạt giòn lại thơm..."
"Còn có bánh nhân Vân Thối nữa, dùng chân giò hun khói làm nhân, vỏ bánh xốp giòn, nhân có vị mặn, thơm dầu, ..."
Từ Sương không biết Vương Anh nghe ở đâu mà biết nhiều cách ăn đến vậy, có những thứ trước nay anh chưa ăn bao giờ.
Vương Anh – tài năng lý luận nhân cơ hội này đề xuất ý kiến: "Chẳng phải trong tiệm bên anh có lò nướng âm tường kiểu cũ đó sao? Chúng ta có thể sử dụng sau khi làm xong được không?"
Từ Sương nhìn vào ánh mắt mong chờ như muốn vươn tay ra của cô, thế là anh đồng ý: "Để anh thử xem."
Hai loại bánh mà Vương Anh nói đều là cách làm bánh ở phương Nam, thật sự anh không chắc có thể đảm bảo anh làm có đúng phương pháp hay không.
Vương Anh hoan vô một tiếng, lấy hạt hướng dương của mình qua: "Đây, hạt hướng dương. Mấy ngày nay em lại lên núi tìm thử có hạt dẻ với hạt thông không."
Từ Sương: "Em đừng trèo lên cây hái hạt thông, hạt rơi xuống đất vẫn dùng được."
Vương Anh gật đầu, cô đâu có ngốc đâu, hái hạt thông là công việc nguy hiểm đến nhường nào, cô đây có bàn tay vàng nhưng lại chẳng có mệnh trường sinh bất tử, tuyệt đối không được làm ra chuyện liều lĩnh.
Chỉ trong vài ngày, Vương Anh cuối cùng cũng thu thập đủ tất cả các nguyên liệu làm bánh, hơn nữa cô còn tìm được ít hoa quế, phơi khô rồi cho vào cái lọ nhỏ bảo quản.
Từ Sương căn cứ theo phương pháp của Vương Anh mà làm, nặn bánh ra một cái khay to, sau đó anh mang đến tiệm cơm, lúc nướng bánh thì sẵn tay đó nướng luôn.
Nhân bánh ngũ vị khi làm ra lại ngon bất ngờ.
Vương Anh muốn ăn bánh trung thu Vân Thối nhưng lại không có sẵn chân giò hun khói.
Từ Sương ngẫm nghĩ một lúc rồi viết thư cho sư thúc ở trên tỉnh lị.
Trong năm này, Vương Anh đã nhắc rất nhiều lần về chân giò hun khói, Từ Sương nghĩ đến mùa đông trong nhà trữ một cái chân giò hun khói cũng tốt. Có thịt có rau cũng tiện ăn uống.
Chờ chân giò hun khói về không kịp làm bánh Trung Thu rồi, Từ Sương mang hơn ba mươi mấy cái bánh Trung Thu ngũ vị về nhà.
Vương Anh vừa nếm thử một miếng đã giơ ngay ngón tay cái: "Ngon lắm!"
Nhân hạt thơm, giòn, vỏ bánh không bị khô ran cũng không cứng ngắt, ngọt mà không ngấy.
Vương Anh vừa ăn vừa hỏi: "Anh dùng lò nướng của tiệm mà không ai nói gì hả?"
Từ Sương: "Không ai nói cả, lúc nấu cơm sẵn tiện nướng chung, đáng lẽ là hôm nay bật lò để nướng bánh cưới."
Vương Anh: "Bánh cưới?"
Từ Sương nói, có khi tiệm cơm sẽ bán bánh cưới, nó là loại bánh quy mè nhỏ, thường là người nhà của người bàn chuyện cưới xin đặt mới làm bánh này .
Từ Sương nói tiếp: "Ừm, Tạ Dược Tiến sắp kết hôn rồi."
Tạ Dược Tiến sắp kết hôn rồi.
Vương Anh không khỏi bất ngờ: "Không phải anh ta từ lâu đã nói sẽ làm chuyện đó rồi mà? Sao vẫn luôn kéo dài đến bây giờ."
Vương Anh đã từng gặp mặt đối tượng tên là Lý Anh của Tạ Dược Tiến, tên của hai người vừa khéo có chung một phát âm, khi đó chẳng biết tại sao đối phương lại vất bỏ mặt mũi ở quán cơm.
Từ Sương: "Lúc trước nói đính hôn trước rồi kết hôn sau, làm trong hai lần. Sau đó lại kéo dài hết lần này đến lần khác, bây giờ lại nói không đính hôn nữa, trực tiếp kết hôn."
Vương Anh: "Vậy cũng quá vội vàng, bây giờ không phải cũng nhàn rỗi sao? Thông thường thời gian cũng đủ mà."
