Chương 178: Tìm cách bám víu
Người của Lý gia rời đi, còn không đợi vui mừng khi sống sót sau tai nạn, thì lập tức đối mặt với hiện thực.
Hiện thực chính là, chuyện của Lý gia ở trong nhà máy đã truyền đi khắp nơi, đơn vị công tác của mấy người bọn họ cũng đều đã đuổi bọn họ rồi.
Ngay cả mấy người con dâu tạm thời đến làm việc cũng không được giữ lại.
Người của Lý gia khóc không ra nước mắt.
Về đến nhà, lương thực trong nhà bị thu lại, tiền cũng đều dồn lên lương thực, bây giờ vốn ban đầu không hồi lại. Công việc thì bị cho nghỉ, hơn nữa trên lưng có tội lỗi, muốn tìm một công việc tạm thời cũng không tìm được.
Người của Lý gia sắc mặt buồn rầu thê lương, bắt đầu chỉ trích lẫn nhau.
"Đều tại mẹ của anh! Đều do bà già tú bà đó lòng tham không đáy, cuộc sống đang trôi qua rất tốt, đáng lẽ không nên tham lương thực!"
"Cô còn trách tôi? Vậy khi đó không phải cô ở bên cạnh nịnh bợ à? Nói mẹ của tôi nên làm cái này nên làm cái kia?"
"Hừ! Bây giờ anh lại trách tôi? Tôi còn không trách anh một tên đàn ông ăn hại còn liên lụy khiến bà đây không có việc làm!"
"Tôi đánh chết cô!"
"Đánh đi đánh đi! Nếu anh có bản lĩnh thì đánh chết tôi đi! Bà đây không theo anh nữa!"...
Lý gi ầm ĩ tối mày tối mặt, hai người vợ thu dọn quần áo về nhà mẹ đẻ.
Các cô ta còn trẻ, cho dù gả một lần nữa lại sinh con thì có làm sao chứ? Cùng lắm thì kết hôn lần nữa không tìm đến trấn trên, tìm một đại đội gần đó, còn có thể tìm được một người có điều kiện tốt hơn một chút.
Không nhìn thấy Vương Bình Bình bỏ chạy rồi hay sao.
Cô ta thật sự là số tốt, không có con cái, Lý Thanh cũng dính líu đến, cô ta chỉ có một mình, tùy tiện tìm một người thì có thể gả được. Còn mấy người bọn họ, có ràng buộc về con cái, cho dù gả đi lần nữa, sau này cũng phải chăm sóc con cái.
Ba người vợ bỏ chạy, trong nhà chỉ còn tiếng trẻ em khóc. Hàng xóm gần đó cũng bắt đầu đi vòng qua Lý gia.
Mấy người đàn ông của Lý gia ngồi ở góc phòng đang bàn bạc nên lúc này nên làm gì.
Lão Đại của Lý gia ánh mắt tối tăm: "Mẹ nó, đàn bà đều không phải thứ tốt gì, vừa nhìn thấy nhà chúng ta nghèo túng thì bỏ chạy, con cái cũng không quan tâm, chẳng ra thứ gì cả!"
Lão Nhị của Lý gia tức giận: "Anh, chúng ta không thể như vậy được! Bọn họ cũng chạy rồi, tiền sính lễ ít nhất cũng phải đưa cho chúng ta!"
Lý lão Nhị tính toán rõ ràng, vợ chạy thì chạy, nhưng tiền không thể không có! Anh ta phải đi lấy lại sính lễ, từ nay về sau mới có thể tìm được người khác.
Lão Đại của Lý gia lặng lẽ nhìn em trai mình, muốn nói có cái rắm đấy!
Mẹ già của bọn họ bây giờ vô cùng bậy bạ, mấy người anh em bọn họ, ngoài lão Tam có thói xấu, cho nên mới có chút tiền để cho bọn họ. Mấy sính lễ của mấy người anh em khác đều chỉ có hai mươi ba mươi đồng.
Ai bảo khi ấy nhà bọn họ nhìn ra hình ra dạng chứ?
Bốn người anh em đều là công nhân, điều kiện trong nhà người khác nhìn vào sẽ cảm thấy không kém, cũng tìm được người vợ rất tốt.
Cho dù không phải như vậy, lão Đại của Lý gia cũng không đồng ý đi.
Anh ta thật sự sợ bị bắt vào trong đó.
Bây giờ anh ta trở thành phần tử yếu kém, không có công việc. Lại rất yếu ớt, để anh ta đi đến nhà ba vợ ầm ĩ, anh ta không dám.
Trong nhà ba vợ của anh ta cũng có mấy người con trai.
Lão Nhị của Lý gia vừa nói ra, lại không có ai lên tiếng trả lời, anh ta tự khiến bản thân tức gần chết.
