Chương 193: Quáng tuyết
Ngày đông ngắn ngủi, Vương Anh đi theo Từ lão thái đến phòng họp nghe đài radio mấy lần đã thấy có hơi buồn chán. Vì thế cô nép mình trong nhà loay hoay với quầy thuốc của mình.
Sau khi chuyển từ nhà bên kia sang đây Từ Sương đã cố gắng làm cho cô một cái quầy thuốc để cô đựng dược liệu.
Trong căn phòng chứa thuốc này có một cái tủ, là cái loại tủ mà bên trên mặt tủ là tên các dược liệu, rút nắp ra là có thể bốc được thuốc ngay tại quầy.
Điểm khác biệt đó chính là tủ thuốc ở đây nhỏ hơn tủ thuốc trong hiệu thuốc một cỡ, những cái tủ nhỏ trong cái tủ lớn nhỏ hơn ba đến bốn cỡ và không có tên thuốc bên trên mặt tủ, tay cầm cũng được làm bằng gỗ luôn.
Nhưng khi Vương Anh nhìn vào chiếc tủ thuốc này tâm trạng rất tốt, trước đây có nhiều dược liệu cô làm ra để lộn xộn, lẫn lộn vào nhau. Có cái tủ này bây giờ Vương Anh có thể sắp xếp chúng lại một cách cẩn thận ngăn nắp đâu vào đó, điều này làm cho Vương Anh cảm thấy vui mừng thoải mái vô cùng.
Lục lọi tủ thuốc một lúc, Vương Anh lại thở dài một hơi.
Của cải trong nhà không có nhiều lắm.
Chỉ đóng cái tủ thuốc này thôi mà đã tiêu tốn mất mười đồng. Trong khoảng thời gian này trước tiêu sau tiêu dưới tiêu trên cũng tiêu nên tài chính trong nhà đã co lại đôi chút, hiện giờ chỉ còn năm mươi đồng tiết kiệm nữa mà thôi.
Đối với việc mới giàu lên mà đã nghèo rớt mồng tơi, Vương Anh cảm thấy có chút áp lực, Từ Sương cũng đã nói sang năm anh sẽ bán một ít đồ trên núi, chờ bán có đủ tiền rồi anh sẽ vào huyện thành đi mua công việc cho Vương Anh, khi vào huyện thành rồi tiền lương của anh có lẽ sẽ tăng lên khá nhiều.
Đến lúc đó hai người kiếm thêm việc tăng thu nhập, có lẽ chi tiêu hằng tháng sẽ đủ thôi.
Vương Anh cũng đưa ra vấn đề trông thuốc vào việc cần bàn bạc, cô tính đến khi mùa xuân tới sẽ đi nói đại đội trưởng.
Vì là năm đầu tiên nên Vương Anh không nói với đại đội trưởng trồng dược liệu gì quý hiếm mà quyết định bắt đầu trồng từ cây kim ngân.
Đại đội bảy của bọn họ là nơi thích hợp để trồng cây kim ngân nhất, phía sau núi có một tảng đá lớn ở sau đó có một vùng có đất khá tốt, chỉ cần đến lúc đó dùng một mảnh nhỏ để trồng, chưa tới ba tháng là đã thu hoạch được một đợt rồi.
"Vương Anh? Cô có ở nhà không?"
Vương Anh nhanh chóng thu hồi dòng suy nghĩ lại, lên tiếng trả lời.
Bên ngoài có vài người đi vào người đi đầu là người quen. Hóa ra đó là đồng chí lão Cẩu.
Bây giờ cứ mỗi lần lão Cẩu nhìn thấy hai vợ chồng Vương Anh thì lúng túng, có điều giờ không có biện pháp trốn tránh nào cả, ai bảo hắn bị bệnh cơ chứ?
Thật ra Vương Anh không có sự bối rối nào ở đây, oán cũ thì cũng đã cũ rồi, đã khám bệnh là không được chọn người bệnh để khám.
"Làm sao thế?" Người đưa lão Cẩu tới là một người trẻ tuổi trời sinh có hơi ngu ngốc, anh ta nhìn Vương Anh nháy mắt cả gương mặt đều ửng hồng.
"Người này... Người này... Người này nói rằng mình không nhìn thấy được."
