Chương 188: Người phụ nữ độc lập
Tiền Cúc Hoa "mắt điếc tai ngơ", vẻ mặt chị ta đỏ bừng vì vui mừng. Không ít người quây quanh chị ta hỏi này hỏi kia. Câu hỏi không phải hỏi về chuyện của Điền Đại Trụ nữa mà mọi người đều hỏi chị ta nuôi lợn như thế nào.
"Có phải là cô có bí quyết gì không?"
Bí quyết thì không có. Nhưng Tiền Cúc Hoa có rất nhiều kinh nghiệm thực tế, tâm đắc trong quá trình nuôi lợn. Chị ta hăng hái thảo luận cùng mọi người, không hề để tâm đến mấy lời nói mỉa mình của mẹ chồng cũ và cô em dâu xéo sắc kia.
Điền Đại Trụ đang đứng cách đó không xa, góa phụ Dư không đi cùng anh ta. Anh ta nhìn Tiền Cúc Hoa đang được mọi người quanh quây chúc mừng hỏi han, không hiểu sao trong lòng anh ta luôn có cảm giác trống trải vô tận.
Sau lần mâu thuẫn hồi đầu năm về chuyện thay đổi họ cho các con thì từ đó đến giờ anh ta và Tiền Cúc Hoa chưa gặp lại nhau lần nào.
Trông Tiền Cúc Hoa của bây giờ, tuy có gầy gò hơn trước một tí nhưng không phải là kiểu gầy ốm yếu ớt, mặt mày xanh xao như xưa. Mà thay vào đó là đôi má hồng hào, nói lớn tiếng hơn, trông gầy nhưng vẫn khoẻ mạnh, còn trẻ ra vài tuổi.
Đôi mắt của Điền Đại Trụ thoáng u ám, anh ta không hình dung được tâm trạng của mình lúc này. Nhưng anh ta cứ có cảm giác Tiền Cúc Hoa cách anh ta càng ngày càng xa hơn.
Bầu không khí chia thịt lợn năm nay náo nhiệt rộn ràng hơn bao giờ hết. Điền Hữu Phúc gọi các gia đình đi lên phía trước lựa thịt.
Nhà đầu tiên được chia thịt là nhà Tiền Cúc Hoa, Tiền Cúc Hoa được xem là người có công lao đầu tiên, lại đủ điểm lao động. Được chia năm cân thịt lợn cùng một lúc.
Tiền Cúc Hoa chọn thịt ba chỉ xen lẫn béo và nạc, một cái chân giò to, ít huyết lợn và nội tạng, phần còn lại lấy hết thịt đùi trước.
Còn Vương Anh mặc dù điểm lao động ít nhưng cô và Từ Sương có thương lượng trước đó. Nếu thiếu điểm lao động thì sẽ lấy tiền bù vào. Thế là không mất bao lâu đã đến lượt Vương Anh được chia thịt.
Mức điểm lao động của của Từ lão thái và của nhà Vương Anh gộp chung cũng đủ được chia năm cân thịt.
Vương Anh: "Lấy cho tôi nửa tấm sườn non, một cái tai lợn, nửa cân thịt ba chỉ, nửa cân thịt vai, một cái móng giò, còn lại là lấy thịt mông, huyết lợn và dạ dày.
Năm trước có người nói cuộc sống của Vương Anh không tốt. Đợt chia thịt lợn năm nay mọi người đã thức thời hơn, không ai ra mặt nữa.
Buồn cười, chồng Vương Anh là đầu bếp, người ta muốn ăn gì thì cứ ăn nấy thôi.
Lúc này đây, Vương Anh đã dự tính xong xuôi chỗ thịt lợn này sẽ ăn món gì.
Món đầu tiên là sườn hấp bí đỏ. Hồi trước cô có rải hạt giống bí đỏ để chúng leo lên giàn cây leo chỗ tường sân, cây cho ra mấy quả bí đỏ. Có điều lúc bí đỏ ra trái đúng lúc mùa hè, mà khi đó đồ ăn đồ uống lại không thiếu, Vương Anh chỉ mải mê thử các món tươi nên mãi vẫn chưa động vào. Đến khi cô ra xem mới tá hoả quả bí đỏ đã to khủng khiếp rồi. Vương Anh nghĩ quả bí đỏ này mang đi xào với thịt ba chỉ thì bình thường quá, hầm chung với sườn mới đúng bài!
