Chương 185: Trường tiểu học

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,605 lượt đọc

Chương 185: Trường tiểu học

Vương Anh trở về nhà, vừa mới đặt hòm thuốc xuống Từ Sương đã đi vào, anh thấy hình như Vương Anh rất tức giận, chạy nhanh đến hỏi đến nhà Điền Đại Trụ như thế nào, sao nhanh như vậy đã trở về.

Vương Anh nói ra mọi chuyện, Từ Sương mím chặt môi: "Lần sau bọn họ có đến mời cũng không đi!"

Vương Anh nở nụ cười: "Sao nhìn anh lại tức giận hơn em vậy? Không đến mức đó đâu."

Cô giận là giận Điền Đại Trụ vẫn luôn quan trọng chuyện đứa trẻ không chắc chắn là trai hay gái của bản thân anh ta, ngược lại đối với Mạch Miêu, Mạch Tuệ không hỏi lấy một câu. Không nói đến Mạch Miêu, Mạch Tuệ, thì còn có Mạch Nha nhỏ nhất, khi sinh cũng là sinh non, cho Tiền Cúc Hoa hai trăm đồng ra ở riêng, tiêu tốn trên người đứa trẻ ấy cũng hơn mười đồng, dù sao anh ta thân là cha ruột, đừng nói nhìn ngay cả hỏi một câu cũng không hỏi. Nói một câu khó nghe, nếu lỡ như Tiểu Nha không giữ được, chỉ sợ Điền Đại Trụ cũng sẽ không liếc mắt một cái.

Vương Anh cảm thấy thất vọng: "Cho dù là như vậy, nhưng đó cũng là con gái ruột của anh ta, nhìn con người Điền Đại Trụ không coi là xấu, nhưng sao lòng dạ lại lạnh lẽo như vậy."

Đây là đang ở nhà của mình, Từ Sương cũng không kiêng kỵ, trực tiếp ôm lấy Vương Anh chạm trán một cái: "Anh ta muốn con trai đến điên rồi, đầu óc cũng không dùng được."

Từ Sương: "Anh ta già rồi cảm thấy người của đại đội chúng ta chỉ chỉ chỏ chỏ anh ta, đều chê cười nói anh ta không có con trai. Nhưng góa phụ Tô của đại đội chúng ta không phải cũng như vậy hay sao? Còn có nhà này với nhà kia, không phải cũng giống như thế đều không có con trai hay sao?"

"Đại đội của chúng ta coi như quản lý tốt, em đừng thấy mẹ và em trai em gái của anh ta lợi hại, đó đều là do anh ta quá yếu đuối. Chỉ cần anh ta kiên cường một chút, cho dù trong nhà anh ta có ba đứa con gái cũng không có ai dám mơ ước của cải của anh ta."

Vương Anh: "Em nhìn thấy Điền Đại Trụ thì đã cảm thấy cuộc đời của anh ta giống như bị chịu sự ảnh hưởng của ba mẹ. Tính cách này của anh ta, sợ là do từ nhỏ bị mẹ ruột đè nặng, lại không thể tự nhận mặt chữ đọc sách. Chính vì thế tính cách mới tự ti, khi trưởng thành vô cùng sợ người khác chê cười anh ta, cho nên trên đường đi sai lầm vẫn càng đi càng xa."

Từ Sương: "Cho nên?"

Vương Anh bĩu môi: "Cho nên... Em quyết định đề nghị Đại đội trưởng làm một trường tiểu học.

Cô nhìn thấy vấn đề của việc khuyết thiếu giáo dục trên người quá nhiều người. Phải biết rằng, qua mấy năm nữa, xã hội sẽ có thay đổi long trời lở đất, nếu không đọc sách, mọi người vẫn sẽ không thể rời khỏi núi lớn như cũ.

Từ Sương như không hề thấy bất ngờ: "Làm như thế nào? Đại đội của chúng ta cộng lại cũng không có bao nhiêu người có thể đi học? Sợ rằng Đại đội trưởng cũng không thể đồng ý."

Vương Anh hừ một tiếng: "Chính quy có cách của chính quy, tình hình này của đại đội chúng ta cũng có thể giản lược được."

Quyết định xong, Vương Anh đã không còn thấy tức giận nữa.

Đúng lúc Từ Sương bưng canh ngó sen ra, trong nhà không có thịt, chỉ có thể dùng mỡ heo bôi trơn nồi, lại thêm chút nấm hương và đậu phộng cùng hầm chung.

Tuy rằng là canh có màu trắng nhưng hương vị lại rất ngon. Nước canh có màu trà, đậu phộng mềm nhũn, nấm hương to mà dày đặc, ngó sen mùa thu khi được hầm thì mềm dẻo mát lạnh, cắn một miếng, có thể kéo ra những sợi tơ dài.

