Chương 184: Toan tính xấu xa

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,365 lượt đọc

Chương 184: Toan tính xấu xa

Vương Anh cũng bị một nhà này làm cho buồn phiền, dứt khoát lấy lại hòm thuốc thì rời đi.

"Sinh con trai hay sinh con gái đều phải nhìn vào người đàn ông, liên quan gì đến phụ nữ, hơn nữa, con trai hay con gái thì quan trọng đến vậy sao? Anh vì con trai mà lo lắng tốn công tốn sức, sau này chưa chắc có thể hưởng thụ được sự may mắn mà con trai mang đến."

Lời này của Vương Anh nói ra đã không còn khách khí, trên thực tế, từ lâu cô đã muốn mắng Điền Đại Trụ.

Người này nhất quyết muốn khắc chữ trọng nam khinh nữ vào bia mộ của bản thân!

Đến nỗi vậy sao!

Vương Anh vẫn nhớ đến lời Từ lão thái nói, đứa trẻ trong bụng của góa phụ Dư có thể là của Điền Nhị Trụ.

Điền Đại Trụ thở hồng hộc lấy ra hai mao tiền nhét vào hòm thuốc của Vương Anh: "Cô thì hiểu cái gì chứ!"

Anh ta vất vả hơn nửa đời, nếu như không có người hương khói, từ nay về sau chết cũng không cam lòng, nửa đời sau của anh ta cũng không thèm tốn miệng lưỡi với Vương Anh, có cho tiền cũng không để Vương Anh khám lần nữa.

Mẹ chồng của góa phụ Dư ở bên cạnh, trong mắt lộ ra chút ánh sáng.

Ha ha, bà ta biết Điền Đại Trụ để ý nhất chính là con trai, đúng như vậy, bà ta khơi ra một chút, đối phương đã lập tức trở mặt với Vương Anh.

Trong lòng goá phụ Dư cũng vô cùng tôn kính mẹ chồng, cô ta đắc ý kiêu ngạo ưỡn bụng, miệng nhỏ uống canh gà, trong lòng không ngừng sung sướng.

Vương Anh có thể để cô ta thoải mái như vậy hay sao?

Vậy chắc chắn là không được.

Vương Anh cười dài liếc nhìn bụng của goá phụ Dư: "Điền Đại Trụ, bụng của vợ anh nhìn không giống như được năm tháng, phải là sáu tháng. Lần sau phải cẩn thận chăm sóc, đừng chưa đến thời gian đã sinh."

Nói xong Vương Anh lập tức rời đi, để lại phía sau một mảnh yên tĩnh.

Điền Đại Trụ giống như đang yên lành đi trên đường bỗng nhiên bị người khác nhằm vào đầu đánh cho một cái tát, cả người đều ngu ngơ.

Mẹ chồng của góa phụ Dư cũng há hốc mồm.

Bà ta chưa từng nhìn thấy người không nói đạo đức như vậy!

Không phải bà ta chỉ gây khó dễ một chút, người này sao có thể trực tiếp vạch rõ sự thật chứ.

Vương Anh rời đi, góa phụ Dư bị mẹ chồng của bản thân nhéo một cái, mới phản ứng lại.

Kéo giọng bắt đầu gào khóc.

"Ông trời ơi, tôi không sống được mà!"

"Cô ta đây là muốn oan chết tôi mà!"

"Mau mau mau, đi tìm cho tôi một sợi dây thừng thắt cổ chết đi! Tôi không sống nữa!"...

Nhà của Điền Đại Trụ gà bay chó sủa Vương Anh không quan tâm, cô vốn không định nói cái gì với góa phụ Dư, dù sao đây cũng là chuyện nhà người ta. Cô chỉ là đến khám bệnh, có bệnh thì nói có bệnh, không có bệnh thì đi.

Nhưng ai kêu hai người mẹ chồng nàng dâu bọn họ gây chuyện chứ?

Thật sự cho rằng cô không nhìn ra cái thai của góa phụ Dư có vấn đề hay sao.

Vương Anh liếc mắt xem xét một cái cũng biết hai người này vì sao lại chột dạ, cái bụng đó rõ ràng là lớn hơn bụng năm tháng, nhìn không giống như song thai, ngược lại giống như không khớp tháng.

Điểm này không riêng gì Vương Anh nhìn ra, trong đại đội miễn là người từng sinh đẻ mấy lần, đều có thể nhìn ra.

Không thấy góa phụ Dư gần đây đều không ra khỏi cửa hay sao? Rõ ràng là bản thân cũng biết có vấn đề, sợ bị người ta nhìn ra.

Vương Anh lắc đầu về nhà, cô vẫn không quan tâm Điền Đại Trụ sẽ xử lý như thế nào. Dù sao người này ở trong mắt cô là người không thể cứu được, cho dù đến cuối cùng điều tra ra chân tướng, chỉ sợ Điền Đại Trụ cũng sẽ vẫn như cũ nhận lấy đứa trẻ.

