Chương 192: Hai kẻ ngốc
Giang Lỗi đang cúi đầu làm bài, trong phòng này không có giường đất nên anh ta bị đông cứng không ít, vừa ghi phép tính lên giấy vừa hà hơi vào lòng bàn tay.
Anh ta nghe thế thì đáp lại: "Đừng nóng vội, đợi tôi một lát."
Bạch Linh vừa định hỏi anh ta chờ cái gì thì bỗng nhiên bên ngoài có người đi vào.
Người đi vào cũng là thanh niên trí thức, người này tên là Trương Hồng, cô ta mang theo một cái ghế cao và giấy bút tới. Trên người mặc một chiếc áo bông vừa lớn vừa dày, ngay cả trên đầu cũng đội một cái mũ che kín cả tai.
Có lẽ là đã bàn bạc tốt với Giang Lỗi đến đây để làm gì.
Ngay lập tức Bạch Linh không còn giữ nổi bình tĩnh nữa, Trương Hồng cũng là thanh niên trí thức đến từ Bắc Kinh, chẳng qua là tới sớm hơn hai người họ một năm. Tuổi tác cũng không lớn lắm nhưng lúc trước Bạch Linh và Giang Lỗi chưa từng để Trương Hồng vào trong mắt, bởi vì Trương Hồng bình thường là người keo kiệt bủn xỉn, ở trong hội thanh niên trí thức thỉnh thoảng cũng thích chiếm chút tiện nghi nho nhỏ.
Dù cô ta có phần nhiệt tình nhưng Bạch Linh và Giang Lỗi vẫn cảm thấy cô ta đã ném mặt mũi của người thủ đô đi rồi.
Trương Hồng vừa đi vào đã cực kỳ tự nhiên đưa cho Giang Lỗi một ly nước ấm.
"Anh Giang, anh uống chút nước đi, chúng ta bắt đầu ngay bây giờ chứ?"
Giọng nói của Bạch Linh nâng tông lên: "Giang Lỗi! Anh có ý gì thế hả?"
Đã nói là sẽ dạy kèm cho Bạch Linh nhưng sao có thể kéo thêm Trương Hồng vào?
Bạch Linh bất chấp việc xé bỏ lớp mặt nạ ngày thường của mình, vội vàng đặt câu hỏi: "Không phải anh đã đồng ý với tôi trước hay sao?"
Đã đồng ý với một người trước đó sao có thể giữa đường đồng ý thêm một người nữa hả?
Giang Lỗi: "À, Trương Hồng cũng là đồng hương với chúng ta, cô ấy muốn học nên tôi đã bảo cô ấy tới đây. Bạch Linh, cả ba người chúng ta tụ lại đây, tôi dạy cho một người cũng là dạy, dạy cho hai người cũng là dạy. Cô nói có đúng không?"
Đúng cái rắm!
Danh sách được làm giáo viên chỉ có hai người, bên ngữ văn đã cạnh tranh kịch liệt lắm rồi, bên toán học người có hy vọng nhất đó chính là Giang Lỗi, hiện giờ Giang Lỗi lại kéo thêm một Trương Hồng vào, đây chẳng phải là muốn chèn ép khiến cho Bạch Linh ngột ngạt?
Bạch Linh cắn môi dưới, trong mắt là dòng nước lấp lánh nhìn đáng thương vô cùng.
Nếu lúc này không có Trương Hồng ở đây cô ta còn có thể nói tốt với Giang Lỗi vài câu, phân tích thêm chút ít. Rốt cuộc cái tên đầu đất này có lẽ vẫn chưa nhận thức được tình huống bây giờ, cô ta nhân đó lừa gạt Giang Lỗi chỉ dạy cho một mình cô ta sau đó quấy rối Giang Lỗi bảo anh ta đừng đi thi nữa sau đó vị trí giáo viên dạy toán chắc chắn là của cô ta.
Nhưng có Trương Hồng ở đây, Bạch Linh chỉ có thể lấy thủ đoạn lúc trước của mình, trong mắt hiện lên vẻ tủi thân, ánh mắt đó đánh thẳng tới người Giang Lỗi.
