Chương 186: Tham thì thâm
Điền Hữu Phúc xoa tay: "Hai người đợi tôi suy nghĩ một chút."
Càng nghĩ, càng cảm thấy ý kiến này của Vương Anh rất thực tế.
Nói nhà ở của thanh niên trí thức sửa chữa có chút đơn sơ sao?
Nhưng như vậy đã đủ tốt rồi! Hơn nữa năm nay nhà đã được sửa mới đấy! Nhà của đa số người trên đại đội còn không tốt như của thanh niên trí thức đâu!
Nói ghế dài quá lỉnh kỉnh, không thể đọc sách được sao?
Cái này thì có gì cực khổ, chỉ cần là đứa trẻ sáu bảy tuổi đến đứa lớn hơn, mấy đứa trẻ đó không phải cũng ở nhà làm việc hay sao? Chép sách có thể coi là một công việc nặng nhọc gì không?
Nói đọc sách phí tiền à?
Một đồng đã rất rẻ rồi! So với hai đồng của công xã khác còn rẻ hơn! Như vậy rồi mà còn không đọc sách, chẳng lẽ hi vọng đại đội khác cho tiền để đọc à?...
Điền Hữu Phúc gõ thước tay: "Vậy tôi tìm bí thư chi bộ và kế toán viên, mấy người chúng ta bắt đầu bàn bạc chi tiết hơn."
Ông cảm thấy có thể thành công, nhưng vẫn có nhiều chỗ cần suy nghĩ kỹ, ví dụ như kỳ nghỉ mùa đông thì phải làm sao? Chọn thanh niên trí thức thì chọn ai bỏ ai? Đãi ngộ của thầy cô thì như thế nào?
Ý tưởng Vương anh đưa ra rất nhanh đã đạt được sự đồng ý và hưởng ứng của mọi người.
Điền Hữu Phúc "ngựa không dừng vó" (vội vàng làm việc), nhân lúc thời tiết vẫn chưa hoàn toàn trở lạnh thì báo cáo việc này cho công xã, công xã cũng sắp xếp một vài người tới kiểm tra. Xem qua sơ lược, cuối cùng trả lời là đồng ý.
Chỉ cần không cần đến ngân sách của công xã, xây dựng tiểu học cũng không phải chuyện lớn.
Điền Hữu Phúc nhanh chóng truyền đạt thông tin này cho các xã viên. Kết quả ngoài dự kiến của ông ấy, đại đa số mọi người đều rất vui sướng.
"Một học kỳ chỉ cần một đồng, tôi cảm thấy vẫn rất ổn."
"Đó là do nhà bà có hai người! Nhà chúng tôi có bốn người, nghĩ thôi cũng sầu."
"Bà sợ cái gì, bây giờ nhà bà có hai đứa trẻ nhỏ nhất chưa đến năm tuổi, người ta cũng không nhận đâu. Bà đưa đứa lớn đi trước, đến lúc đó lại nói đến đứa nhỏ sau."
"Nhà của tôi có một đứa con gái, không đưa đi có được không?"
"Bà bị ngốc à, sao lại không đưa đi? Dù sao nhận biết được nhiều chữ cũng tốt, bà nhìn Vương Anh xem, đọc nhiều còn có thể làm bác sĩ. Tôi từng nghe Quế Hoa nói, bây giờ làm người đỡ đẻ cũng phải có trình tiểu học bậc cao."
"Còn không phải sao, học khoảng hai năm, nhận biết được nhiều mặt chữ, tương lai cũng tìm được nhà chồng tốt."
Tranh luận của nhóm xã viên vẫn rất tốt, dù sao họ vẫn ôn hòa, phần lớn mọi người đều cảm thấy đọc được một chút sách cũng không phải là chuyện xấu.
Nhưng về phía thanh niên trí thức, bầu không khí lại không giống như vậy. Gần như mỗi thanh niên trí thức đều có chút động tâm.
Dạy học đó, ở trong thành phố cũng khó có thể tìm được một công việc tốt như vậy.
Đừng thấy bên ngoài náo loạn, phần lớn nơi náo loạn là trường trung học chứ tiểu học vẫn còn an tĩnh nhiều.
