Chương 187: Nuôi lợn thành công

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 806 lượt đọc

Chương 187: Nuôi lợn thành công

Trên đại đội, chuyện liên quan đến trường tiểu học được thảo luận nóng bỏng một đoạn thời gian, dự tính trường tiểu học phải đợi đến mùa xuân năm sau mới bắt đầu, mùa đông năm nay phải tuyển chọn thầy cô. Các xã viên nói chuyện phiếm về các thanh niên trí thức, rốt cuộc cũng tới tháng mười một.

Bước vào tháng mười một, thời tiết bắt đầu lạnh hơn nhiều. Đại đội cũng đến giai đoạn chuẩn bị trước cho mùa đông.

Xay đậu phụ, đổi rau khô, giết heo phân chia thịt heo, vào núi đánh bắt lợn rừng...

Cứ thế, mọi người đều bận rộn.

Năm trước Vương Anh vừa mới xuyên đến, kết hợp với việc chuẩn bị kết hôn, khó tránh khỏi tay chân luống cuống. Năm nay đã nhàn rỗi hơn nhiều, cô dọn khăn trải giường, cùng Từ Sương đi mấy chuyến đến thị trấn, rốt cuộc cũng đặt mua đầy đủ những thứ cần thiết.

Hôm nay Điền Hữu Phúc tìm đến.

"Cái gì? Đại đội cũng muốn mua một cái đài radio sao?"

Điền Hữu Phúc gật đầu: "Năm nay giá táo và táo đỏ cao hơn một chút, tôi cảm thấy mua một cái radio là tốt nhất, giống như loại ở nhà các cậu, một cái hộp lớn ấy, bỏ ở trong phòng hội nghị, sau này mọi người mở hội nghị, lúc buồn chán cũng có thể nghe radio một chút."

Vương Anh đương nhiên bằng lòng, Từ lão thái coi cái hộp của nhà mình như bảo bối, đến chỗ nào ở trong nhà cũng có thể nghe được, bảo bà cho người ta mượn đưa đi khắp nơi, nhất định bà sẽ không vui, sợ làm hỏng cái hộp.

Nếu đại đội mua một cái cũng tốt, cửa Từ gia cũng không cần cả ngày đều có người đến.

Vương Anh gần như không phí công sức gì đã có thể tìm được Trương Tam lần trước bán đài cho cô, lần này lại trả giá, giảm đến ba mươi hai, thành công mang về một hộp radio để lắp ráp.

Đại đội vui như ăn lễ mừng năm mới, tuy nói rằng đã không còn hiếm lạ gì máy radio, nhưng đây là của đại đội đó! Nói cách khác, là của mỗi người bọn họ!

Sự vui sướng này vẫn kéo dài, thẳng cho đến ngày hôm nay được phân chia thịt heo thì đạt đến đỉnh điểm.

"Ông trời của tôi ơi, con heo này rốt cuộc là được nuôi như thế nào vậy! Sao có thể nuôi đến béo như vậy!"

Tiền Cúc Hoa mặt mày phấn khởi đứng trước mấy con lợn béo mập, nghe người xung quanh trầm trồ kinh ngạc không ngớt.

Đây là lợn béo mập đấy sao, coi bộ cân nặng có khi lên đến hơn một trăm cân.

"Ôi trời, Cúc Hoa đúng là có tay nuôi lợn mà!"

"Cô cho chúng ăn gì mà mới đó đã nặng đến chừng này thế!"

"Ha ha ha, năm nay nhà tôi được chia nhiều thêm chút thịt rồi!"

"Đâu chỉ vậy! Tôi thấy chia nhiều hơn năm ngoái hẳn một phần đấy!"

"Tốt quá! Năm nay đại đội chúng ta được chia thịt lợn ba lần!"

"Còn dê nữa chứ, đại đội trưởng nói, giao hai con xẻ thịt, còn một con cuối cùng để đến cuối năm hẵng chia."

"Chia thịt dê làm gì nữa? Lợn của đại đội chúng ta đã có thể xẻ thịt rồi, xẻ thịt dê chẳng phải cũng giống vậy sao?"

"Cũng như nhau mà nhỉ? Thôi kệ đi! Mau ngó thử mấy con lợn này nặng bao nhiêu, ha ha, tôi về nhà sẽ đi hầm ngay món thịt lợn với khoai tây!"...

Đến cả Vương Anh cũng vô cùng bất ngờ, con lợn béo nhà cô nuôi đợt ra xuân tuy cũng lớn nhanh. Nhưng sau này nó đã lớn hết mức có thể rồi, có cho thêm nhiều nước suối linh đi nữa thì cũng không lớn thêm được, cuối cùng khi xuất chuồng thu được tầm tám mươi đến tám mươi lăm cân.

Nhưng lợn bên chỗ Tiền Cúc Hoa nuôi dùng ít nước suối linh hơn, mà con nào con nấy vừa mập vừa to ụ, cân nặng ít nhất là hơn một trăm cân.