Bất kể là hầm một nồi xương sườn rồi trực tiếp cho bí đỏ, khoai tây với bắp ngô theo cách nấu của vùng đông bắc, hay là kê bí đỏ dưới sườn để hấp thì cũng đều ngon cả.
Nhất là món sườn tươi hấp, thịt sườn tươi nhuận, ngon ngọt. Ăn kèm với bí đỏ ngọt ngọt, béo béo lại mềm rục, hương thơm nức mũi!
Còn phải làm thêm một mẻ sườn xào chua ngọt thấm thấm tháp vừa ăn. Vương Anh đã sớm nhờ Từ Sương làm một cái lọ rỗng. Tranh thủ mùa hè là thời điểm có nhiều cà chua làm tương cà, sau khi làm xong thì cho vào lọ đậy kín lại. Ăn dần cho đến Tết. Thịt sườn chua ngọt năm nay có thể dùng sốt cà chua để làm. Món sườn nấu xong có vị chua chua ngọt ngọt, thơm lừng, được rút xương.
Thịt mông dùng làm món thịt lợn chiên giòn, khi nào đến Tết thì để nhúng lẩu.
Tai lợn làm món gỏi, nếu rượu nho Từ Sương ủ đã uống được thì ăn với rượu là bao ngon. ...
Vương Anh bên này đang điểm lại những món muốn ăn, Từ Sương ở bên kia đã bắt đầu giải quyết những việc cần xử lý trong tay để làm thủ tục xin nghỉ phép trước mùa đông.
Từ Sương đi tìm Tạ Dược Tiến trước, hỏi anh ta: "Mùa đông năm nay tôi có nên quay về đại đội rồi công chuyện trong tiệm cứ dựa theo năm ngoái để ký lại một lần nữa không?"
Dưới mắt Tạ Dược Tiến là một mảng xanh đen, anh ta im lặng một lát rồi mới đáp lại: "Được."
Mấy ngày gần đây của anh ra rất mệt mỏi, muốn ly hôn với Lý Anh hiển nhiên không phải chuyện dễ dàng gì, nhà thuê cũng chật kín người.
Dưới sự giày vò cùng lúc của cả hai bên, tâm trạng của Tạ Dược Tiến càng ngày càng tệ hơn.
Anh ta ly hôn với Lý Anh cũng là vì đến giờ này anh ta mới biết chuyện nhà Lý Anh, chính là chuyện chủ mưu của vụ án đầu cơ lương thực ầm ĩ trước kia.
Chuyện này chắc chắn đã khiến Tạ Dược Tiến càng thêm củng cố ý định muốn ly hôn của mình.
Đầu cơ lương thực? Đúng là đầu óc bị lừa đá mà.
Do đó mới thấy rằng cái gia đình này không những độc địa mà còn ngu xuẩn nữa.
Tạ Dược Tiến muốn ly hôn. Lý Anh bên kia chần chừ lưỡng lự vài hôm, cuối cùng anh Tư của cô ta ra mặt đưa ra yêu cầu.
Lý Anh đòi ba trăm đồng mới đồng ý ly hôn.
Ba trăm đồng ư? Tạ Dược Tiến chỉ muốn hỏi người của nhà họ Lý một câu mặt mũi của bọn họ đã để ở đâu rồi hả?
Ba trăm đồng chính là tiền lương một năm của công nhân chính thức đó!
Chẳng lẽ vẻ bề ngoài của Lý Anh giống như nàng tiên trên trời hay là người phụ nữ có loại năng lực nào đặc biệt à? Khi kết hôn thì muốn đãi mười mâm khách, lúc ly hôn lại muốn ba trăm đồng?
Đương nhiên là Tạ Dược Tiến không muốn đưa, anh ta cũng không sợ cái gì cả, cùng lắm thì xin từ chối ly hôn thôi. Mối hôn nhân của anh ta với Lý Anh được xây dựng trên cơ sở lừa gạt cho nên chắc chắn quyết định sẽ không có kết quả tốt đâu!
Nhưng người anh trai thứ tư của Lý Anh nói một câu trắc trở.
"Mày cứ đi nói đi, nếu mày đi nói thì tao sẽ mang theo Lý Anh đi báo cáo tác phong của mày có vấn đề. Đúng là nhà bọn tao có nói dối về vấn đề hôn nhân này nhưng chẳng lẽ mày không nói dối ư? Mày còn là người lừa em gái tao ở chung trước khi kết hôn đó."
