Chương 183: Thai phụ kỳ quái

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,498 lượt đọc

Chương 183: Thai phụ kỳ quái

Ngay cả Vương Anh cũng cảm thán một nghìn lần sự may mắn của bản thân.

Vườn trái cây của đại đội cũng hái táo ta, thu hoạch quả táo, phân chia cho mỗi hộ gia đình, mỗi nhà có thể có hai ba cân táo ta và một cân táo đỏ.

Táo đỏ vừa ngọt vừa to, quả táo cũng giòn ngọt, nhiều nước.

Vương Anh ăn hai quả không ngừng, ăn đến lúc sau cũng mới phát hiện, bây giờ là lúc không thiếu đồ ăn, thậm chí lương thực cũng không thiếu, duy nhất thiếu chính là hoa quả.

Hơn nữa về sau đủ loại hoa quả được chia đều, các loại hoa quả bây giờ quá ít. Trong thành dựa vào phiếu cung ứng, người có thể ăn cũng không có bao nhiêu. Nông thôn có thể ăn loại đồ bản địa này, ăn đi ăn lại cũng có mấy loại quả.

Chỗ của đại đội bảy chính là quả táo, táo ta, hơn nữa phía sau núi có mấy cây hồng, nhiều hơn nữa chính là trong sân của nhà ai cũng có mấy giàn cây nho, hoặc là sau nhà nào đó có một gốc cây lựu.

Vương Anh đổi với người khác, lấy được một chút đồ ăn, đổi một vài trái hồng quả nho với nhà người khác, quả hồng ăn vào chát miệng, Từ Sương nói quả hồng vẫn chưa chín, phải cất một thời gian nữa mới ăn được. Quả nho cũng rất chua, chỉ có thể đưa cho Từ Sương, một tầng nho một tầng đường phủ kín lại đợi đến mùa đông có thể lấy ra uống rượu nho.

Vương Anh vô cùng nhớ nhung quả sầu riêng, quả chuối, trái mít... Đáng tiếc đời này vẫn phải chờ rất lâu mới được ăn.

Đã đến cuối tháng mười, công ty lương thực trong thành cũng thoải mái.

Từ Sương cùng Vương Anh đi một chuyến đến trong thành thăm Trần Đông, Trần Đông gầy đi không ít, nhưng bụng vẫn tốt. Chẳng qua từ vốn từ bụng tháng sáu trở thành bụng tháng tư*.

(*Bụng bầu vào tháng thứ sáu thì khá là to, bụng bầu tháng thứ tư nhỏ hơn. Có lẽ chỉ bụng bia của Trần Đông to như bụng bầu. )

Trần Đông thấy Từ Sương đến thì chào hỏi anh: "Có chuyện gì vậy, sau khi cháu trở về cần làm cái gì thì làm cái đó, năm nay vẫn còn hơn một tháng nữa, sớm chuẩn bị xong một chút."

Đây là đang nói đến khoản thu nhập của chuyện lần đó.

Trần Đông cẩn thận, lúc trước khi thiếu lương thực cũng không qua lại với mấy nhà đó, vẫn luôn chờ đến bây giờ. Thật ra không chỉ công ty lương thực thiếu lương thực, hơn hai tháng này chợ đen trong thành cũng rất chặt, trước kia bắt được một vài người rồi lại thả đi, mấy ngày trước người bị bắt trực tiếp bị giam giữ lại.

Không thể không nói, vẫn có người ở trong nguy hiểm tìm kiếm phú quý giống như Vương Linh Linh, trong thành bắt được một người buôn bán lương thực lớn nhất, tích trữ ba nghìn cân lương thực.

Lá gan không thể nói là không lớn.

Nhưng người đó cũng xui xẻo, trực tiếp đâm vào tiền lệ, đời này xem ra khó đi ra.

Lần này Trần Đông dặn dò đồ vật với Từ Sương đều rất khác: "Có cá, có thể đưa bao nhiêu cho ta thì tặng bấy nhiêu, còn có lâm sản*, hạt dẻ hoang dã, quả hồ đào, bánh táo chiên ta cũng muốn."

(*Lâm sản: đồ dùng làm bằng tre, mây, gỗ rừng. )

Trong thành đều buộc chặt lưng quần vượt qua hai tháng, không thiếu một vài thứ đồ bổ dưỡng tốt muốn ăn.

Từ Sương đồng ý, lần này anh đến, chính là mang đến một vài thứ cho Trần Đông, nghĩ ông đã thèm ăn từ lâu.

Trần Đông thấy cá lớn bên trong thì chảy nước miếng, vươn tay nhét cho Từ Sương một vài phiếu lương thực.

Từ Sương cũng không khách khí nhận lấy. Phiếu lương thực của anh và Vương Anh thật ra vẫn thiếu, tiền lương mà hai người làm ăn, chắc chắn không có nhiều lương thực để phân chia cho người khác.