Vương Anh ngẫm nghĩ là biết ngay, nước suối linh của cô dùng để giữ gìn sức khoẻ, công dụng lớn nhất của nó là duy trì sự cân bằng của cơ thể. Nhưng việc nuôi lợn thì khác, lợn phải nuôi càng béo mới tốt, đương nhiên là không được như mong muốn rồi. Lợn nuôi đến hơn một trăm cân không được xem là khỏe mạnh, hãy nhìn mấy con lợn do Tiền Cúc Hoa nuôi đi, chẳng phải nó đi đứng chậm rì rì ra đấy sao?

Trình Ngọc nói rằng, ngày nào cũng như ngày nấy, trời chưa sáng hẳn là Tiền Cúc Hoa đã dậy cho lợn ăn, thà nhà mình ăn cơm trễ một tí còn hơn là để lợn đói. Hằng ngày, hai chị em Mạch Miêu, Mạch Tuệ đều lên núi tìm ngải cứu, mỗi hôm cõng ít nhất hai đến ba sọt mang về nhà.

Còn chuyện trồng khoai lang bàn dạo trước, dùng bã khoai lang cho lợn ăn thì hai ba tháng trở lại đây mới thực hiện. Trước đây toàn là Tiền Cúc Hoa đi cắt rau lang nuôi lợn.

Tiền Cúc Hoa đã bỏ công chuyên tâm chăm lợn đến mức ấy, lợn càng ngày càng béo là chuyện đương nhiên.

Tiền Cúc Hoa vẫn hay đến trạm chăn nuôi, có gì không hiểu chị ta sẽ đến đó hỏi. Bây giờ hỏi Tiền Cúc Hoa chuyện liên quan về quá trình nuôi sáu chú lợn con, chị ta đã có thể kể lại rõ ràng mạch lạc từ đầu đến đuôi.

Điền Hữu Phúc trông thấy mấy con lợn cũng giật mình, ông ấy nhớ lần trước có ghé qua xem thử, khi ấy lợn đã được Tiền Cúc Hoa chăm khá tốt, xấp xỉ cán mốc tám mươi lăm cân. Sao mới bẫng đi hai tháng thôi mà vẫn lớn thêm nữa?

"Cúc Hoa, cô nuôi đàn lợn này mát tay quá đấy!"

Điền Hữu Phúc nhìn đàn lợn với ánh mắt đăm chiêu: "Năm nay chúng ta có thể chia thịt nhiều hơn một chút rồi."

Cả đại đội náo nhiệt hào hứng quây quanh đàn lợn, mãi cho đến khi nhân viên của trạm chăn nuôi đến.

Thấy bà con xóm làng đang trố mắt nhìn mình chằm chằm, cậu thanh niên thu mua lợn giật cả mình: "Trên đường chúng tôi đến đây thì xe bị hỏng, vậy nên mới đến muộn tí..."

"... Có ai hỏi cậu chuyện đấy đâu, cậu mau cân lợn cho đại đội chúng tôi đi, chờ mỗi việc chia lợn thôi đấy!"

Cậu thanh niên thở phào nhẹ nhõm, tới khi nhìn thấy con lợn béo mập cũng ngạc nhiên: "Ôi trời!"

Lợn của trạm chăn nuôi tự chăm đương nhiên sẽ nuôi đến mốc hơn một trăm cân một con, còn lợn nuôi vì nhiệm vụ chung lại không tới mức đó. Một, là xã viên chắc chắn chưa có kiến thức chăn nuôi lợn khoa học. Hai, là rất nhiều xã viên gia cảnh còn không đủ ăn, không thể sử dụng những thức ăn tốt có dinh dưỡng để nuôi lợn. Mấy năm trước, nhà nào gia cảnh hơi khó khăn sẽ được giao cho nhiệm vụ nuôi lợn, chưa kể việc cho lợn ăn, có trường hợp còn nuôi lợn đến nghẻo luôn, trong quá trình nuôi lại cho ăn rất nhiều.

Cân từng con một, con số hiện ra khiến người ta trông thấy mà khoái.

"Gần một trăm lẻ năm cân."

Vượt mốc một trăm cân!

Ngay lập tức, các xã viên xung quanh trở nên kích động, cặp mắt của người người nấy như muốn phát ra tia sáng xanh lè.

Năm nay là năm đầu tiên đại đội tiến hành nuôi lợn tập thể, chắc chắn là không giống với ngày xưa, sau khi nộp đủ số cân của nhiệm vụ nuôi lợn rồi mới tính tiền cho người chăn lợn. Phần nhiều đều dựa vào ý định của Điền Hữu Phúc, muốn quy đổi ra tiền hay đổi thành thịt lợn.

Điền Hữu Phúc rất rõ tâm tư của bà con, sau khi cân xong mấy con lợn được giao đợt này, cách biệt càng lộ rõ. Lợn của những nhà được phân công tự nuôi đều chỉ quanh quẩn ở mức năm mươi cân hoặc hơn một tí, không có con nào vượt quá tám mươi cân.

Ngược lại, lợn do Tiền Cúc Hoa nuôi mỗi con đều hơn một trăm cân. Quan trọng hơn là có một con đạt một trăm lẻ năm cân.

