Chương 190: Mùa đông đáng mong chờ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,495 lượt đọc

Chương 190: Mùa đông đáng mong chờ

Trong lòng Vương Anh đã sắp xếp ra một trăm tám mươi thực đơn dành cho mùa đông. Bây giờ cô chỉ mong mùa đông mau mau đến đây để cô được thưởng thức những món ăn tuyệt vời này.

Trên đại đội lại thành lập nhóm đi lên rừng đánh lợn rừng, sau đó là chia thịt heo, năm nay còn có chuyện chia miến nữa.

Tiền Cúc Hoa vừa nuôi heo vừa dành ra một mảnh đất nhỏ trồng khoai lang đỏ, năm nay đúng lúc thu hoạch được khá nhiều, góp được không ít khoai lang đỏ. Nhân lúc trời vẫn còn nắng tốt đem đi phơi khô, vừa lúc xay được một mẻ bột trước thềm năm mới.

Đốt lửa cả ngày rồi mượn nồi nấu nước sôi to của nhóm thanh niên trí thức, lấy thêm một cái muôi lớn đổ bột lên trên, bên dưới có cây gậy dùng để vớt phần miến đã chín treo trên cọc. Một mảnh đất nhỏ mà có đủ bột khoai làm được hơn hai trăm cân miến.

Dù số lượng miến không nhiều lắm nhưng nếu tính cả nhóm thanh niên trí thức nữa thì mỗi nhà còn có được hơn một cân miến, có ăn kèm vài món ăn nữa thì càng tốt.

Nếu tự mình đi mua có lẽ phải mất vài hào đó!

Thịt heo hầm với miến và cải trắng, miến của đại đội vừa ngon vừa dai, lấy ít màn thầu và ngũ cốc nữa là hết sẩy. Ít nhiều gì cũng đủ làm cho mọi người ăn đến nỗi không đi bộ được!

Từ Sương và Vương Anh cũng đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho mùa đông, đầu tiên là gửi ít đồ cho Từ Minh, lần trước gửi đồ đã là chuyện của hai tháng trước. Lân này gửi những đồ từng gửi nhiều hơn một phần. Có điều phần thức ăn ít đi nhường chỗ cho phần quần áo tăng lên.

Từ khi Từ lão thái có chiếc máy may, mỗi ngày có thể ngồi ở trước chiếc máy đó cả nửa ngày không chán.

Trong khoảng thời gian người nông dân được nhàn rỗi cũng có khá nhiều người muốn đi may mấy bộ quần áo, trước kia ai cũng tự mình may cho mình, còn một số người thì đi lên trên trấn tìm thợ may. Năm nay thì khác, trong đại đội đã có máy may nên có không ít người đến nhờ Từ lão thái giúp.

Từ lão thái cũng rất vui vẻ giúp người khác. Hơn nữa, khi bà giúp còn được đổi một hai quả trứng để trong nhà, vì thế số trứng gà trong nhà lập tức nhiều lên trông thấy.

Sau khi làm xong quần áo cho Từ Minh, Từ Sương tích cóp được vài tấm da thỏ có thể dùng tới, Từ lão thái trực tiếp lấy tấm da thỏ đó làm tấm lót ở phía trong, bên ngoài là mảng da mềm mại, phía trên mảng da đó phủ thêm một tầng bông mỏng, vừa sờ vào đã thấy ấm áp, dễ chịu.

Từ Sương mặc thử một cái đã nói là nóng không chịu được.

Từ lão thái càng yên tâm hơn: "Nóng là được rồi! Bên chỗ của anh con nhất định là rất lạnh, mẹ nghe radio nói nhiệt độ thấp nhất là âm hai mươi mấy độ, phải mặc dày như này mới chịu được chứ."

Gửi đồ cho Từ Minh xong, Từ Sương bắt đầu đi thăm nhà người thân.

Năm ngoái kết hôn cho nên là không cần phải đi thăm, khi đó có nhiều bà con họ hàng đến chúc mừng nên xem như đó là buổi gặp mặt luôn. Năm nay thì phải đi một cách chính thức.

Từ Sương chuẩn bị quà cáp, sau đó cùng Vương Anh đến nhà dì cả Tô lão thái trước. Hai nhà có mối quan hệ gần, Từ Sương cũng biết năm nay bên đại đội của dì cả thu hoạch không tốt vì thế đã đưa tới hai cân thịt heo và con cá lớn.

Tô lão thái đáp lễ bằng một thùng sơn tra, nửa sọt quýt và một nắm đậu phụ đã được nén khô.

Từ Sương từ chối đưa đẩy vài lần nhưng không được đành phải mang trở về nhà mình.

Người thân họ hàng cơ bản đã gặp hết khi kết hôn rồi nên khi Từ Sương đã đưa Vương Anh đi một vòng, cuối cùng Vương Anh cũng nhớ ra một điều.

"Không đi nhà dì ba sao anh? Em nhớ rõ khi kết hôn không phải cả nhà con gái nhà dì ba cũng tới hay sao?"

Cô con gái đó tên là Tôn Mai, Vương Anh vẫn còn nhớ lúc đó Từ lão thái đã đích thân giới thiệu cho mình, đối phương là người chỉ kém việc hất mũi lên trời mà nhìn người nữa thôi.