Hai người đi một chuyến đến trong thành, lúc quay lại đại đội cũng đã là buổi tối.

Vừa mới về đến nhà, thì có người đến gõ cửa.

Lúc mở cửa ra là Điền Đại Trụ.

Điền Đại Trụ lại không thấy có chút lo lắng nào, chỉ hỏi Vương Anh có thể đến xem thử bụng vợ của anh ta không.

"Hôm nay ăn cơm xong thì nói bụng đau, tôi cũng không biết phải làm sao."

***

Nửa năm trước sau khi Điền Đại Trụ kết hôn đã tự cảm thấy bản thân phải có một đứa con, đi đường cũng không giống như trước kia khom lưng cúi đầu nữa. Góa phụ Dư sau khi gả cho anh ta cũng không tiếp tục ra ngoài làm việc, chỉ dẫn theo mẹ chồng trước của bản thân nhàn rỗi ở trong nhà.

Vương Anh nhớ đến mẹ chồng khi đó từng nói về vấn đề đứa trẻ trong bụng của góa phụ Dư là của ai...

Điền Đại Trụ: "Bác sĩ Vương Anh?"

Vương Anh phục hồi tinh thần: "Được, tôi đến xem thử."

Cho dù không thích Điền Đại Trụ thì cô cũng phải đi.

Lần này Từ Sương không đi theo, hai người tối muộn mới về, hôm nay cũng vừa lúc mua được một chút ngó sen mùa thu ở thị trấn, Vương Anh nói muốn ăn canh ngó sen, Từ Sương phải ở lại trong nhà hầm canh ngó sen.

Vương Anh đi theo Điền Đại Trụ, kết quả khiến người khác bất ngờ lại chính là góa phụ Dư.

Góa phụ Dư ôm bụng không để cho Vương Anh khám.

"Tôi không có bệnh gì cả, khám cái gì chứ!"

Vương Anh: "Người đàn ông của cô nói bụng cô đau."

Goá phụ Dư: "Bây giờ tôi đã không đau nữa rồi."

Vương Anh buông tay nhìn Điền Đại Trụ.

Điền Đại Trụ không biết làm thế nào, đi khuyên vợ mình: "Sau khi em mang thai vẫn luôn không để người khác khám, trước kia đại đội của chúng ta nói cái này cái kia, kiểm tra sinh sản, không kiểm tra thì không được, lỡ như con có chuyện gì thì sao?"

Đây cũng coi như là công lao trong hai tháng qua của Ngô Quế Hoa, từ sau lúc thu hoạch lúa mạch, đại đội đã nhàn rỗi hơn nhiều, Ngô Quế Hoa vẫn như cũ theo bọn trẻ lồng lên diễn kịch.

Nội dung diễn kịch cũng từ lúc bắt đầu là giảng về vấn đề vệ sinh, chậm rãi lại mở rộng đến những việc sinh con phải tìm người đỡ đẻ và bác sĩ, thầy lang kiểm tra, tránh cho đứa trẻ lúc sinh ra có vấn đề, có một vài chế độ phong kiến mê tín đều có tiền lệ có sự giải thích của khoa học.

Từ lúc goá phụ Dư mang thai, Điền Đại Trụ thường xuyên hỏi thăm người khác. Thật ra anh ta không giống với lúc Tiền Cúc Hoa sinh con buông tay mặc kệ, ngược lại mọi thứ đều quan tâm.

Gọi Vương Anh đến, không riêng gì khám bệnh cho góa phụ Dư, còn là có tính toán muốn để Vương Anh kiểm tra trạng thái tâm lý của cô ta một chút.

Nhưng góa phụ Dư hiển nhiên đã phụ phần ý tốt này của anh ta: "Em không muốn! Đại Trụ, em rất khỏe cần gì phải khám bệnh? Anh mau để cô ta đi ra ngoài đi, cô ta và Tiền Cúc Hoa quan hệ rất tốt, ai biết được cô ta có hại em hay không!"

Vẻ mặt Vương Anh không còn gì để nói: "Cô nghĩ quá nhiều rồi."

Đừng nói là cô, cho dù là bản thân Tiền Cúc Hoa đến khám bệnh cho cô cũng chưa chắc sẽ làm chuyện gì với cái bụng của cô.

Điền Đại Trụ lại do dự, trong lòng ông ta luôn cảm thấy goá phụ Dư nói có ba phần đúng.

Nhưng Vương Anh là bác sĩ duy nhất trong đại đội, một năm này, cho dù là ai cũng đều nhìn ra tay nghề tỉ mỉ của Vương Anh, không nhìn thấy xã viên của một vài đại đội khác đi khám bệnh ở đại đội nhà mình thì không yên tâm, đều đến tìm Vương Anh đấy sao? Không để cô ta khám, chẳng lẽ còn phải dẫn góa phụ Dư đến thị trấn kiểm tra à?

