Chương 182: Đám cưới kỳ lạ
Một đám người thân của nhà họ Lý đều đến lấy đồ ăn, nhóm nhân viên phục vụ khóc không ra nước mắt, sau bếp cũng đã đưa đồ ăn lên, nhưng các cô không dám bưng ra!
Nếu như sau này quên không lấy tiền, thì tính ai?
Nói đến sau bếp, nhân viên phục vụ lại nơm nớp lo sợ đi hỏi Từ Sương.
Từ Sương suy nghĩ một chút, thì vẫn nói: "Cứ theo như bình thường, dựa theo ý muốn của bọn họ."
Dù sao tiền đặt bàn cũng là do Vạn Quốc Đống thu, dùng danh nghĩa cũng là của Tạ Dược Tiến, bây giờ tình hình như thế này, còn nhanh chóng để những người đó đi mới tốt.
Không cho đồ ăn, những người đó sẽ vẫn đợi ở trong này không đi. Lúc trở về lại náo loạn thêm, đồ trong quán hư hại thì rất khó xử lý.
Từ Sương: "Đưa đồ ăn ra, nếu muốn mua bát cầm đi đựng đồ ăn cô cũng cho, nhìn kỹ đừng để bọn họ làm loạn. Ai đập vỡ bát đĩa nữa thì bắt người đó trả tiền."
Nhân viên phục vụ cuối cùng cũng tìm được một người đáng tin cậy, lập tức đi làm.
Từ Sương thấy đồ ăn đã hơi lạnh, trong lòng cũng rất phức tạp.
Chuyện này của Tạ Dược Tiến cuối cùng lại trở nên như vậy, thực sự vượt qua dự đoán của anh.
Vốn cho rằng Tạ Dược Tiến lừa cô gái trẻ tuổi kết hôn, cuối cùng lại thành hai bên đều lừa nhau.
Người ở bên ngoài rất nhanh đã bọc đồ ăn tự mình rời đi, lúc Từ Sương ra bên ngoài đã thấy bát đũa sạch sẽ, ngay cả đồ ăn chay và canh cũng không còn lại một chút nào.
Nhóm người thân đều rời đi, nhà họ Lý và người một nhà Tạ Dược Tiến ở bên ngoài vẫn còn giằng co.
Từ Sương cũng không quan tâm bọn họ, để cho nhân viên phục vụ kiểm kê tổn thất, thu dọn bàn. Tiền tổn thất chắc chắn cũng sẽ rơi lên người Tạ Dược Tiến, bát bán đi cũng phải báo cáo tổn thất, bên trong quán có hàng loạt đồ mua sắm có giá định mức, qua mấy ngày nữa sẽ phải bổ sung thêm tất cả.
Người của nhà họ Lý thấy những người thân thích bên nhà mình đều rời đi, trước khi đi có mấy người qua đây chào hỏi, có mấy người thì lén lút từ bên vách tường chuồn đi khiến mấy anh em nhà họ Lý buồn bực tức giận.
Càng khiến người khác buồn bực tức giận chính là, không biết có phải Tạ Dược Tiến đã quyết định có ý định muốn ly hôn hay không, lúc này dứt khoát làm đến nơi đến chốn, thêm một chiêu kích thích tinh thần Lý Anh.
Anh ta nói bản thân chỉ là một người giúp việc bếp núc, ngay cả giấy chứng nhận cũng không có, nói bản thân là một đầu bếp cũng là lừa người khác. Hơn nữa đồ ăn trong quán đều do đầu bếp khác làm, anh ta chỉ cần phụ trách toàn bộ việc lau dọn, trước đây những thứ mà Lý Anh ăn nói là đồ anh ta nấu, tất cả đều là do người khác làm!
Lý lão Tứ giữa môi răng đều có mùi rỉ sắt: "Cậu được lắm! Dám lừa chúng tôi, chờ coi!"