"Nhà của dì ba ở huyện thành."

Vương Anh càng khó hiểu, không phải hai người bọn họ thường xuyên đi huyện thành ư? Sao không nghe Từ Sương nhắc chuyện này bao giờ thế?

Từ Sương: "Quan hệ giữa hai nhà không thân lắm, lần kết hôn đó cũng không mời bọn họ đến."

Từ Sương cũng không kiêng dè gì cả, cứ thế mà nói chuyện sâu xa giữa hai nhà cho Vương Anh nghe.

Nói tóm lại đó chính là năm đó cả ba chị em nhà Từ lão thái đều chưa kết hôn, cuộc sống trong nhà quá khó khăn mà ông ngoại Từ không nuôi nổi nữa đành phải bán một người trước.

Dì ba của Từ Sương là người được nhiều người để mắt đến nhất nên đã đẩy Từ lão thái đi ra ngoài. Sau khi Từ lão thái đi đến huyện thành đã trở thành một cô gái thô bạo, mạnh mẽ. Sau đó xem mắt với bố của Từ Sương, hai người lập tức kết hôn sau đó bán mình tới làm người hầu cho một nhà giàu ở trong huyện thành.

Đến lúc này rồi thì tình cảm của ba chị em không còn tốt nữa.

Tô lão thái làm chị cả, tức giận đi tới mắng dì ba.

Từ Sương: "Cho nên đã lâu anh với dì ba đã không gặp nhau rồi. Mẹ của anh cũng không thèm quan tâm gì đến bà ta."

Vương Anh gật đầu, người họ hàng như vậy không đến thăm cũng không sao cả.

Mùa đông năm nay đến muộn hơn năm ngoái một chút nhưng mọi người đều nóng lòng không chịu được.

Trên đại đội chia thịt heo nhiều. Hơn nữa đã đánh xong lợn rừng, còn có chia phần táo rồi miến nữa. Rảnh rỗi không có gì làm thì mọi người tụ họp lại cùng nhau nghe đài radio! Ngay cả những người thanh niên trí thức luôn phàn nàn về những khó khăn khi ở nông thôn cũng phải nở nụ cười thật tươi.

"Đại đội của chúng ta có thể là đại đội đứng đầu so với mấy công xã ở xung quanh đó."

"Mấy đại đội khác không có đài radio mà nghe đâu!"

"Tôi nghe nói mấy người ở công xã bên kia đã bắt đầu làm loạn lên, nói là bất mãn về số lượng lương thực được cứu tế đó."

"Kệ bọn họ, quan tâm làm gì cho mệt. Tôi thấy cuộc sống ở đại đội chúng ta là tốt nhất là được rồi."

"Ha ha, sợ là đến năm mới mấy thanh niên chưa vợ ở đại đội chúng ta có thể kết hôn được hết rồi."

"Còn không phải thế à? Chúng ta có những ngày tháng tốt lành ở đại đội thì có nhiều người nguyện ý gả đến đại đội chúng ta đó."...

Vương Anh cũng khó có khi được thư giãn thảnh thơi như bây giờ, cả ngày chỉ biết lắc lư ở trong nhà nghe radio rồi ăn uống. Từ Sương cũng ở nhà nấu cái này nấu cái kia. Hai người còn lên núi một lần, năm nay chuẩn bị ăn uống nhiều nên phải đi lấy thêm mười con cá lớn.

Vương Anh đưa cho Trình Ngọc ít rau khô và mấy thứ hàng khô, mặc dù khi chia thịt heo không có phần cho Trình Thục Phân nhưng chắc chắn là Tiền Cúc Hoa đã đưa một phần của mình qua cho hai người Trình Thục Phân và Trình Ngọc.

So với năm ngoái, dáng người của Trình Ngọc lại cao thêm. Đã trở thành một cô thiếu nữ nhưng tính cách vẫn cực kỳ trẻ con.

Vương Anh vẫn trả tiền cho Trình Ngọc cho nên đừng thấy hiện tại Trình Ngọc không có cái gì nhưng trong tay cô nàng đã có tới mấy chục đồng.

Số tiền đó đa số là cô bé đi tìm dược liệu ở trên núi kiếm được, ví dụ như lúc trước cô bé bắt được rắn, Vương Anh đã đưa cho cô bé năm đồng. Còn có một phần là tiền công mà Vương Anh đã kết toán đưa cho Trình Ngọc.

Một năm qua Trình Thục Phân cũng trải qua rất yên ổn, đối với người trên đại đội mà nói ai ai cũng cảm thấy Trình Thục Phân là người trong sáng, lương thiện.

Vì mọi người bắt đầu có thiện cảm với Trình Thục Phân nên Điền Hữu Phúc cũng chia cho bà ấy một chút lương thực, dù không nhiều lắm nhưng trong nhà có Trình Ngọc có thể đi lên núi kiếm đồ ăn, còn có Tiền Cúc Hoa và Vương Anh trợ giúp nên mỗi ngày có thể sống qua được.

Cứ như thế, qua mấy ngày cuối cùng, trận tuyết đầu tiên của mùa đông đã tới, trắng xóa, lạnh lẽo và len lỏi sự ấm áp.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right