Chương 189: Không ai nhường ai
Lúc này lão Tứ cực kỳ hối hận cho nên đành dứt khoát hổ báo lên với Tạ Dược Tiến.
Không phải Tạ Dược Tiến muốn ly hôn sao? Được thôi, anh ta muốn ly hôn thì ly hôn có điều đưa cho cả nhà họ Lý ba trăm đồng là được.
Thực ra lão Tứ muốn đòi năm trăm đồng.
Giờ danh tiếng của nhà họ Lý ở trên trấn đã xấu thậm tệ, cả nhà không có chỗ nào có thể kiếm thêm thu nhập. Anh ta cũng không thể cùng hai người anh em ở trong nơi này như thế mãi được.
Anh ta muốn vào huyện thành!
Năm trăm đồng đủ cho anh ta mua công việc ở huyện thành cho bản thân rồi!
Có người bảo anh ta có tiền án nên không được vào ư? Không sao cả, đến lúc đó anh ta chỉ cần đẩy vợ mình lên trên đi làm là được. Vợ của anh ta không bị liên lụy gì vào việc này, bên phía công an cũng chỉ ghi tiền án cho mấy người đàn ông trong nhà thôi. Vợ của anh ta đi làm việc còn anh ta chỉ cần nằm trong nhà chờ ăn là được.
Lão Tứ cũng không lo lắng gì về việc vợ của anh ta sẽ chạy trốn, tình huống bên nhà mẹ đẻ của vợ anh ta còn tệ hơn cả Vương Bình Bình nữa, cô ta còn có chỗ nào để chạy chứ?
Nhưng lão Tứ vẫn phải há hốc mồm dừng lại một chút, anh ta biết chắc Tạ Dược Tiến cũng phải bị ghi vào tiền án.
Vì thế nếu nói muốn năm trăm đồng anh ta sợ sẽ dọa Tạ Dược Tiến chạy mất.
Năm trăm đồng chính là số tiền lương của hai năm cộng lại nếu như không ăn không uống, đặc biệt là khi tiền lương ở trên trấn không cao như ở huyện thành, cho dù tất cả công nhân nhịn đói để góp chưa chắc đã góp được đủ số tiền ấy.
Cứ lấy nhà họ Lý bọn họ làm ví dụ đi, cả nhà có tới mấy công nhân ngay cả mấy cô vợ cũng là người làm công theo thời gian nhưng chỉ góp được ba trăm đồng là nhiều.
Tuổi của Tạ Dược Tiến không lớn, ngày trước còn có bố mẹ anh em đi theo chờ ăn dù nhìn thế nào cũng không giống với dáng vẻ của người có nhiều tiền, có thể tiêu xài phung phí.
Lão Tứ nhà họ Lý bèn lấy số tiền ba trăm đồng ra thử, suy nghĩ nếu như Tạ Dược Tiến góp đủ ba trăm đồng đó thì anh ta sẽ đòi thêm ba trăm đồng nữa.
Sáu trăm đồng!
Quá đủ để cho anh ta đưa theo vợ vào huyện thành sống cuộc sống sung sướng, ấm no rồi.
Ồ hỏi anh ta vậy mấy người anh em và Lý Anh thì phải làm sao á hả?
Ha hả, kệ bọn họ, mắc mớ gì anh ta phải quan tâm?
Lão Tứ tự bảo vợ của mình đi thuyết phục với Lý Anh, thành công đưa Lý Anh đứng vào cùng một chiến tuyến với mình. Ngay cả chuyện đòi tiền này cũng không bàn bạc hay hỏi ý kiến của hai người anh em kia.
Cả việc cầm chuyện trước khi kết hôn của Lý Anh và Tạ Dược Tiến ra để uy hiếp cũng là chủ ý của một mình lão Tứ nghĩ ra.
Tạ Dược Tiến nhảy lên, cố gắng chống cự: "Tôi với Lý Anh không hề làm chuyện kia trước khi kết hôn!"
Mặc dù anh ta là một tên nhóc nghèo ở nông thôn, là đối tượng không được ăn học đàng hoàng nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có một số việc phải chờ đến đêm tân hôn mới làm được. Vì thế khi Lý Anh chuyển qua sống cùng anh ta hai người vẫn tách phòng ra ngủ riêng.
Lão Tứ nhà họ Lý khịt mũi xem thường: "Mày nói cái này thì được cái ích gì? Chỉ cần tao bảo Lý Anh đi báo cáo thì mày chỉ có đường chết mà thôi! Hơn nữa, đã có bao nhiêu người thấy mày với Lý Anh ở với nhau hả? Cho nên mày có giải thích hay không cũng chẳng khác gì."
Nói cách khác đó là không có ai ở trên trấn đi báo cáo bọn họ thôi nếu không chưa cần đến bây giờ chỉ với tình huống lúc đó thì hai người Tạ Dược Tiến và Lý Anh đã bị người ta bắt đi từ lâu rồi. Ở chung trước khi kết hôn không khác nào loại quan hệ nam nữ không trong sáng cả, xứng đáng bị người đời khinh bỉ.