Lão Tứ của Lý gia ở bên cạnh ngồi bên vợ của mình, đây cũng là người vợ duy nhất không chạy của Lý gia.
Lý lão Tứ khẽ chuyển con mắt: "Anh cả, anh hai, em muốn nói, bây giờ chúng ta cũng đừng đến quấn lấy gây chuyện cho chị dâu, chủ yếu là phải nghĩ xem sau này chúng ta sẽ làm cái gì."
Lý lão Đại dựa về phía sau suy sụp tinh thần: "Có thể làm cái gì bây giờ? Nhà cũ của chúng ta vẫn còn ở dưới quê, chuyển hộ khẩu trở lại làm ruộng thôi."
Lý gia có hộ khẩu ở trấn trên, cũng là hộ khẩu của công nhân, nhưng bây giờ thất nghiệp và không có tiền. Người của Lý gia ở lại trấn trên cũng tiêu tốn thời gian vô ích, lối thoát duy nhất chính là trở về nông thôn trồng trọt, dù sao ở bên đó vẫn liên hệ được với mấy người họ hàng, hộ khẩu chuyển về cũng không khó.
Lão Tứ của Lý gia không muốn: "Vậy nếu chuyển trở về thì nhà ở trấn trên của chúng ta thì sao?"
Nhà cũ của Lý gia đã vỡ nát không còn ra hình dạng gì, nếu như bọn họ trở về chuyện trước mắt chính là phải sửa chữa nhà ở. Bỏ căn nhà lớn to đẹp ở trấn trên, trở lại căn nhà cũ đổ nát để trồng trọt sao?
Trong lòng những người của Lý gia đều không thoải mái.
Lý lão Đại: "Vậy có thể làm sao bây giờ? Chúng ta ở lại chỗ này, không có phần lương thực được phân chia ở dưới nông thôn, tiền lương ở trấn trên phát xuống cũng không có phần của chúng ta, đợi đến khi chúng ta chết đói à?"
Lý lão Đại nói xong thì rống lên.
Bây giờ Lý lão thái đi rồi, con dâu ở trong nhà cũng chạy hết, anh ta còn phải chịu trách nhiệm với các con, suy nghĩ đến tương lai của Lý gia, trong lòng tràn đầy sự khó chịu.
Lý lão Tứ nhẹ giọng nói: "Không phải chúng ta còn một người em gái hay sao?"
Lý lão Đại: "Nó là một đứa trẻ thì có thể làm được cái gì?"
Vợ của Lý lão Tứ chen vào nói: "Có cái gì mà không được chứ? Anh tử tìm được một đối tượng, nghe nói là đầu bếp của quán cơm ở trấn trên của chúng ta đó! Lúc trước cô ta dẫn em đến quán cơm ăn cơm đều không phải trả tiền, nhà của chúng ta bây giờ gặp nạn, mấy anh nói xem nếu Anh tử có thể đào khoét được cậu ta, sau này để cậu ta cho chúng ta đến quán cơm làm nhân viên phục vụ không phải là tốt hay sao?"
Lý lão Nhị: "Đàn bà mỗi nhà, tóc thì dài, hiểu biết thì nông cạn. Nhà của chúng ta bây giờ như vậy, đối tượng của Anh tử có thể vui vẻ à?"
Lý lão Đại: "Đúng vậy, nhà của chúng ta bây giờ không có cái gì, đối tượng của Anh tử có thể kết hôn với nó sao?"
Lý lão Tứ nhìn vợ bĩu môi không vui, nhanh chóng chạy lại nhẹ vỗ tay của đối phương. Mấy người chị dâu đều chạy, cậu ta cũng không thể khiến vợ của bản thân bỏ chạy. Cho nên gần đây cậu ta đối xử rất tốt với vợ của mình, vâng lời răm rắp.
"Chuyện của chúng ta, chỉ cần Anh tử không nói, đối tượng của nó có thể biết sao?"
Vẻ mặt của Lý lão Tứ sâu xa: "Hơn nữa, nếu Anh tử gả đến đó, mấy người chúng ta cũng có thể giúp đỡ con bé mà."
Lý lão Đại: "Còn giúp đỡ, mày nhìn con nhỏ chết tiệt đó gần đây cũng không về nhà. Sợ rằng đã sớm vứt bỏ chúng ta một mình sống cuộc sống tốt rồi. Mày kêu nó gả cho Tạ Dược Tiến cũng được, mong đợi nó sắp xếp công việc cho tao với mày, nghĩ cũng đừng nghĩ."
Lý lão Tứ: "Anh tử chắc chắn muốn sống cuộc sống tốt, nhưng anh hai cũng không cần mất lòng tin như vậy. Nếu như Anh tử gả cho Tạ Dược Tiến chắc chắn phải có người nhà mẹ đẻ, nếu không đối tượng của con bé sợ sẽ nghi ngờ. Như vậy, anh hai, chúng ta đi tìm Anh tử thôi. Nói với con bé chúng ta có thể giúp đỡ nó kết hôn với Tạ Dược Tiến. Chỉ cần nó thành thật nghe lời của chúng ta, nói cách khác..."