Vương Anh nhìn dáng vẻ anh ta thì biết lỗ tai nhu nhược của người này lại phát huy tác dụng, thật sự là vô cùng thần kỳ, đời này Điền Đại Trụ trước thì nghe theo lời của mẹ già sau lại nghe theo lời của vợ, nhưng lại không nghe lời của Tiền Cúc Hoa.

Vương Anh cười ha ha, dứt khoát hỏi đòi tiền Điền Đại Trụ: "Phí khám bệnh, hai hào tiền."

Cô cũng không phải đi một chuyến trắng tay, nếu đổi lại là nhà người khác, cô đi một chuyến không xem được bệnh cũng bỏ qua, nhưng Điền Đại Trụ như vậy, cô đòi tiền cũng không có gì là sai.

Gọi cô đến không cho cô khám bệnh, đùa giỡn người ta à?

Ngay lập tức Điền Đại Trụ đau lòng không thôi: "Em để Vương Anh khám cho em một chút đi."

Hai hào tiền đó, khám hay không khám đều là hai hào, không xem không phải chịu thiệt hay sao?

Lúc này góa phụ Dư cảm thấy khó khăn, nếu cô ta còn từ chối, chẳng phải sẽ khiến Điền Đại Trụ nghi ngờ hay sao? Nhưng để Vương Anh khám...

Trong lòng cô ta không ngừng lo lắng, để Vương Anh đến bắt mạch cho cô ta thì sẽ biết thời gian sớm hơn một tháng.

Lúc này có người bưng bát vào, góa phụ Dư nhẹ nhàng gọi một tiếng 'Mẹ'.

Vương Anh ngẩng đầu, mẹ chồng của góa phụ Dư đang cười mà nhìn cô.

(Mẹ chồng này là mẹ chồng trước của Dư góa phụ, chồng trước chết nhưng ả ta vẫn ở với mẹ chồng, coi như mẹ ruột của mình, mình note cho những bạn không nhớ!)

Mẹ chồng của góa phụ Dư mang bát canh gà thơm ngào đặt lên trên giường của góa phụ Dư, sau đó nói: "Xuân Hạnh, con xem con đi, lại lòng dạ hẹp hòi phải không? Bác sĩ Vương Anh nhà người ta là người tốt, sao có thể vì chuyện của Cúc Hoa mà phân biệt đối xử với con chứ. Nào, uống canh đi, uống xong thì để bác sĩ nhà người ta bắt mạch cho con."

Góa phụ Dư có chút xấu hổ, hoảng sợ không thôi.

Mẹ chồng của cô ta ngược lại rất bình tĩnh, lập tức rời khỏi chỗ gọi Vương Anh đến khám.

"Bác sĩ Vương Anh, cô khám thử cho đứa trẻ này xem, trước đây chúng tôi cũng tìm người đến xem, là một bé trai, đến cuối cùng cũng chưa từng qua tay của bác sĩ, trong lòng vẫn không yên tâm."

Vương Anh: "Bác gái Dư, trước kia đại đội chúng tôi tuyên truyền giảng giải chắc chắn bà vẫn chưa nghe rõ, cũng từng nói rất nhiều lần, vấn đề về trai gái không thể nào nói chuẩn được, cho dù bà tìm người đến xem cũng như vậy, ai có thể nói chắc sinh ra sẽ là con trai chứ?"

Mẹ chồng của góa phụ Dư liếc mắt nhanh chóng nhìn qua Điền Đại Trụ, nói: "Xem tôi này, nghĩ linh tinh, rốt cuộc chúng tôi cũng không phải là người có văn hóa như cô, không hiểu được những chuyện này."

Điền Đại Trụ nghe thấy Vương Anh nói như vậy, mày cũng nhíu lại, đợi Vương Anh bắt mạch cho góa phụ Dư, Điền Đại Trụ lại đi nhanh tới ngăn lại.

"Bác sĩ Vương Anh, điều cô vừa nói là có ý gì?"

Vương Anh: "Có ý gì là sao?"

Tuy rằng Điền Đại Trụ tức giận, nhưng làm người tốt bụng bao nhiêu năm, anh ta cũng không nói ra được lời quyết liệt gì, chỉ tức giận hỏi: "Cô nói là nói không chuẩn đứa trẻ là trai hay gái."

Vương Anh: "Đương nhiên nói không chuẩn rồi, chuyện là trai hay gái, trừ phi mấy người đến trong thành làm siêu âm B, nếu không ai có thể nói chắc chứ?"

Điền Đại Trụ tức giận không thôi: "Đây là con trai của tôi!"

Vương Anh: "Anh nói không tính!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right