Dạy những đứa trẻ nhận biết mặt chữ cũng không mệt chết như khi làm việc, hơn nữa còn có chút vẻ vang...
Đội trưởng nhóm thanh niên trí thức Dương Hồng lặng lẽ đánh giá mọi người, không quan tâm là nam thanh niên trí thức hay nữ thanh niên trí thức, gần như đều nóng lòng muốn thử.
Thật ra không riêng vì vị trí thầy cô của trường tiểu học trong thôn, còn vì Điền Hữu Phúc đã mang đến một tin tức.
Năm nay trên công xã cho đại đội bảy một tiêu chuẩn, muốn Điền Hữu Phúc báo cáo lên trên một người được đi học ở trường Đại học Công Nông Binh.
Bản thân Điền Hữu Phúc khi trở về đã đến tìm Vương Anh, nếu bàn về bằng cấp, không có mấy người tốt nghiệp cấp ba ở đại đội, bàn về năng lực và biểu hiện, Vương Anh càng nổi bật. Về phần nhân tố được đánh giá cao nhất, Vương Anh cũng là một lựa chọn rất tốt.
Có thể nói chỉ cần Vương Anh đồng ý, Điền Hữu Phúc có thể trực tiếp đưa tên cô lên trên. Nhưng Vương Anh không nói hai lời mà từ chối.
Điền Hữu Phúc có chút tiếc nuối, nhưng cũng không khuyên nhiều. Từ lâu ông đã nhìn ra nha đầu Vương Anh từ sau khi kết hôn, càng ngày càng có chủ kiến. Bình thường sẽ không thay đổi cách nghĩ của bản thân.
Cho nên phần chỉ tiêu bỏ trống này đã trở thành một quả táo treo ở trong lòng của mọi người.
Chỉ tiêu này có thể đến được với thanh niên trí thức, cũng không đòi hỏi nhất định phải là xã viên.
Bạch Linh vô cùng sốt ruột, cô ta rất muốn có. Trường Đại học Công Nông Binh rất tốt, thầy cô trường tiểu học cũng không tệ.
Cả hai cái cô ta đều muốn, nhưng cũng biết bản thân cạnh tranh với những người đó đều rất khó.
Thầy cô của trường Tiểu học phải dựa vào trình độ kiến thức, mặc dù cô ta cảm thấy bản thân có thể, nhưng ở trong các thanh niên trí thức, bàn về trình độ văn hóa, cô ta cũng không phải người đứng đầu. Cô ta học đến khi tốt nghiệp cấp hai, nhưng trong nhóm thanh niên trí thức chỉ riêng chuyện tốt nghiệp cấp ba đã có mấy người rồi! Hơn nữa còn nghe nói có hai người lúc ở trong trường đã từng làm trong tòa soạn báo, viết báo, khoảng thời gian này cũng rất nhiệt tình gửi bản thảo cho Ngô Quế Hoa.
Phần thắng của cô ta không lớn.
Trường Đại học Công Nông Binh càng không cần nói đến, Bạch Linh biết danh tiếng của cô ta đã không còn tốt đẹp.
Chỉ tiêu này cần cán bộ của đại đội cùng nhau bỏ phiếu biểu quyết, mà cô ta đã từng đắc tội Ngô Quế Hoa, quan hệ với bác sĩ Vương Anh và người ngoài cũng không tốt.
Còn có Giang Lỗi, từ sau lúc thu hoạch lúa mạch Bạch Linh làm mất mặt anh ta, Giang Lỗi gần như đã biến thành sự căm hận đối với Bạch Linh. Nhìn thấy Bạch Linh sẽ lạnh lùng, ngay cả con mắt cũng không liếc nhìn cô ta một cái.
Giang Lỗi ở trong nhà của kế toán viên, Bạch Linh vô cùng bực bội, rất sợ Giang Lỗi sẽ nói chuyện với kế toán viên già, nói rằng tất cả đều do cô ta sai.
Suy nghĩ như vậy, Bạch Linh cảm thấy số phiếu bản thân có thể tranh được cũng ít đến đáng thương.
Bạch Linh cứng nhắc cắn móng tay, ánh mắt chuyển động xoay tròn.