Điền Hữu Phúc suy nghĩ một lúc, trực tiếp quyết định đổi một nửa số lợn nuôi tập thể lấy tiền, nửa còn lại giữ để thịt.

Thế là, thịt lợn năm nay chia cho mọi người sẽ nhiều hơn rồi.

Nhân viên của trạm chăn nuôi tính từ trong ra ngoài, trực tiếp tách ra một con lợn trong số những con thu mua: "Đây, nửa số thịt lợn đổi ra gần bằng với con này. Tôi tính tiền sau."

"Hả? Thế chẳng phải năm nay đại đội chúng ta sẽ được chia nhiều thêm một con nữa sao!"

"Tốt quá rồi! Cái chậu tôi mang tới nhỏ quá, tôi phải về đổi cái lớn hơn mới được."

Sau khi lợn của các nhà được phân nhiệm vụ chăn nuôi được giao nộp hết. Điền Hữu Phúc nhìn những gương mặt đầy háo hức trông mong của bà con, cuối cùng ông ấy cũng lên tiếng: "Hôm nay chúng tôi sẽ chia thịt hai con lợn trước. Trước khi sang năm mới sẽ chia thêm một con lợn và một con dê. Có điều tôi có đôi lời muốn nói trước mặt..."

"Lợn và dê của đại đội chúng ta đều giao cho đồng chí Tiền Cúc Hoa nuôi. Ngày trước tôi có nói rằng nhiệm vụ nuôi lợn của đồng chí Tiền Cúc Hoa thì sẽ được tính là đủ điểm lao động. Nhưng xét thấy lợn năm nay nuôi thực sự rất tốt, tôi đề nghị cho Tiền Cúc Hoa nhiều thêm mười đồng nữa!"

Lúc đầu, ông ấy nghĩ nên nể mặt Vương Anh một chút. Nhưng không ngờ Tiền Cúc Hoa có thể chăn nuôi lợn tốt như thế. Điền Hữu Phúc nghĩ nếu chỉ tính đủ điểm lao động cho người ta thôi thì có vẻ không hợp lý lắm.

Phải khen thưởng!

Qua hai hôm nữa ông ấy sẽ nộp đơn xin danh hiệu phần tử tiên tiến với bên xã!

Đối với đề xuất của Điền Hữu Phúc, hầu hết bà con đều giơ tay tán thành.

"Chắc chắn rồi, lợn Cúc Hoa nuôi béo tốt thế này, chúng tôi đây cũng được thơm lây."

Những năm trước đây, việc chia thịt lợn làm gì được chia nhiều như thế.

"Cúc Hoa chăm ba đứa con nhỉ, cô ấy xứng đáng được chia nhiều hơn chút."

"Đúng vậy, đúng vậy. Nuôi lợn rất cực nhọc, nên cho thêm."

Mọi người đều tán thành, chỉ có một hai người là nói móc nói mỉa.

"Hơ, nuôi lợn có khó khăn gì đâu, không phải chỉ việc cho lợn ăn cỏ thôi sao?"

"Đổi nhiệm vụ cho tôi đi, tôi cũng chăn được."

Người lên tiếng là mẹ Điền Đại Trụ và vợ Điền Nhị Trụ.

Trong lòng hai người này không cam tâm, thấy mọi người khen ngợi Tiền Cúc Hoa không ngớt, xong thấy Tiền Cúc Hoa còn được cho không thêm mười đồng nữa. Ngay lập tức, hai người họ tỏ rõ thái độ bất mãn.

Ngày ngước, khi Tiền Cúc Hoa và Điền Đại Trụ còn chưa ly hôn, hai người họ chưa bao giờ thấy Tiền Cúc Hoa cho lợn ăn lần nào. Làm sao mà nuôi lợn béo tốt vậy được? Hừ, chắc chắn là do bế lợn con tốt về nuôi rồi. Người ra hay nói, chọn lợn con tốt thì quá trình nuôi lớn mới thuận lợi được.

Tiền Cúc Hoa này đúng là mèo mù quơ trúng chuột chết(*) mà!

(*) Ý hai mẹ con nhà này là Tiền Cúc Hoa cũng không có năng lực ghê gớm gì cả, chẳng qua Tiền Cúc Hoa vô tình chọn được lợn con tốt về nuôi mới béo mập thôi, đã thế Tiền Cúc Hoa còn cố tỏ vẻ mình có tay chăn lợn trước mặt mọi người.

Hai mẹ con nhà này nói câu nào câu đó chua lòm, bà con xóm làng nghe vậy thì khinh hai người họ ra mặt.

"Bà thì làm được cái gì ra hồn chứ, bà không thấy lợn nhà góa phụ Tôn nuôi còn chưa tới tám mươi lăm sao? Đều từ một một lứa lợn con đưa về nuôi mà người ta nuôi rất tốt đấy thôi!"

"Chậc chậc, tôi thấy hai mẹ con nhà bà sinh lòng đố kỵ thì có. Giờ người ta đã không còn là người một nhà với mấy người nữa mà mấy người vẫn cứ nhằm vào người ta xỉa xói."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right