Lý lão Tứ: "Con bé có lẽ lừa dối Tạ Dược Tiến không ít, nếu không muốn mất đối tượng này, con bé sẽ phải kéo cả nhà chúng ta cùng đi lên."
Lý lão Tứ không muốn về quê trồng trọt! Cậu ta từ khi sinh ra có trí nhớ thì đã sống ở trấn trên, bây giờ cậu ta cũng kết hôn rồi, còn muốn cậu ta về nông thôn trồng trọt, cậu ta không làm được!
Không thể nghi ngờ đề nghị của Lý lão Tứ đã đánh động đến hai người anh trai.
Lý lão Đại và Lý lão Nhị liếc mắt nhìn nhau, lập tức phát hiện ra điểm quan trọng.
Quả thật, bây giờ trong nhà mất bát cơm, có thể dựa vào chỉ có một mình Lý Anh.
Chỉ có thể dựa vào đối tượng mà cô ta kết hôn, bốn người bọn họ mới có thể trải qua cuộc sống tốt hơn.
Anh em Lý gia đến tìm Lý Anh, gần như không tốn chút sức lực nào, đã có thể tìm được Lý Anh trốn ở trong phòng ở nhà của Tạ Dược Tiến
Lý Anh vẻ mặt như gặp quỷ, cô ta rời khỏi lý ra từ sớm. Chỉ là cô ta vào trong đó đi loanh quanh một vòng, hỏi xong thì thả cô ta ra. Thứ nhất là cô ta còn trẻ, thứ hai cô ta không có tiền tích góp cũng không có công việc, chuyện của Lý gia sao có thể tính đến đầu của cô ta. Thứ ba Lý Anh được thả cũng vì đến chăm sóc mấy đứa trẻ của Lý gia.
Lý Anh chăm sóc mấy đứa cháu trai cháu gái, cho đến khi truyền đến tin tức người Lý gia được thả ra. Lý Anh lập tức thu dọn đồ đạc chuồn mất, dồn ép thời gian thì chạy đến chỗ của Tạ Dược Tiến.
Mặc dù trong lòng Tạ Dược Tiến có thắc mắc, nhưng đối với việc Lý Anh cũng quen thuộc trấn trên, tùy tiện giả vờ một chút thì đi qua đó.
Lý Anh nói người trong nhà không muốn cô ta gả cho Tạ Dược Tiến, ghét bỏ Tạ Dược Tiến xuất thân từ nông thôn, cho nên cô ta chạy trốn ra ngoài muốn ở bên cạnh Tạ Dược Tiến.
Cô ta cái gì cũng không muốn, sính lễ tiệc rượu cũng không cần, chỉ cần kết hôn với Tạ Dược Tiến.
Trong lòng Tạ Dược Tiến mừng rỡ, hận không thể lập tức kéo Lý Anh đến lấy giấy chứng nhận kết hôn.
Anh em Lý gia tìm đến, phản ứng đầu tiên của Lý Anh chính là trở mặt không nhận người.
Lý lão Tứ không biết phải làm sao nói mấy câu đều là chỗ đau.
"Mày nghĩ hay lắm, nhưng mày lừa gạt Tạ Dược Tiến nói mày làm công nhân chính thức, mày cho rằng sau khi kết hôn sẽ không bị bại lộ hay sao? Mày nghĩ kết hôn trước thì sau có thể thuận lợi mọi việc hay sao? Mày nói xem nếu bây giờ tao đến nhắc nhở Tạ Dược Tiến, để cho cậu ta đến nhà máy ở trấn trên hỏi thử một chút... Chỉ sợ không cần gì nhiều, dù cho hỏi thử bảo vệ cổng, cậu ta lập tức có thể biết không có người như mày. Mày cho rằng chuyện mày kết hôn còn có thể thành hay sao?"
Sắc mặt của Lý Anh vô cùng khó coi, vốn dĩ Tạ Dược Tiến từ trước đến nay không có nghi ngờ cô ta, đều bởi vì lúc trước cô ta lén trộm quần áo và bảng tên của anh trai, có mấy lần đều lợi dụng lúc tan làm cố ý mặc quần áo lao động đến tìm Tạ Dược Tiến.
Chính bởi vì như vậy, từ đầu đến cuối Tạ Dược Tiến cũng chưa từng hoài nghi cô ta, cũng chưa từng truy hỏi.
Nhưng bây giờ không giống như vậy.
Mấy người anh trai không có công việc, chuyện của Lý gia cũng dần truyền ra ngoài.