Chương 191: Tuyết đầu mùa
Những bông tuyết lớn nối thành đoàn bay lả tả giống như lông ngỗng bị cuốn theo chiều gió.
Buổi sáng khi Vương Anh thức dậy, rời giường đã thấy bên ngoài đã phủ thêm một lớp trắng xóa, trên sân cũng là một lớp tuyết dày đặc.
Từ Sương cầm xẻng xúc tuyết vào một chỗ ở trong sân, đống tuyết tích cóp lại thành hình kim tự tháp nhọn hoắt, sau đó ở giữa đào một cái hố tuyết rồi cho thịt và cá vào cái rương làm bằng gỗ, bỏ tất cả vào trong hố tuyết đó.
Chiếc tủ lạnh được làm từ thiên nhiên như thế này có thể dùng cho đến mùa xuân năm sau, đến khi tuyết ngừng rơi.
Vương Anh múc một gáo nước để rửa mặt bỗng dưng một cơn gió lạnh thổi qua khiến cả người như bừng tỉnh, đầu óc căng lên không ít.
"Buổi sáng chúng ta ăn cái gì anh?"
Một khi cả hai người đều không làm việc thì dường như hằng ngày chỉ xoay quanh ba điều đơn giản nhất: sáng nay ăn gì, trưa nay muốn ăn gì và tối nay nên ăn gì.
Từ Sương: "Ăn món mỳ khô nóng."
Mấy ngày trước mới đưa đậu phộng đã được bóc vỏ đi ép thành dầu nên Từ Sương thuận tiện ép cả dầu mè luôn, sau đó suy đi nghĩ lại thì làm thêm một lọ tương vừng và bơ lạc nữa.
Thực ra Từ Sương tính toán để chỗ này dự trữ khi nào ăn lẩu sẽ lấy ra dùng nhưng buổi sáng sau khi rời khỏi chiếc giường thấy có tuyết rơi, Từ Sương quyết định làm món mỳ khô nóng để ăn.
Khí trời lạnh lẽo, sáng dậy chỉ được ăn mấy miếng qua loa cho có chưa đến nửa ngày sau đã thấy đói meo cả bụng rồi.
"Được đó được đó, cho nhiều đậu que với đậu phộng ăn chung cho ngon."
Nhào bột mỳ với nước lạnh nhào tới khi nào bột mỳ quánh lại thì chia thành từng phần nhỏ và lăn thành những khoảng dài, lấy khăn đậy lên đó để lên men. Nhân lúc đó Từ Sương làm canh bí đao nấu với rong biển. Sau khi bột mỳ đã sẵn sàng bắt đầu quy trình làm mỳ, cán thành hình sợi nhỏ rồi bỏ chúng vào nồi nấu chín thì vớt lên, thêm ít dầu mè và dùng đũa đảo đi đảo lại nhiều lần. Như thế là xong.
Từ Sương đứng dưới mái hiên chọn nơi chắn gió, dưới cái lạnh của mùa đông rất nhanh sợi mỳ có thể vớt được ra ngoài.
Sợi mỳ to dai hơi ngả vàng, nhìn rõ được sự mềm mại ngon ngọt của nó, Từ Sương lấy một phần bị bỏ đi, thêm chút nước sốt vào, thêm dầu mè và bên trong còn cho nửa thìa bơ đậu phộng, tất cả được khuấy đều với nhau.
Sợi mỳ luộc trong nồi nước rất kỹ càng, chín dẻo, ngoài nước sốt còn có đậu que, đậu phộng, ít lá hành đã được cắt nhỏ phủ lên trên thành một lớp đặc sắc. Muỗng canh hầm được tưới vào với sức nóng hầm hập càng làm cho chén mỳ thêm sinh động hấp dẫn, ăn cực kỳ ngon.
Vị tương vừng đặc sệt bao quanh sợi mỳ, canh bí đao nấu với rong biển thanh đạm, ấm ruột.
Một bữa ăn sáng cực kỳ thỏa mãn lòng người.
Ăn xong cơm sáng, Từ Sương ra ngoài họp mặt với người của đại đội, năm nay thay phiên nhau quét tuyết và đi tuần. Vương Anh đi đôi giày bông mà Từ lão thái đã làm cho cô, một chân co một chân duỗi đi tìm mẹ chồng, chuẩn bị cùng bà đi đến phòng họp của đại đội.
Lúc đi đến cửa của hội thanh niên trí thức đúng lúc gặp Khương Lệ và Trương Bình đi từ bên trong đi ra, sau đó cả ba người cùng đi với nhau.
Từ lão thái có ấn tượng không tồi đối với Trương Bình, cho nên trên đường đi đã có vài câu đưa đón nói chuyện khá hợp ý.
Từ lão thái thuận miệng hỏi: "Sao chỉ có hai người đi cùng với nhau thế? Mấy người khác không muốn đi nghe đài radio à?"