Canh ngó sen màu trắng kết hợp với bánh trắng, dùng cà rốt trứng chim và miến làm nhân bánh, bên ngoài phủ một tầng da hơi mỏng, nướng bánh cho hai mặt đều vàng óng ánh, một miếng bánh một ngụm canh, không chỉ ngon miệng, còn khiến lòng người ta ấm áp, ngon miệng.

Ăn xong cơm chiều, Vương Anh lại lấy giấy bút ra bắt đầu lập kế hoạch.

Không đến vài ngày, trong lòng Vương Anh đã có cân nhắc, gọi Ngô Quế Hoa đến cùng đề nghị với Điền Hữu Phúc.

Điền Hữu Phúc có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn Vương Anh, lúc trước ông ấy còn từng bàn bạc với Vương Anh, hỏi Vương Anh có đồng ý làm cán bộ nhỏ của đại đội không, chủ nhiệm nữ và kế toán viên đều có thể, dù sao lúc ấy vị trí chủ nhiệm nữ cũng bỏ trống, kế toán viên của đại đội cũng lớn tuổi. Nhưng khi đó Vương Anh gần như không chút do dự đã từ chối, chỉ nói bản thân làm bác sĩ là được rồi.

Sao bây giờ lại đứng ra làm?

Nếu như Vương Anh biết nghi vấn của Điền Hữu Phúc, chắc chắn cô sẽ trả lời.

Chuyện khác đương nhiên cô muốn làm "cá mặn", dù sao bản thân không làm thì người khác cũng có thể làm, nhưng việc giáo dục này, nếu cô có thể bỏ ra một phần sức lực, cô cũng vô cùng bằng lòng.

Chuyện này không giống với những chuyện khác!

Vương Anh: "Đội trưởng, năm nay đại đội của chúng ta có bốn thanh niên trí thức đến, sau này chắc chắn vẫn sẽ có nhiều người đến hơn. Nhiều thanh niên trí thức như vậy, lúc bình thường kiếm công điểm cũng chỉ được một chút, tôi cảm thấy, không bằng chúng ta xin công xã làm một trường tiểu học. Lúc nãy tôi đã nói với chủ nhiệm Ngô, bây giờ đại đội của chúng ta có hơn sáu mươi đứa trẻ trong khoảng năm đến mười một tuổi, nhưng chỉ có chưa đến mười đứa trẻ được đến trường. Chủ nhiệm Ngô cũng lo lắng, công xã cũng có yêu cầu đối với số lượng đứa trẻ nhập học, nhưng nơi này của chúng ta cách công xã quá xa, lại không thể đi sườn núi phía Tây đến trường tiểu học để học. Tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên xin làm một trường tiểu học, những đứa trẻ của hai công xã xung quanh cũng ở gần đưa đến nơi này của chúng ta."

Điền Hữu Phúc có chút do dự: "Nhưng đại đội của chúng ta cũng không có nơi nào có thể làm trường tiểu học? Nếu bây giờ xây nhà, không phải lại cần bỏ tiền hay sao?"

Chuyện quan trọng nhất trước mắt chính là tiền, xây dựng một trường tiểu học, nhà ở cần dùng gạch, trong phòng cần bàn ghế, lại thêm một vài chỉ tiêu ngoài mức quy định, sao đại đội có thể cùng lúc gánh vác được chứ?

Hơn nữa...

Điền Hữu Phúc không cảm thấy đến lúc đó có thể thu hồi vốn.

Mọi người đều nghèo, những đứa trẻ ở công xã được đi học, học phí của một học kỳ đã hai đồng, đừng xem nhẹ hai đồng này. Bây giờ mọi người sinh đẻ nhiều, một nhà bình thường cũng có hai ba người, nhiều hơn thì có nhà sáu bảy người. Nếu tất cả đều được đưa đến trường, chỉ tiêu này không có mấy nhà có thể gánh vác được.

Vương Anh còn chưa nói xong, Ngô Quế Hoa đã nói trước: "Đại đội trưởng, ông cũng đừng trực tiếp từ chối như vậy, ông mà không phối hợp, chúng tôi sẽ rất khó làm."

Ngô Quế Hoa cũng là từ cuộc sống sau khi tiếp nhận vị trí chủ nhiệm nữ mới biết, công việc của chủ nhiệm nữ không riêng việc bảo vệ quyền lợi của phụ nữ trẻ em, còn phải quan tâm đến vấn đề trẻ em đi học.

Trước đây trong lòng bà vẫn luôn tồn tại chuyện này, khi Vương Anh nhắc đến, bà rất nhiệt tình muốn tìm Điền Hữu Phúc cùng bàn bạc.