Quả nhiên sau khi Vương Anh rời đi, Điền Đại Trụ bị góa phụ Dư khóc lóc om sòm quấy rối cả người lẫn đầu óc đều choáng váng.

Anh ta vẫn chưa hỏi ra miệng, góa phụ Dư lại vừa thề thốt lập lời thề, vừa chối bỏ trách nhiệm.

"Vương Anh cô ta chính là không muốn thấy tôi sống quá tốt! Nên cố ý nói như vậy! Anh tin cô ta hay là tin tôi!"

Trong lòng Điền Đại Trụ tuy rằng có nghi ngờ, nhưng anh ta cũng không đối phó được goá phụ Dư và mẹ chồng của cô ta cùng nhau quấy rối, góa phụ Dư vừa khóc vừa ầm ĩ, mẹ chồng của cô ta càng trực tiếp nói thành lời.

"Nếu như cậu thật sự không tin, chúng tôi sẽ đến thị trấn tìm bác sĩ khám! Chẳng qua tôi có thể nói rõ, nếu như tháng của đứa trẻ không có vấn đề, vậy chúng tôi cũng không cần đứa trẻ này, không phải tự nhiên có cái đạo lý bị cậu vu tội như vậy! Tôi coi Xuân Hạnh như con gái ruột, những năm này dù cho có khó khăn một chút, nhưng khó tránh khỏi Xuân Hạnh nhiều lần được các bà con giúp đỡ vài chuyện nhỏ, ai biết đại đội nhàn rỗi lại nói linh tinh, gần như là muốn ép chết một goá phụ như con bé. Tôi đánh giá cao người như cậu chững chạc lại đối xử tốt với Xuân Hạnh, tôi mới từ bỏ để con bé gả cho cậu, nhưng tôi tuyệt đối không cho phép cậu có sự nghi ngờ như vậy với con bé. Nó là một cô gái rất tốt, ngay cả sau khi tái hôn cũng mang theo một bà già sắp chết là tôi đây... Xuân Hạnh à, đều là do mẹ liên lụy đến con..."

Điền Đại Trụ nghe thấy lời này, lập tức dao động.

Anh ta vội vàng ôm ngực cam đoan: "Bác yên tâm, tôi tuyệt đối không có nghi ngờ tấm lòng của Xuân Hạnh!"

Điền Đại Trụ: "Chúng ta không đi khám nữa! Vợ tôi khỏe là được, để bác sĩ khám cái gì chứ! Vương Anh lại còn lợi dụng việc công trả thù việc riêng, sau này nhà chúng ta dù ngã bệnh cũng không tìm cô ta!"

Mẹ chồng của góa phụ Dư: "Cậu hiểu được là tốt rồi, người vợ trước của cậu Cúc Hoa có hiểu lầm quá lớn với Xuân Hạnh của chúng ta. Lúc trước nói đến Đại Nha Nhị Nha, chẳng qua cũng chính là để chúng tôi nhớ kỹ hai người con gái của cậu, sợ rằng bọn họ đi theo mẹ ruột chịu khổ mới muốn nhận được sự nuôi dưỡng. Ai biết thì lại nói Cúc Hoa ghi thù, ôi... Đại Trụ à, đây đều là nguyên nhân do lúc trước cậu không nói rõ với Cúc Hoa, Xuân Hạnh của chúng ta thật sự là bị liên lụy."

Điền Đại Trụ vừa lúng túng vừa xấu hổ: "Bác nói rất đúng, là tôi sai. Xuân Hạnh, bụng của em có còn đau không? Nếu đau, anh sẽ đến đại đội bên cạnh tìm bác sĩ đến."

Góa phụ Dư chạy nhanh đến làm nũng: "Không đau nữa, chỉ là đói muốn chết."

Tuy rằng cô ta vừa uống hơn nửa bát canh gà, nhưng cũng chỉ là nước canh nên cũng không ăn no.

Điền Đại Trụ: "Vậy anh sẽ đi nấu cơm! Bột mì trong nhà chúng ta hết rồi, bây giờ anh sẽ đi xay lúa mạch."

Điền Đại Trụ hấp tấp rời đi, lúc này góa phụ Dư mới nhẹ nhàng thở ra, kéo tay mẹ chồng căng thẳng nói: "Mẹ, vừa rồi trái tim của con như sắp nhảy ra ngoài! Mẹ nói xem, Vương Anh cô ta có phải..."

Mẹ chồng góa phụ Dư lập tức cắt đứt câu chuyện của cô ta: "Nghĩ cái gì vậy, cô ta sẽ không. Vương Anh là bác sĩ, con xem có lúc nào cô ta nói bệnh của người khác ra bên ngoài chứ? Cũng là do hôm nay do bản thân chúng ta không cẩn thận, ôi, ngược lại mẹ quên mất, cô ta là con dâu của chị dâu Từ..."