Giờ việc nghe đài radio này chính là chuyện quan trọng hàng đầu, mỗi nhà mỗi người đều tích cực tham gia hưởng ứng chuyện này. Đại đội đã nói mỗi ngày sẽ có bốn giờ nghe đài radio, buổi sáng hai giờ, buổi chiều hai giờ.
Như thế thì hội đi tuần tra và quét tuyết ở bên ngoài có thể thay phiên nhau tới nghe đài.
Hiện tại ngoài việc nói chút chuyện trong nhà ra thì việc yêu thích nhất chính là thảo luận với nhau về nội dung nghe trên radio.
Buổi sáng ăn cơm xong đi nghe radio, nghe xong thì nghe chút gì mà về cái hội nghị tuyên truyền, truyền đạt tinh thần, buổi chiều thì xem mấy đứa bé diễn kịch do Ngô Quế Hoa đã sắp xếp, sau đó lại đi nghe radio hai giờ liền.
Cuộc sống hằng ngày trôi qua thật đẹp làm sao!
Trương Bình: "Mấy người đó giờ đang bận tối mắt tối mũi ạ."
Bận rộn cái gì? Đương nhiên là bận việc học với thầy giáo và danh sách đề cử học đại học và làm giáo viên tiểu học rồi!
Trương Bình: "Do con học tập không tốt nên không hiểu được sự vội vã này. Mỗi ngày mấy người đó đều ở trong phòng cố gắng học tập, cố gắng thi đua để năm sau có thể vượt qua kỳ thi đại học đó."
Lời đề nghị vào danh sách đại học của Điền Hữu Phúc cực kỳ kín tiếng cho nên mấy người thanh niên trí thức đó chỉ có thể nỗ lực từng chút từng chút một dành lấy phần làm giáo viên tiểu học về cho mình.
Mặc dù giáo viên tiểu học có yêu cầu không cao nhưng nhóm xã viên đó nhất định là muốn học tập thật tốt vì thế đã sắp xếp cuộc thi thử vào đầu xuân. Nhóm đầu tiên sẽ lấy ra hai người giáo viên tiểu học, một là giáo viên ngữ văn, hai là giáo viên toán học.
Trương Bình biết bản thân tới đây muộn, lý lịch không đủ. Hơn nữa, điều kiện trong nhà của cô ấy không tồi, nói không chừng mấy năm nữa sẽ bảo cô ấy trở về sống cuộc đời khác không liên quan gì tới nơi này nữa.
Từ lão thái lại nhìn về phía Khương Lệ, Khương Lệ nói: "Con cũng không học được đâu ạ."
Cô ấy xuống nông thôn từ sớm, mấy kiến thức lúc trước được học đã quên không ít cho nên không tham gia vào việc này.
Có hai cô nàng từ bỏ nhưng những người khác thì không từ bỏ dễ dàng như thế.
Ở trong hội thanh niên trí thức, Bạch Linh ngủ đến khi tự tỉnh dậy, lúc rời giường chỉ ăn vài miếng qua loa cho xong chuyện sau đó muốn đi tìm Bằng Trình, kết quả Bằng Trình vẫn chưa dậy.
Bạch Linh nhìn mấy cô gái thanh niên trí thức đang ngồi vây quanh nhau để học tập thì trong lòng cảm thấy hoảng loạn.
"Các cô có thấy anh Giang ở đâu không?"
Cô ta vừa mới hỏi xong thì có một nữ thanh niên trí thức muốn trả lời nhưng bỗng nhiên một nữ thanh niên trí thức khác túm lấy cánh tay cô nàng kia đưa mắt ra hiệu im lặng.
"Không thấy đâu cả."
Bạch Linh cực kỳ không vui, thực ra cô ta biết danh tiếng của mình ở trong nhóm thanh niên trí thức không được tốt lắm nhưng đâu đến nỗi như thế đâu?
Rõ ràng mấy cô đó biết Giang Lỗi đang ở đâu nhưng lại không chịu nói cho cô ta biết, đúng là cái đồ bụng dạ hẹp hòi, chắc chắn là đang ghen ghét cô ta giở được thủ đoạn nắm vững trái tim của đàn ông đây mà.
Bạch Linh dứt khoát cầm mấy cuốn sách giáo khoa tiểu học mà cô ta đã dùng trăm phương nghìn kế để tìm, đi tới dãy phòng dành cho nam thanh niên trí thức và tìm đến phòng của Giang Lỗi.
Cô ta vừa đi, những nữ thanh niên trí thức ngay lập tức nói nhỏ với nhau.
"Có phải vừa nãy cô tính nói với cô ta là Giang Lỗi đang ở bên phòng trống kia có đúng không?"
"Tôi... Tôi quên mất..."
"Trời ạ! Sau này chuyện liên quan đến Bạch Linh với Giang Lỗi thì cô đừng có mà chõ miệng vào, đừng để bọn họ liên lụy đến mình."