Đoàn người nhà họ Lý dẫn theo Lý Anh bật khóc không kiềm chế được rời đi.
Tạ Dược Tiến cũng suy sụp hạ bả vai, cả người mệt mỏi rã rời lại không còn sức lực.
Anh ta nhìn thấy ba mẹ quần áo rách rưới, yếu ớt nói: "Đi thôi."
Mọi người rời đi, bây giờ anh ta có thể làm cách nào đây? Tạ Dược Tiến dẫn ba mẹ đến chỗ ở của mình.
Từ Sương thu dọn quán ăn, sau khi dọn dẹp xong tất cả, mới hơn một giờ chiều.
Anh cũng không ở lại quán ăn trông coi, vốn lúc ban đầu Tạ Dược Tiến đặt bàn thời gian từ buổi trưa đến buổi tối, nhưng Vạn Quốc Đống nói buổi tối cũng không cần mở, thời gian toàn bộ giữ lại cho Tạ Dược Tiến. Bình thường bao bàn ăn đều như vậy, chỉ là công việc lúc dọn rửa sau đó sẽ rất phiền phức, cho nên ngay cả vật liệu cho buổi tối Từ Sương cũng chưa chuẩn bị.
Anh dứt khoát trở về nhà.
Vương Anh vốn đã cùng Từ lão thái ăn xong cơm rồi, qua trung thu mỗi ngày lại lạnh hơn, buổi trưa Từ lão thái làm khoai tây đậu que chiên và miến.
Đậu que đã là vụ mùa cuối cùng, có hơi già, khi chiên cũng lâu hơn một chút, khoai tây cắt thành độ dài bằng với đậu que cho vào nồi xào chín, đến khi lấy ra khỏi nồi lại cho thêm một muôi tương lớn. Tương là do bản thân Từ Sương làm, Từ lão thái có lúc muốn bớt phiền sẽ không bỏ thêm gia vị khác, chỉ bỏ một loại này, mùi vị cũng rất phong phú.
Sợi miến cũng dựa theo ý muốn của Vương Anh mà làm, miến có màu đỗ xanh do nhà làm, hơn nữa so với loại miến mua sau đó càng tròn rộng mịn màng hơn một chút, kèm theo lúc cuối xào đồ ăn cũng được màu sắc óng ánh sáng trong, nhìn rất ngon miệng.
Vương Anh ăn chung đồ ăn với bánh bao, trong lòng lại nhớ đến cũng đã lúc nên lên núi tìm đồ ăn hoang dã.
Năm nay cuộc sống của mọi người đều trôi qua không tốt lắm, thỏ hoang trên núi cũng không bắt được nhiều. Mấy hôm trước Trình Ngọc còn oán trách nói bản thân đã hai ba tháng chưa được ăn thịt rồi.
Về phần những con cá đó, Trình Ngọc cũng không dám bắt, bây giờ người đi dạo trên núi có rất nhiều, lỡ như để người khác nhìn thấy, vậy hồ cá đó cũng sẽ không giữ được.
Nhìn thấy Từ Sương mới nửa ngày đã trở lại, Vương Anh có chút buồn bực: "Sao hôm nay anh lại về sớm vậy?"
Từ Sương nói chuyện xảy ra ở quán cơm cho Vương Anh, Vương Anh nghe xong hai mắt sáng lấp lánh
"Sớm biết như vậy, hôm nay em cũng đã đến trấn trên rồi."
Vương Anh đơn giản là bị hấp dẫn hứng thú khi hóng chuyện, ai có thể nghĩ một lễ cưới lại có thể nhấp nhô trầm bổng như vậy!
Từ Sương: "Anh thấy chắc là Tạ Dược Tiến sắp ly hôn."
Tạ Dược Tiến không phải không thể chịu được sự lừa dối, nhưng anh ta chắc chắn là người không thể chấp nhận kế hoạch cuộc sống của bản thân lệch khỏi quỹ đạo.