Trong quá khứ, chiêu này tung lần nào hữu dụng lần đó, mỗi lần Giang Lỗi thấy cô ta như vậy sẽ nhảy thẳng người lên đi giúp cô ta đòi lại công đạo.
Có điều lần này hình như không còn giá trị nữa rồi, Giang Lỗi đến nhìn cũng không thèm nhìn cô ta mà nói chuyện với Trương Hồng.
"Chúng ta bắt đầu từ chỗ nào nhỉ? Cô cảm thấy bắt đầu từ chỗ mà cô yếu nhất có được không?"
Trương Hồng chỉ vào chỗ trên cuốn sách giáo khoa năm ba mà bản thân vừa mới mượn được nói: "Bắt đầu từ chỗ này đi, bài toán hai năm trước đều tăng giảm thặng dư, bắt đầu từ cái này thì cần vài khái niệm. Tôi biết cách làm bài này nhưng có tính thế nào cũng không ra kết quả."
Giang Lỗi: "Được, vậy bắt đầu làm từ đây."
"Giang Lỗi..."
Âm thanh của Bạch Linh nghẹn ngào y như phải chịu đựng sự tủi thân cùng cực, sự đau buồn vô cùng tận.
Giang Lỗi: "Cô cũng ngồi xuống mà nghe đi, tôi sẽ sắp xếp lại tất cả các nội dung cần học cho."
Bạch Linh: ...
Thấy Giang Lỗi bắt đầu nói Bạch Linh cũng không quá để ý nữa, cô ta nhanh chóng ngồi xuống và mở sách giáo khoa ra bắt đầu nghe.
Không phải trong lòng cô ta không có sự oan ức nhưng cô ta biết hiện tại chỉ có thể làm như vậy, ai bảo trước kia cô ta vội vàng hạ gục Giang Lỗi để trèo lên người Bằng Trình làm gì?
Người đàn ông họ Giang này chắc chắn đang tức giận cô ta vì chuyện đó.
Bạch Linh không quan tâm đến việc nghe giảng, cô ta đang tập trung suy nghĩ về ý của Giang Lỗi, cả buổi đều đứng ngồi không yên.
Đã thế, hình như Trương Hồng còn có ý muốn đối nghịch với cô ta nữa, giảng bài thì cứ giảng bài đi, Trương Hồng cần gì cứ hỏi hết vấn đề này đến vấn đề khác?
"Anh Giang, chỗ này tôi vẫn chưa hiểu lắm, anh có thể nói rõ hơn một chút được không?"
"Được, chỗ này cô cần chú ý khái niệm về hoàn chỉnh, muốn xây dựng sự khuôn khổ cho học sinh thì..."
"Anh đúng là tốt quá, tôi sẽ ghi nhớ lại cái này. À đúng rồi nhân tiện gần đây nhà tôi có gửi cho tôi cái bao tay, anh cứ cầm lấy đeo vào cho ấm, tay của anh không mang gì cả, với lại anh cũng ăn mặc mỏng manh như thế. Anh đã giảng bài cho tôi là quý hóa lắm rồi, không cần phải lấy giấy bút dạy cho tôi hiểu thêm nữa đâu."
"Cảm ơn cô. Chúng ta tiếp tục với phần sau..."...
Bạch Linh thấy cảnh này đã nhịn không được!
Cô ta cũng nhanh chóng nói chen vào: "Anh Giang, chỗ tôi có một đôi bao tay làm từ lông thỏ mấy ngày trước tôi có tìm bà Từ may cho nên bao tay này ấm hơn so với bao tay bình thường, anh chờ ở đây để tôi về lấy cho anh!"
Bạch Linh nói xong thì nhanh nhẹn chạy đi ra ngoài.
Cô ta vừa đi hai người Trương Hồng và Giang Lỗi vốn dĩ đang dựa sát vào nhau lập tức tách ra như chưa có khoảng cách gần như lúc nãy.