Sau khi gặt lúa mạch, trong khoảng thời gian này, cô ta cũng chịu đủ khổ, người bị đen đi hai phần, ngay cả thắt lưng cũng gầy đi không ít. Nhưng cũng may có chút tiến triển, Vu Bằng Trình và cô ta đã phát triển mối quan hệ trên bạn bè, còn kém bước xác định quan hệ.
Bạch Linh cố ý tìm thử biện pháp, cách tốt nhất chắc chắn vẫn là trường Đại học Công Nông Binh, học xong ra trường thì sẽ có công việc, cho dù không trở về thành phố cô ta cũng có thể tìm được một cơ quan danh giá ở Công xã này kiếm cần câu cơm.
Thầy cô của trường Tiểu học Bạch Linh cũng có ý định dùng hai tay nắm lấy, lỡ như không đi được trường Đại học Công Nông Binh, ít nhất vẫn còn một chỗ đảm bảo.
Cô ta tính toán như vậy, uốn éo người đến tìm Vu Bằng Trình.
Trái lại Vu Bằng Trình đều không có ý với hai thứ đó, gần đây anh ta có một bí mật nhỏ, không nói cho bất kỳ ai, trong lòng đang vô cùng lo lắng.
Thấy Bạch Linh đến gần, Vu Bằng Trình thu hồi lá thư mà trong nhà gửi đến, cùng nói chuyện với Bạch Linh.
Bạch Linh chưa nói được hai câu đã nhắc đến chuyện chỉ tiêu trường Đại học và thầy giáo trường Tiểu học.
"Bằng Trình, em cảm thấy cơ thể của em không thể coi là khỏe mạnh, cho dù có nghỉ làm cũng không so được với mọi người. Nếu em có thể vào Đại học Công Nông Binh thì tốt rồi, đến lúc đó học xong trở về có thể sắp xếp lấy một công việc, đến khi đó... Hai người chúng ta cũng có thể..."
Bạch Linh ra vẻ ngượng ngùng, đẩy câu chuyện cho Vu Bằng Trình.
Vu Bằng Trình lại cau mày nói: "Thanh niên trí thức Bạch, sao cô có thể nghĩ như vậy chứ? Chúng ta đến nông thông là để xây dựng nông thôn, ra đồng đương nhiên khổ cực, nhưng vì khổ cực, chúng ta mới càng phải đối mặt! Nếu thấy khổ, hãy nghĩ đến con đường lịch sử gian truân của dân tộc, nếu thấy mệt, hãy nghĩ đến các bậc tiền bối có ý thức cách mạng. Chúng ta sống trong những năm tháng thái bình đã rất tốt rồi. Nếu không thể ăn được chút cực khổ này, vậy đi đến đâu cũng phải bỏ chạy..."
Gần đây Bạch Linh càng ngày càng thấy phiền với Vu Bằng Trình, đạo lý không thực tế của người này luôn giảng mãi không hết.
Cái gì mà khổ mệt đều là sự cọ sát rèn luyện, thật sự là cọ sát rèn luyện thì anh ta cần gì chưa đến ba năm hôm thì đi tìm đồ ăn ngon? Sao anh ta không làm việc thật tốt, đừng đi ăn mảnh chứ?
Thật sự là trên dưới cả cơ thể chỉ có cái miệng là cứng.
Bạch Linh bị Vu Bằng Trình nói một trận, ngay cả lúc đầu muốn mượn chút tiền để đi cửa sau cũng không nói được.
Bạch Linh đoán rằng nếu bản thân nói ra, Vu Bằng Trình có thể tiếp tục cằn nhằn lẩm bẩm, lẩm bẩm đến mức làm lỗ tai cô ta mọc kén.
Bạch Linh buồn muốn chết, ra khỏi cửa thì thấy Giang Lỗi đang ôm quần áo đi giặt.
Cô ta chạy nhanh đến: "Thanh niên trí thức Giang, có cần tôi giúp không?"
Vu Bằng Trình không trông cậy được, dù sao cô ta cũng phải nghĩ ra cách.
Giang Lỗi thấy cô ta cũng không cho vẻ mặt tốt: "Không cần."