"Được được, chị Tống, tôi nhất định sẽ không nhen vào nữa."
"Đừng nhắc đến bọn họ nữa chúng ta mau mau đi ôn tập đi, vài ngày nữa là thi rồi đó."
"Chị Tống, tôi không có niềm tin cho lắm... Chị Dương Hồng giỏi ngữ văn, Giang Lỗi thì giỏi toán, có thật là chúng ta có thể cạnh tranh với bọn họ không?"
"Chúng ta nhất định phải vượt qua kỳ thi này."
"Tôi chẳng còn tâm trạng mà học hành nữa đây! Tôi muốn đi nghe radio cơ..."
"Tôi nói cô ngu ngốc cô còn không tin, trường tiểu học là do đại đội chúng ta quản lý, nói không chừng sau này mấy đại đội khác cũng phải sang đại đội của chúng ta để đi học đấy. Đến lúc đó chẳng phải là sẽ còn có rất nhiều kỳ thi như vậy nữa hay sao? Lần này chúng ta thi tốt một chút để qua nếu như để lần sau thi thì cô nghĩ chúng ta sẽ có cơ hội ư? Hơn nữa, cho dù sau này được thi nhiều lần, chúng ta càng học nhiều thì nhất định sẽ giỏi hơn người khác gấp bội lần."
Người nữ thanh niên trí thức được gọi là chị Tống nắm chặt tay: "Chỉ cần học thì tất cả kiến thức, tất cả mọi thứ đều là của mình! Chẳng sợ chúng ta không thể trở thành giáo viên được thì cũng có thể tích lũy kiến thức qua học tập!"
Mấy nữ thanh niên trí thức nghe chị Tống nói xong càng thêm quyết tâm càng thêm cố gắng hơn nữa, bắt đầu dùng tất cả sự nghiêm túc của mình để đọc sách.
Bạch Linh đi dọc theo từng phòng dành cho nam thanh niên trí thức tìm người cuối cùng cũng tìm thấy Giang Lỗi ở trong một căn phòng trống.
Căn phòng trống này là do cả đại đội sửa sang lại thành phòng học cho học sinh về sau, tài chính của đại đội hạn hẹp nên chỉ có thể làm được hai cửa sổ, sơn lại tường mà thôi. Cửa sổ cũng là do mấy ngày trước được lắp đặt và lắp thêm kính nên phải dùng một cách hết sức cẩn thận.
Bàn ghế thì phải chờ đến khi đến mùa xuân mới đưa vào đây được, ở giữa gian nhà chỉ có một cái bàn cũ kĩ. Bởi vì chiếc bàn này không dùng nhiều ở trong phòng họp nên dứt khoát đưa nó lại đây.
Bạch Linh ló đầu vào nhìn xung quanh đúng lúc thấy Giang Lỗi đang ngồi đằng trước cái bàn chắc chắn là đang ngồi học.
Bạch Linh cảm thấy không vui, lúc trước rõ ràng là Giang Lỗi đã đồng ý kèm cô ta học rồi cơ mà.
Theo quan điểm của Bạch Linh, danh sách giáo viên dạy môn toán chỉ có một người, nếu Giang Lỗi phải kèm cô ta học tập thì anh ta không nên học làm gì nữa. Nếu không cô ta chắc chắn không thể cạnh tranh vị trí đó với Giang Lỗi được.
Bạch Linh cảm thấy thực sự là Giang Lỗi không quan tâm gì tới tình cảm bạn bè cũ, cô ta đã nói rõ ràng như vậy nếu Giang Lỗi biết ý thì anh ta nên từ bỏ vị trí đó và nghĩ cách làm sao để giúp cô ta vượt qua những thanh niên trí thức đó, cố gắng dạy kèm cho cô ta có đúng không? Chẳng lẽ cứ để một mình cô ta đi lên như thế sao?
"Giang Lỗi, anh đang đọc sách à?"
Bạch Linh vừa vào cửa đã hỏi một câu hết sức nhảm nhí, gấp không chờ nổi phải chuyển đến chủ đề chính: "Trước kia anh từng hứa là sẽ dạy kèm cho tôi nên hôm nay đúng lúc tôi rảnh rỗi, chúng ta bắt đầu học đi."
Ngoài miệng thì Bạch Linh nói như thế nhưng trong lòng lại đang nghĩ cách làm sao lát nữa đưa chủ đề về việc khiến cho Giang Lỗi từ bỏ cuộc thi lần này.
Đúng là... Anh ta đường đường là một người đàn ông to cao, xuống đất làm việc là điều hiển nhiên mà đúng không? Anh ta cần gì phải tranh giành vị trí với một nữ thanh niên trí thức chứ?
Không có tính ga lăng, không biết điều, khó trách bản thân cô ta không thích Giang Lỗi.