Người con trai thứ tư nhà họ Lý rất tức giận, không phải tức giận vì Tạ Dược Tiến lừa bọn họ rằng anh ta có nhà ở mà là tức giận vì thế mà Tạ Dược Tiến chỉ mới là phụ bếp chứ không phải là đầu bếp!
Anh ta càng nghĩ càng cảm thấy giận dữ vô cùng!
Bởi vì do nhà mình lừa kết hôn nên anh em bọn họ cũng chưa đi hỏi thăm tình hình cụ thể của Tạ Dược Tiến, chỉ biết công việc của Tạ Dược Tiến qua lời nói của Lý Anh, cô ta nói rằng Tạ Dược Tiến làm đầu bếp ở tiệm cơm Quốc Doanh.
Lão Tứ nhà họ Lý từng làm việc ở trong xưởng nên tất nhiên là hiểu được. Có thể làm được đầu bếp chứng tỏ năng lực xuất chúng, càng giỏi thì càng dễ đi lên. Mọi người không thấy rằng công nhân ở trong xưởng phích nước nóng của họ đều rất kiêu ngạo hay sao? Đó là bởi vì các công nhân có kỹ thuật, làm việc chăm chỉ và trung thực thì sẽ được thăng chức rất nhanh. Công nhân có tay nghề cao nhất trong xưởng phích nước nóng là cấp bậc sáu, lương một tháng có thể đạt tới sáu bảy chục đồng!
Tiền lương đó bằng tiền lương của hai công nhân bình thường cộng lại đó!
Trong số điều kiện của Tạ Dược Tiến thì đó chính là cái làm cho người ta động tâm nhất.
Đầu bếp so với công nhân bình thường có đãi ngộ cao hơn nữa, chỉ cần làm quản lý ở tiệm cơm thì khi có chút gì đó rò rỉ qua kẽ tay là đủ cho cả gia đình ăn rồi.
Lão Tứ nhà họ Lý là người có lòng tham vọng vô cùng lớn, đã đánh dấu có chủ ý lên người Tạ Dược Tiến thì Tạ Dược Tiến phải tiếp tục tiến lên để nuôi sống cả nhà họ.
Tất nhiên, bọn họ cũng không phải là kẻ ăn cơm không không chịu trả tiền.
Từ lâu Lý Anh đã nói ở tiệm cơm Tạ Dược Tiến có đối thủ cạnh tranh, người đó gọi là Từ Sương, một đầu bếp nhảy tay trong vào làm ở tiệm.
Lão Tứ nhà họ Lý đã quyết định, chờ đến khi thiết lập mối quan hệ tốt với Tạ Dược Tiến thì anh ta hoàn toàn có thể giúp đỡ Tạ Dược Tiến tìm cách để đuổi tên đầu bếp kia đi.
Hừ hừ, chút chuyện này có gì là khó đâu chứ.
Lão Tứ nhà họ Lý đã sớm nói với vợ của mình đến chỗ làm làm ầm chuyện tên đầu bếp kia có quan hệ bất chính, khó nói rõ với vợ mình. Thời buổi này điều tra tác phong rất nghiêm ngặt, nếu Tạ Dược Tiến chuẩn bị kỹ lưỡng, cộng thêm được người quản lý coi trọng thì tên đàn ông đó sẽ là người phải cút ra khỏi tiệm cơm mà thôi.
Anh ta đã sắp xếp đâu vào đấy, mọi chuyện đã nằm trong tầm tay.
Kết quả thế mà việc xấu lại rơi xuống đầu cả nhà anh ta.
Vậy mà Tạ Dược Tiến không có chứng chỉ đầu bếp, không có chứng chỉ thì tất nhiên anh ta không phải là đầu bếp!
Lão Tứ nhà họ Lý hối hận không thôi, sớm biết chuyện là như vậy thì anh ta đã không nên bảo Lý Anh đến ở chung với Tạ Dược Tiến trước khi kết hôn.
Giờ thì tốt rồi, Lý Anh không cần biết là có ly hôn hay không, cứ theo kiểu đã từng kết hôn một lần lại còn là người phụ nữ nữa nên muốn tìm người trong sạch để kết hôn lần hai khó như đi lên trời.