Bây giờ đã qua mùa đông, công việc trong ruộng cũng thoải mái hơn, bình thường kết hôn ở nông thôn đều chọn ngày trước.
Từ Sương: "Ai biết được, Tạ Dược Tiến đặt bàn, nói là mùng tám tháng mười."
Từ Sương cũng phải đảm nhiệm việc của đầu bếp.
Từ Sương rất không vui.
Người lãnh đạo của quán cơm Quốc Doanh Vạn Quốc Đống không biết phải vì sao, nhất định muốn đến chủ trì lễ cưới. Nói thẳng với Từ Sương, nói đây là công việc của quán, để anh làm việc như bình thường.
Từ Sương: "Tạ Dược Tiến lừa dối nhà gái rằng bản thân có nhà ở, nhà gái là công nhân nữ của nhà máy phích nước nóng ở trấn trên, như vậy hôn nhân này hình thành trên sự lừa dối, anh cảm thấy bọn họ sẽ không lâu dài."
Tuy rằng anh cảm thấy đối tượng đó của Tạ Dược Tiến không được tốt lắm, lại thường xuyên đến quán ăn liên tục mang đồ ăn đi, vênh mặt hất hàm sai khiến. Nhưng Tạ Dược Tiến lừa gạt kết hôn cũng là sự thật không thể chối cãi.
Chính Vạn Quốc Đống cũng đã lên tiếng, hơn nữa Tạ Dược Tiến đặt bàn ở quán cơm, Từ Sương chỉ có thể làm theo.
Chuyện tích trữ lương thực ồn ào ra ngoài, Lý gia và Vương Linh Linh đều có dính líu vào.
Chủ yếu hỏi tội Vương Linh Linh là do sai lầm chết người, tích trữ lương thực chỉ có thể coi là một chuyện nhỏ, Lý gia lại vì thế mà gặp phải chuyện.
Lương thực của Vương Linh Linh tích chữ được bốn trăm ki lô gam, trong đó một phần nhỏ một trăm ki lô gam là lĩnh được từ đại đội bên nhà mẹ đẻ của cô ta, lương thực bản thân cô ta mua chỉ có ba trăm ki lô gam. Còn nhiều hơn nữa là lương thực phụ.
Bởi vì người của Lý gia được khuyến khích từ việc ăn trộm, Vương Linh Linh và Lý lão thái lúc giải tán tất cả đều có lương thực hoa màu, lương thực loại tốt cô ta mới không cần! Để lại cho Lý gia, người của nhà này nhìn chằm chằm lương thực loại tốt ăn không hết, vậy thì ăn thôi! Dù sao lương thực loại tốt đều là của Lý gia!
Cho nên cuối cùng lương thực tính ra thành số tiền, bản án liên quan đến số tiền của Vương Linh Linh không ngoài một trăm đồng, mà số tiền của Lý gia thì lại hơn ba trăm đồng.
Vượt quá hai trăm đồng, tính chất của vấn đề sẽ không giống nhau.
Người của Lý gia dù như thế nào cũng không ngờ rằng, nhà của mình gộp lại toàn bộ của cải lại, trái lại còn đạt được quy mô như thế này. Trong khoảng thời gian ngắn thì bắt đầu tố giác vạch trần lẫn nhau.
Mấy người con dâu của Lý gia tố cáo mẹ chồng là người làm chủ tích trữ lương thực, mấy người đàn ông của Lý gia lại báo anh em Lý Thanh thật sự có tham gia, còn Lý lão thái liều mạng rũ sạch tội lỗi nói tiền trong nhà đều là của các con trai, bà ta chắc chắn các con trai cho phép mới dám làm chủ...
Cảnh tượng náo nhiệt như vậy khiến các cảnh sát nghiêm khắc hiểu biết thêm một phen.
Kết quả cuối cùng, Lý gia có hai người Lý lão thái và Lý Thanh dính líu, mấy nhà khác của Lý gia đều không liên quan.
Chủ yếu do những phần lương thực này thật sự chưa bán, cho nên xử phạt đối với Lý gia rất khó có thể quyết định. Mức xử phạt nên tính xử nặng, trên thực tế lại được xử nhẹ.
Kéo dài đến hơn một tháng, cuối cùng quyết định Lý lão thái cuối cùng ba năm lao động cải tạo, Lý Thanh được phán quyết năm năm lao động cải tạo. Người của những nhà khác vì thật sự không dính líu, cho nên đều được thả.
Nhưng trong nhà vẫn giữ ngọn nguồn bản án, bên phía Cách Uỷ hội cũng để lại ấn tượng không tốt, xem như phần tử kém hiểu biết.