Tạ Dược Tiến: "Anh làm thế thì có thể chiếm được chỗ tốt nào chứ? Anh cứ vậy mà đi báo cáo chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Lý Anh, đến lúc đó cô ta chẳng khác nào người phụ nữ lăng loàn không sạch sẽ."
Lão Tứ nhà họ Lý: "Mày khoan hãy nhắc đến Lý Anh, mày cứ lo cho bản thân trước đi. Nếu mày bị tố cáo thì công việc hiện tại có còn giữ được nữa hay không?"
Hiện tại chuyện mà Tạ Dược Tiến muốn làm nhất đó chính là quay lại lúc gặp được Lý Anh, khi đó phải giơ tay thật cao tát vào miệng mình một cái thật mạnh!
Sao anh ta có thể gặp được loại người khốn nạn như gia đình này chứ?
Lão Tứ nhà họ Lý thấy Tạ Dược Tiến không còn cách nào khác ngoài việc bó tay chịu trói, vẻ mặt dần dần đắc ý: "Mày suy nghĩ cho cẩn thận đi, dù sao bây giờ chúng ta vẫn còn là người một nhà, mày vẫn còn việc làm. Chúng ta còn có nhiều thời gian để dây dưa với nhau."
Ánh mắt của Tạ Dược Tiến hung ác: "Nếu bọn anh có được ba trăm đồng thì từ nay về sau có còn tới tìm tôi nữa không?"
Anh ta không phải là đồ ngốc, hiện giờ toàn bộ người của nhà họ Lý đều là những kẻ chân trần không sợ đi giày, làm người cũng có giới hạn cho nên anh ta không thể không tính toán đường lui cho bản thân được.
"Anh bảo Lý Anh viết cho tôi một bức thư nói cho rõ ràng, nói là lúc trước hai bọn tôi không ở với nhau mà chỉ đơn thuần là cho cô ta mượn chỗ để ở, hai người bọn tôi trong sáng không hề xảy ra chuyện gì cả."
Tạ Dược Tiến: "Nếu các người không bảo cô ta viết như thế thì cứ đi báo cáo đi, cùng lắm tôi sẽ mất công việc và cả nhà mấy người đừng hòng lấy được một phân tiền nào."
Tất nhiên là lão Tứ họ Lý kia không muốn nhưng nếu anh ta không đồng ý sẽ để lộ ra tâm tư muốn nhiều tiền hơn của mình nên hai bên bèn lùi một bước, ném sự giằng co này xuống.
Chờ qua mấy ngày, có lẽ cả nhà họ Lý rốt cuộc đã trở thành nghèo rớt mùng tơi, sức cùng lực kiệt nên lão Tứ họ Lý kia gửi thư cho Tạ Dược Tiến, đồng ý rằng sau khi Tạ Dược Tiến đưa ba trăm đồng sẽ bảo Lý Anh viết bức thư giải thích rõ mọi chuyện.
Tạ Dược Tiến vừa thở phào nhẹ nhõm vừa buồn rầu không thôi.
Cả một năm anh ta chỉ có mùa đông là có thể kiếm được chút tiền, năm ngoái kiếm được năm trăm đồng, nửa năm nay lại phải dùng nhiều tiền vào việc hẹn hò và kết hôn với Lý Anh. Mùa đông năm nay phải dùng ba trăm đồng để trả tiền nợ...
Tạ Dược Tiến quay đầu đi đến nhà của Vạn Quốc Đống.
Lúc Từ Sương đến tìm Vạn Quốc Đống để xin nghỉ phép thì Vạn Quốc Đống nở nụ cười như đóa hoa cúc sắp tàn.
"Tiểu Từ à, cậu xem, năm nay tiệm cơm của chúng ta làm ăn không tệ, cũng kiếm được kha khá. Tôi cảm thấy nên cân nhắc đưa Tạ Dược Tiến lên vào mùa đông năm nay, cậu thấy thế nào?"
Hình như Từ Sương đã sớm đoán trước được tình huống này, không nói hai lời đã đồng ý: "Được chứ."
Vạn Quốc Đống phấn khích xoa tay: "Vậy cậu không cần phải nhúng tay vào, ngày mai cứ bắt đầu nghỉ phép đi nhé."
Từ Sương: "Không cần vội đâu, tôi sẽ bàn giao mọi chuyện cho tốt đã, chúng ta vẫn nên ký tên những cái cần ký, rồi phân chia trách nhiệm cho rõ ràng rồi mới nghỉ."
Nháy mắt vẻ mặt của Vạn Quốc Đống xụ xuống, ông ta như buồn thêm. Mọi người có thể kiếm tiền cho riêng mình không phải tốt sao? Tại sao Từ Sương cứ ngoan cố như vậy?
Vạn Quốc Đống đang muốn nói thêm gì đó thì Tạ Dược Tiến nãy giờ vẫn đang im lặng bỗng lên tiếng: "Được, tôi sẽ ký giấy tờ với anh."
Hai người kia đã bàn bạc xong xuôi rồi nên Vạn Quốc Đống cũng không còn gì để nói nữa: "Vậy quyết định như thế đi."