Cả nhà Lý Anh đều giúp đỡ giấu diếm, nếu nói không có âm mưu, ai có thể tin chứ. Vương Anh ừ một tiếng, ngừng một chút mới nói: "Ô? Hôm nay nhà họ Lý này chỉ có ba người anh em xuất hiện thôi sao?"
Từ Sương: "Đúng vậy, sao thế?"
Vương Anh ngay lập tức ở trong đầu tìm kiếm một chút manh mối, ngày đó Triệu Quân ngăn lại lời nói của cô giống như từng nhắc đến nhà họ Lý này, chẳng qua lúc đó chủ yếu nói về Vương Linh Linh, Triệu Quân chỉ nói ra miệng, nói chị ruột của Vương Linh Linh là Vương Bình Bình tham gia vào chuyện này, nhà chồng của cô ta là họ Lý...
Vương Anh nói tin tức bản thân biết cho Từ Sương.
Từ Sương có chút giật mình: "Vương Linh Linh vào tù rồi?"
Không trách việc anh kinh ngạc, thật sự từ mấy ngày trước Vương Linh Linh âm thầm về nhà sau khi cầm đi lương thực của Lý Xuân Quyên và Vương Vĩnh Thuận, anh cũng chưa từng nghe lại bất kỳ tin tức gì về Vương Linh Linh.
Bây giờ bỗng nhiên nghe đến Vương Linh Linh đã được phán quyết tám năm, Từ Sương cảm thấy có chút khó tin.
Vương Anh: "Em cũng được nghe nói, anh nói xem lá gan của cô ta sao có thể lớn như thế, lại có thể dám tích trữ lương thực mua thấp bán cao."
Lương thực của năm nay mất mùa bao nhiêu người đều thấy ở trong mắt, ngay cả Trần Đông ở trong thành, cũng từ mấy tháng đã sớm cảm thấy. Mọi người đều là kẻ ngốc à? Cũng không biết cách tích trữ lương thực kiếm tiền hay sao?
Hễ là những ai có chút hiểu biết về công việc đồng áng, đều biết giá lương thực năm nay cao.
Cũng không riêng gì ở huyện Nam Thiệu, gần đây Vương Anh mua radio, còn nghe radio nói, hai vùng sản lượng lớn của tỉnh bên đó cũng gặp một chút khó khăn, chủ yếu chính là mùa hè bây giờ có nhiều mưa, mưa lớn dẫn đến giảm thấp sản lượng trong phạm vi lớn.
Nếu không ở những năm trước, bây giờ sớm đã sớm ổn định lại giá lương thực ở bên phía Nam Thiệu.
Từ Sương: "Em có xác định Vương Linh Linh có dính líu đến chuyện của nhà họ Lý không?"
Vương Anh nghĩ một chút: "Có chút giống, lúc trước do em không nghĩ đến. Bây giờ nhớ lại, lúc Vương Bình Bình lấy chồng hình như thật sự từng nói, người bên nhà chồng cô ta có bốn người anh em trai và một người em gái, cũng họ Lý."
Nói như vậy, Từ Sương đã chắc chắn được tám chín phần rồi.
Ở trấn trên, bốn người anh em trai, một người em gái, lại đều là họ Lý, dân số ở trấn trên không nhiều, xác suất trùng hợp gần như bằng không.
Vương Anh: "Nếu như là như vậy, vậy Tạ Dược Tiến ly hôn xem như là đúng, nếu không nhà họ Lý có thể thật sự lấy được chỗ tốt ở chỗ anh ta."
Cho dù không hiểu rõ chuyện này, cũng có thể hiểu, dính dáng đến chuyện Vương Linh Linh tích trữ lương thực phải vào tù, nhà họ Lý có Lý thái thái và một người đàn ông cũng vào tù, còn lại mấy người này chắc chắn cũng mất việc.