Nhắc đến Từ lão thái, mẹ chồng của góa phụ Dư trong lòng lập tức như có một tảng đá lớn đè: "Lần sau đừng nói cái gì trước mặt cô ta, mẹ thấy nha đầu này giống với mẹ chồng cô ta, tính cách rất kiên cường."

Dù sao góa phụ Dư cũng là một cô vợ trẻ chưa hiểu việc đời, cầm lấy tay mẹ chồng lo lắng không yên: "Mẹ, mẹ nói chuyện của chúng ta..."

Trong lòng mẹ chồng của góa phụ Dư thầm mắng cô ta không đỡ nổi bức tường, ngoài miệng lại ôn hòa nói: "Xuân Hạnh, mẹ làm những chuyện này đều là vì con. Cuộc sống lúc trước của hai mẹ con chúng ta quá khó khăn, đại đội của chúng ta và đại đội khác con cũng đều nhìn thấy, điều kiện trong ngoài có điều kiện tốt như Điền gia có mấy nhà? Đại Trụ có nhà, hơn nữa phía trước cậu ta còn có ba đứa con gái, đều không dính dáng đến cậu ta."

"Chỉ cần con không nói mẹ không nói, ai có thể biết đứa trẻ trong bụng của con không phải họ Điền chứ?"

"Sau khi chúng ta sinh nó ra, để Đại Trụ và đứa trẻ gần gũi thêm một chút, Nhị Trụ ở bên kia cũng sẽ coi đứa trẻ là của cậu ta phải không? Sau này con muốn một vài thứ từ chỗ Nhị Trụ, vợ của cậu ta ở bên đó cũng là một con cọp cái, nhất định không dịu dàng như con. Chúng ta nuôi lớn đứa trẻ này, đến lúc đó trong nhà không phải đều do con quyết định hay sao?"

Góa phụ Dư được mẹ chồng nói như vậy trong lồng ngực vô cùng kiêu ngạo, nhưng sự khủng hoảng vắt ngang trong lòng cô ta lại không có cách nào loại trừ: "Mẹ, nếu như... Đứa bé ở trong bụng của con không phải bé trai thì phải làm sao?"

Đến cuối cùng Điền Đại Trụ là muốn có con trai, Điền Nhị Trụ ở bên kia tuy rằng không nói, nhưng cũng là muốn con trai.

Góa phụ Dư sợ bản thân sinh ra là một bé gái, vậy không phải cô ta cũng giống như Tiền Cúc Hoa hay sao?

Mẹ chồng của góa phụ Dư lặng lẽ nói: "Chuyện này con yên tâm, mẹ đều đã sắp xếp xong cho con rồi. Mùa đông năm nay mẹ sẽ gọi Chiêu Đệ đến đây ở, hơn nữa con bé cũng đang mang thai. Cũng không kém thai tháng của con, đến khi đó hai người các con cùng nhau sinh, mẹ không tin không sinh ra được một bé trai."

Hai mắt góa phụ Dư sáng lấp lánh: "Cô nhỏ chắc chắn có thể! Cô ta cũng sinh được mấy lần đúng không? Con nhớ mỗi lần đều là bé trai!"

Mẹ chồng góa phụ Dư nói đến chuyện này cũng rất vinh hạnh, con gái của bà ta sau khi gả đi thì không ngừng trợ cấp cho bà ta, vì sao vẫn chưa bị nhà mẹ chồng bên kia đuổi đi chứ? Còn không phải vì con bé luôn mang thai sao!

"Cho nên con phải đặt một trăm hai mươi phần tâm tư, ngoan ngoãn sinh ra đứa trẻ. Đến lúc đó chúng ta lại nói tiếp!"

Mẹ chồng của goá phụ Dư ân cần dạy bảo cô ta, đời này bà ta tính kế một vòng, cuối cùng đến lúc dưỡng lão sẽ rơi vào trên người của đứa con dâu ngu ngốc này, nếu không như vậy thì bà còn có thể làm gì?

Người ngốc có chỗ tốt của người ngốc, ít nhất sau này tiền để bản thân dưỡng lão đều ổn thỏa.

Hơn nữa trong lòng bản thân bà ta cũng đã quyết định, đến khi đó nếu như con gái và con dâu đều sinh con trai, bà ta cũng chuẩn bị hoán đổi.

Nuôi dưỡng một đứa con hoang của người con dâu ngu ngốc không biết có ở chỗ nào, không bằng nuôi dưỡng cháu ngoại ruột của bản thân.

Hừ hừ, dù sao bà ta lén hoán đổi, cũng không ai có thể biết được!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right