Từ Sương nói xong liền đi ngay nhưng Tạ Dược Tiến không hề giống như lúc trước trợn mắt ngoác mồm mà nhìn, bây giờ đã biết thành thật giúp đỡ Từ Sương.
Từ Sương đều đặt mọi chuyện ở trong mắt, sau đó về nhà đã đem chuyện này nói với Vương Anh.
Vương Anh suy nghĩ một lát: "Có lẽ là muốn báo đáp chuyện anh đã giúp anh ta trước hôn lễ đó."
Vương Anh: "Như vậy cũng tốt, người thông minh không làm chuyện không có lợi cho mình. Nếu Tạ Dược Tiến đã không còn tìm anh để gây phiền toái nữa thì anh cũng không cần phải đề phòng anh ta. Cứ xem như anh ta đi đường nhiều khó tránh lúc bị ướt giày, có điều làm người nhất định phải có giới hạn của mình."
Sự phiền lòng trong công việc đã được giải quyết nên Từ Sương đang ở nhà rảnh rỗi không có việc gì làm cân nhắc xem nên làm món gì ăn.
Sườn xào chua ngọt hay xương sườn chưng đã làm xong hết cả rồi, chỉ còn lại thịt bụng của heo hầm và thịt gà hầm canh và thịt heo giòn Vương Anh vẫn luôn muốn ăn.
Lấy phần thịt nạc ở mông cắt thành mảnh dài, sau đó ướp gia vị, rắc tiêu đã được bằm nhỏ lên trên, trộn đều với khoai lang đỏ đã nghiền nhuyễn, sau đó lăn qua bột mì được trộn với trứng gà rồi quét lên một lớp bột và bỏ vào chảo đầy dầu chiên lên.
Miếng thịt heo giòn thơm ngon, thơm phưng phức làm cho người ta nhỏ nước miếng thèm thuồng.
Vương Anh cầm cái chén nhỏ cắn miếng thịt heo giòn răng rắc, bên cạnh là một đĩa nước chấm gồm hạt mè và bột ớt quấy đều, bên ngoài miếng thịt giòn xốp, thơm nức mũi, hạt tiêu được bằm nhuyễn tạo nên hương cay tê tê dại dại thêm ít bột ớt càng hoàn hảo hơn, vị cay cứ thế xộc lên mũi, ăn cực kỳ đã, cực kỳ ngon.
Từ Sương lấy một cái nồi lớn, không chỉ làm được một đĩa thịt heo giòn ngon mà còn có thể dùng nó làm nồi lẩu hoặc làm nồi hấp bánh bao.
Cuối cùng Từ Sương đã làm xong món thịt heo giòn, chờ đến khi ăn cơm thì đặt thịt heo giòn vào chén nhỏ tưới bên trên là nước sốt mà anh đã nghiên cứu ra, thuận tay bỏ vào thịt ba chỉ và một muỗng canh gà vào chén.
Cứ như thế cả một nồi, ở ngoài là thịt heo giòn xốp, tiếp đến là bánh bao nhân thịt được bao lại thành những nếp cuốn hấp dẫn trộn lẫn với nước canh thơm ngon. Mùi hương như mơ màng kéo theo tâm trí của con người. Bỏ thịt heo giòn vào cơm và đặt trên mỳ sợi bỏ tí nước canh vào đã tạo nên một món ăn vô cùng ngon vô cùng bắt mắt rồi.
Vương Anh: "Nếu có bánh lá sen nữa thì tuyệt."
Từ Sương: "Hôm nay anh không kịp làm món đó, chờ đến khi ăn cơm tất niên, anh sẽ làm cho em món bánh lá sen bún thịt."
Vương Anh: "Hình như trong nhà không có gạo nếp đúng không anh?"
Từ Sương: "Anh sẽ đi mua gạo nếp."
Vương Anh: "Anh đi mua nhiều một chút, thừa lại thì để cho tết Nguyên Tiêu gói tiếp."
Tết Nguyên Tiêu năm ngoái không ăn bánh trôi, đó vẫn luôn là niềm tiếc nuối của Vương Anh.
Từ Sương: "Vậy thì mua thêm đậu phộng về đi, để làm nhân cho bánh ăn tết Nguyên Tiêu."
Có đậu phộng, đường trắng trộn vào nhau làm nhân bánh tết Nguyên Tiêu, nghĩ đến việc cắn một miếng ra đã thấy ngọt ngào trong lòng rồi.
Vương Anh còn muốn thêm nữa: "Cả món chân giò hun khói nữa!"
Từ Sương từng mở miệng hỏi sư thúc của anh rằng mình muốn mua chân giò hun khói, sư thúc của Từ Sương không nói hai lời lập tức gửi cho anh mười cân chân giò hun khói. Khi Từ Sương đưa về nhà đã làm cho Vương Anh vui vẻ đến mức cười không ngậm được miệng lại.
Chân giò hun khói đó! Mặc dù thịt ở thời đại này không đủ to không đủ lớn nhưng đã rất lâu rồi Vương Anh chưa được ăn!