Nói như vậy, trò cười hôm nay rất rõ ràng. Người của nhà họ Lý nhìn chằm chằm muốn hút máu Tạ Dược Tiến, ai ngờ Tạ Dược Tiến lại nắm bắt thời cơ đánh vỡ.
Cả Vương Anh cũng cảm thán nói: "Thật ra Tạ Dược Tiến cũng coi như là một người thông minh."
Không phải ai cũng có thể dứt khoát đưa ra quyết định, nhất là chuyện cưới hỏi, người đi nhầm một đường bình thường sẽ ôm một loại tâm lý 'Đi lên phía trước nhìn thử, có lẽ sẽ ổn". Thứ nhất thật sự là ôm lấy tâm lý may mắn, hơn nữa cho dù là nam hay nữ, chi phí cho vốn đầu tư chìm luôn khiến người khác không thể đưa ra quyết định rời xa dứt khoát.
Có quá ít người có thể từ bỏ chi phí chìm, trực tiếp ngăn lại sự tổn hại.
Nói về Tạ Dược Tiến một trận, ngược lại Vương Anh lại cùng trao đổi với Từ Sương chuẩn bị đồ đạc qua mùa đông.
Cô cầm ra một quyển vở nhỏ: "Đồ năm ngoái chúng ta còn thiếu, năm nay đều phải đặt mua hết!"
Trên quyển vở nhỏ đã viết một chuỗi, cái gì mà rong biển, lạp xưởng, táo đỏ, hạt dẻ...
Từ Sương suy nghĩ một chút nói: "Mấy hôm nay có phải sắp bắt đầu hái táo rồi phải không?"
Vườn trái cây cũng đã đến lúc, quả táo và táo đỏ đều phải thu hoạch.
Vương Anh vui vẻ nói: "Đại đội chúng ta có phải sắp được chia táo rồi không?"
Từ Sương gật đầu: "Những năm trước đều là tháng chín thì có thể bắt đầu, năm nay không biết thời tiết lại xấu như vậy, nhưng chắc là như bây giờ, các nhà đều sẽ được phân chia một chút."
Vương Anh: "Vậy em muốn ăn bánh mứt táo quả hạch đào!"
Từ Sương đồng ý: "Ngày mai em đi tìm thử quả hồ đào ở trên núi, đến khi đó lại thêm nhân hạt dưa vào bên trong."
Vương Anh gật mạnh đầu.
Vừa đến tháng mười, tình huống bên Nam Thiệu đã được báo cáo lên trên, thiếu lương thực, không riêng gì công ty lương thực trong thành sắp điều chuyển thêm lương thực, phía dưới mấy công xã khó khăn cũng sắp được phát lương thực cứu tế.
Làm chuyện này vô cùng rắc rối, bởi vì tình huống của mỗi đại đội trong mỗi công xã đều không giống nhau, vẫn luôn kéo dài, cho đến giữa tháng mười mới có tình huống một vài đại đội thẩm tra quyết định xuống.
Đại đội bảy không đến lượt, ai kêu bọn họ gieo trồng đúng hạn, thu hoạch cũng đúng hạn chứ?
"Ầy, sớm biết nhà nước phát lương thực, chúng ta cũng sẽ không vất vả làm việc như vậy, cuối cùng chúng ta vất vả sức lực vội vàng nửa năm, người ta nằm không cũng có lương thực."
"Nói gì vậy chứ, đại đội khác phát lương thực thì phát lương thực, nhưng bà cũng không thấy, lương thực phát cũng tạm đủ. Chỉ đủ ăn đến vụ xuân năm sau. '
"Cũng không phải như vậy, tôi đã nghe nói, có một vài đại đội còn muốn ầm ĩ lên, kêu phía bên trên nhét trở về, nói ngoại trừ một vài đại đội thật sự gặp khó khăn không thể không cứu giúp, đại đội khác đều phải được bổ sung lại lương thực trong năm sau."
"Vẫn là đại đội của chúng ta tốt, ít nhất không chịu đói."