Trương Hồng thấy hình bóng Bạch Linh đi ra ngoài mới cảm thán nói: "Anh nói xem cô ta đang làm cái gì thế? Nghe giảng cũng không nghe mà cứ một hai phải ở chỗ này."
Giang Lỗi hừ lạnh một tiếng: "Có cô ở đây đương nhiên cô ta cũng sẽ ở đây. Cô ta là người có tính tình như thế đấy. Việc chính có thể không làm nhưng tuyệt đối không cho phép nữ thanh niên nào thắng được cô ta."
Trương Hồng: "Bây giờ anh có tính toán gì không? Cô ta cũng không làm ra loại hành động vừa thấy tôi là sẽ chạy đi như anh nói."
Giang Lỗi: "Cô ta muốn tới thì cứ tới, lúc trước tôi khom lưng cúi đầu ở trước mặt cô ta lâu như vậy, hiện tại nên để cho cô ta nếm thử mùi vị đó có đúng không? Cô giúp tôi diễn vở kịch này thật tốt thì lần thi chọn giáo viên dạy môn toán này tôi sẽ không tham gia, chức giáo viên toán học sẽ là của cô!"
Trương Hồng líu lưỡi: "Cần phải làm đến mức này sao? Ngay cả giáo viên dạy toán anh cũng không làm nữa, dùng tiền đồ của mình chỉ để khiến cho Bạch Linh không được ăn quả ngọt ư?"
Vẻ mặt của Giang Lỗi hiện lên sự tủi thân: "Vì sao tôi không thể làm như thế? Trước kia cô ta lừa tôi, lừa hết số tiền mà tôi mang đến nông thôn, đến khi tôi hỏi thì cô ta còn dẻo mép biện hộ cho bản thân mình. Tại sao tôi không thể hố cô ta một lần?"
Thực ra Giang Lỗi tính tìm Trương Hồng để khiến cho Bạch Linh tức giận, ý nghĩ ban đầu là khi Bạch Linh thấy Trương Hồng sẽ tức giận mà chạy đi. Vì cảnh tượng này mà anh ta còn đưa tất cả số táo được chia đưa cho Trương Hồng chỉ để Trương Hồng giúp anh ta diễn vở kịch này.
Nhưng bây giờ không những Bạch Linh không rời đi mà còn tìm cách sấn tới, ngay lập tức Giang Lỗi đưa ra quyết định, anh ta phải đối xử với Bạch Linh giống như cái cách mà Bạch Linh đối xử với anh ta trước đây!
Không phải Bạch Linh đang cần bám lấy anh ta sao? Anh ta cũng sẽ làm thế! Bạch Linh muốn đảm nhận vị trí giáo viên dạy toán nên mới nhờ anh ta dạy kèm, có điều anh ta sẽ giở trò để khiến cho cô ta không được như ý, anh ta thà dùng tiền đồ của bản thân để kéo Bạch Linh xuống dưới chứ không để cho cô ta đạt được mong muốn!
Trương Hồng không còn lời gì để nói, cô ta cảm thấy Giang Lỗi chẳng thay đổi chút nào, trước đây bị Bạch Linh lừa thì vẫn là đầu óc ngu ngốc đó, giờ anh ta vẫn mang cái đầu đó để lừa lại người ta.
Vị trí giáo viên dạy toán!
Một công việc béo bở biết bao nhiêu!
Nói không cần là không cần, đúng là chỉ biết phá của bố mẹ!
Nhưng như thế thì người chiếm được lợi là bản thân Trương Hồng nên cô ta cũng biết ý mà không hề khuyên gì.
Bạch Linh cầm bao tay được làm từ lông thỏ trở lại căn phòng trống, đi đi về về vội vội vàng vàng, chỉ để đổi lấy được sự dịu dàng của Giang Lỗi. Bạch Linh đắc ý nhìn về phía Trương Hồng, vẻ mặt như muốn nói "Tôi lợi hại hơn cô nhiều".
Trương Hồng: ...
Hai tên ngốc! Hai tên ngu ngốc cùng cực!