Bạch Linh chạy chậm theo Giang Lỗi một chút: "Thanh niên trí thức Giang, tôi có lời muốn nói với anh!"
Chuyện khác cô ta không quan tâm, dù sao lôi kéo được một người thì tính một người!
Cô ta biết Giang Lỗi không có tiền, nhưng cô ta cũng biết Giang Lỗi này có một sở trường, đó là giỏi toán học.
Lúc đi học, Giang Lỗi cố gắng lắm chỉ được mười mấy điểm ở các môn học khác, chỉ có toán học, mỗi lần đều đạt điểm cao.
Bạch Linh muốn Giang Lỗi giúp cô ta bổ túc toán học. Ngữ văn cạnh tranh kịch liệt, toán học còn có chút hy vọng.
Cô ta học lệch môn nghiêm trọng, đúng lúc ngược lại với Giang Lỗi. Toán học thì nát bét, bây giờ hy vọng duy nhất nằm trên người của Giang Lỗi.
Giang Lỗi giống như không nghe thấy, bê chậu của bản thân rồi đi. Mặc kệ Bạch Linh nói một sọt lời hay vẫn không buông lỏng.
Bạch Linh tức giận, miệng không lựa lời: "Giang Lỗi, tôi không ngờ anh lại là loại người như vậy! Không phải chỉ là tôi từ chối anh thôi sao? Anh có cần lòng dạ hẹp hòi như vậy không?"
Giang Lỗi cười lạnh một tiếng: "Không cần phải nói những lời dễ nghe như vậy, không phải là cô có chuyện cần tôi làm mới đến tìm tôi hay sao? Nếu như bây giờ cô vẫn tốt, chắc chắn cô sẽ nói cô chỉ coi tôi là anh trai... Cô giả vờ cái gì chứ!"
Lần đầu tiên Bạch Linh bị Giang Lỗi làm mất mặt như vậy, có chút tức giận: "Chẳng lẽ tôi nói không đúng sự thật hay sao? Không phải vì tôi không ở cùng một chỗ với anh nên anh mới trả thù tôi như vậy à? Không phải vậy thì sao anh không đồng ý bổ túc cho tôi? Còn không phải là do trong lòng ôm hận à! Giang Lỗi, anh không thể học tập Vu Bằng Trình sao? Lòng dạ rộng lớn một chút được không? Làm gì mà cần so đó như vậy chứ?"
Bạch Linh nhìn giống như tức giận nhưng không hề mất trí, cô ta cố ý nhắc đến Vu Bằng Trình với Giang Lỗi, vì sao ư? Đương nhiên là hi vọng Giang Lỗi và Vu Bằng Trình cùng nhau tranh giành, không tranh giành, sao có thể thể hiện được sự quý giá của bản thân cô ta chứ?
Trong khoảng thời gian này Giang lỗi không biết nghĩ như thế nào lại không đến làm phiền cô ta. Nếu như Giang Lỗi đến làm phiền cô ta, chỉ sợ cô ta đã sớm bắt được Vu Bằng Trình rồi.
Đàn ông đều giống như nhau, không tranh giành thì sẽ không có tinh thần.
Giang Lỗi giống như bị cô ta thuyết phục, cúi đầu không nói một lời, Bạch Linh nhanh chóng nói thêm: "Giang Lỗi, anh giúp tôi một chút đi mà, bây giờ người tôi có thể dựa vào chỉ có anh thôi. Chỉ cần anh giúp đỡ tôi."
Thật lâu sau Giang Lỗi mới đột nhiên phản ứng lại, rầu rĩ nói một câu: "Chờ thêm vài ngày nữa, khi tất cả mọi người đều nhàn rỗi thì nói sau."
Trong lòng Bạch Linh đắc ý, cô ta biết mà, cô ta chưa từng thất bại ở trên người Giang Lỗi.
"Vậy thì cảm ơn anh." Bạch Linh xoay người rời đi, giải quyết xong chuyện, cô ta cũng lười nói chuyện với Giang Lỗi.
Không ngờ rằng sau khi cô ta đi, Giang Lỗi ở sau lưng lại lộ ra một nụ cười mỉa mai.