Điền Hữu Phúc mày ủ mặt chau: "Thu hoạch năm nay của đại đội hai người cũng thấy, cho dù phải xây dựng, cũng phải chờ hai năm rồi?"

Trước đó một phần là do năm nay thời tiết không tốt, bây giờ ông ấy lấy tiền ở chỗ nào để xây dựng trường tiểu học chứ?

Ngô Quế Hoa rất bất mãn, lầm bầm nói: "Đợi mấy năm nữa, đại đội chúng ta sợ là không chờ được."

Điền Hữu Phúc chỉ có thể buông tay, đại đội không có tiền, ông ấy có thể có cách gì chứ.

Vương Anh đưa ra một tờ giấy bàn tính với Điền Hữu Phúc.

"Thật ra cũng không nhất định không được, ngài xem, khi học sinh mới bắt đầu chắc chắn không có bao nhiêu người, đại đội chúng ta có thể nhận hai mươi, ba mươi đứa trẻ cũng đã coi như được rồi."

"Hai mươi, ba mươi học sinh, cũng không cần xây dựng nhà ở, có nhà của mấy thanh niên trí thức, không gian lớn, hơn nữa phòng trống cũng rất nhiều. Bên trong lại mở thêm một gian có thể chứa được hơn hai mươi học sinh. Bàn ghế thì càng dễ làm, cái bàn cần phải tìm người chế tạo, cái ghế thì có thể làm ghế dài, hơn hai mươi đứa trẻ, làm sáu bảy cái ghế dài cũng đủ rồi, có thể cho một ít học sinh mang ghế trong nhà đến."

"Về những vấn đề khác, bảng đen có thể lau chùi, phấn viết cũng không tiêu hao nhiều. Học sinh không mua được sách vở thì tự mình chép."

"Trước tiên cứ làm như vậy, sau này có nhiều học sinh rồi thì lại nói đến chuyện xây dựng nhà ở."

"Nếu tính như vậy, học phí cũng không cần quá đắt, mỗi học sinh lấy một đồng là được rồi. Thầy cô sẽ do nhóm thanh niên trí thức đảm nhiệm, lúc có ít học sinh thì nửa ngày lên lớp, nửa ngày đi làm, sau này khi có nhiều học sinh hơn, lại từ từ chuyển cho thành thầy cô toàn thời gian."

Ý nghĩ của Vương Anh tương đối đơn giản mà thô bạo: Bây giờ vấn đề cần giải quyết không phải có tốt hay không, mà là có hay không có.

Cho dù là trường tiểu học tạm thời, điều kiện lại không tốt, nhưng ít nhất cũng là một trường học.

Cô không quan tâm cái khác, chỉ cần có thầy cô, có thể dạy học, vậy trước tiên phải làm ra vẻ. Về vấn đề khác, sau này lại nói!

Thấy Điền Hữu Phúc có vẻ động tâm, Vương Anh lại nói thêm một chuyện.

"Nếu đại đội chúng ta không làm sớm, chỉ sợ hai đại đội bên cạnh sẽ làm trước."

Điền Hữu Phúc sửng sốt, trong phút chốc đã hiểu được ý của Vương Anh.

Chuyện trường học khó như vậy, không quấy nhiễu riêng gì đại đội bảy, hai đại đội bên cạnh cũng không nhàn rỗi được bao nhiêu.

Ba đại đội bọn đều xui xẻo, khoảng cách đến công xã nhà mình quá xa, khoảng cách đến công xã khác lại gần. Đến lúc có chút chuyện ở công xã của mình thì sẽ rất phiền phức.

Vương Anh nói không sai, chuyện xây dựng trường tiểu học từ lâu ông cũng đã nghe thấy hai Đại đội trưởng ở bên cạnh nhắc đến, chỉ là khi đó nói ba đại đội cùng nhau xây dựng. Địa điểm sẽ quyết định ở giữa ba nhà, như vậy cũng tiện lợi cho bọn trẻ đến trường.

Sau đó lại trì hoãn đi trì hoãn lại, hơn nữa bên ngoài vẫn luôn ầm ĩ khiến lòng người hoảng sợ, ba Đại đội trưởng các ông thật sự đều có lòng mà không có sức.

Tình trạng bây giờ hơi vững chắc một chút, giáo dục tiểu học lại do thanh niên trí thức đến dạy, không dính líu gì đến vấn đề khác. Điền Hữu Phúc càng nghĩ càng thấy rất tốt.

Xây dựng trường tiểu học ở đại đội của bản thân, không chỉ tiền bạc có thể dư giả một chút, những thanh niên trí thức đó cũng được sắp xếp.

Coi như ông cũng được thơm lây.

Nếu đợi đến sau này đại đội khác xây dựng trước, không phải sẽ không có chỗ tốt cho nhà mình hay sao?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right