Vương Anh là bác sĩ mà? Sao lại đẹp như thế? Làn da vừa trắng vừa mịn y như bông tuyết đang rơi ngoài trời vậy.
Vương Anh: "Bị quáng tuyết có đúng không?"
Lão Cẩu nuốt nước bọt: "Tôi cũng không biết, tôi đang đi tuần tra ở dưới chân núi thì thấy hình như trên núi có con gà rừng nên tôi nhìn chằm chằm lên... Sau đó thì không nhìn thấy nữa."
Lão Cẩu suýt nữa bị hù chết, cho rằng bản thân đã bị mù. Khóc lóc cầu xin người trong đội tuần tra dẫn hắn tới chỗ của Vương Anh.
Một mình hắn tới không được, hắn cũng không dám tới bởi vì hắn sợ.
Vương Anh hết chỗ nói: "Không phải ở đại hội năm nay chúng ta đã nói rồi ư? Đừng có mà nhìn chằm chằm vào tuyết, tia tử ngoại chiếu vào tuyết gây phản xạ sẽ dễ dàng tạo thành chứng quáng tuyết. Anh đi mà không nghe là cố ý không nghe hay là không nghe thấy hả?"
Năm ngoái Vương Anh không chú ý đến vấn đề này mặc dù không có ai gặp phải chứng quáng tuyết nhưng năm nay cô vẫn phòng ngừa chu đáo nói chuyện này cho Điền Hữu Phúc và Ngô Quế Hoa nghe đặc biệt nhắc nhở mấy đứa nhỏ đi tuần tra cùng tránh cho việc xuất hiện quáng tuyết.
Kết quả vừa mới nói xong mới mấy ngày mà đã gặp trúng một trường hợp.
Lão Cẩu vừa nghe Vương Anh mắng vừa lau nước mắt nước mũi tùm lum. Mấy người bên cạnh thì co chân co tay đang lạnh cóng lại. Vừa nãy ai cũng cảm thấy Vương Anh thật xinh đẹp giờ nghe thấy cô mắng lập tức không dám nói tiếp.
Lúc bác sĩ làm tròn chức trách của mình thì đều giống như vậy, Vương Anh không hề cảm thấy có vấn đề gì.
Cô đưa lão Cẩu vào phòng, Từ Sương vì chỗ xem bệnh của cô mà đã dùng mành ngăn cách trong nhà, bên trong nhà đồ vật cần có để khám bệnh bên ngoài là cái giường nằm, sau lưng là quầy thuốc.
Vương Anh để lão Cẩu ngồi lên ghế, cầm kính lúp bắt đầu kiểm tra, vừa kiểm tra xong đã tức giận nói: "Không sao cả, chỉ là bị quáng tuyết bình thường, năm sáu ngày sau là khỏi."
Nói xong thì đưa cho lão Cẩu một cái chậu bên trong đựng nước sinh lý dùng để rửa mắt cho hắn.
Lão Cẩu vẫn đang rối rắm: "Bác sĩ, không cần phải uống thuốc sao? Không uống thuốc thì có thể châm cứu không? Tôi cảm thấy não của mình ong ong quay cuồng, đôi mắt không dám mở, còn có hơi nóng nữa."
Vương Anh: "Kê thuốc cái gì chứ? Nếu anh bị nghiêm trọng thì tôi sẽ cho anh thuốc hạ sốt nhưng anh lại không bị quá nghiêm trọng nên không cần phải uống loại thuốc hạ sốt đó. Anh về nhà lấy miếng vải đen quấn quanh mắt, mùa đông năm nay ra cửa thì tìm thêm một cái mũ đội vào che mắt đi."
Lão Cẩu ngượng ngùng vô cùng, hắn không muốn rời khỏi đây nhưng lại không có cách nào để nói, mặc dù hắn đã nghe nói qua có người bị quáng tuyết nhưng đến khi sự việc xảy ra trên người mình thì vẫn cảm thấy sợ hãi.
Đặc biệt là khi biết đôi mắt của mình bị che mờ đi không còn nhìn thấy gì ngoài một mảng tối sầm cả, đây chẳng phải là điều quá đáng sợ ư?
Vương Anh bị lão Cẩu làm cho không còn cách nào khác, bèn đưa ra một cách giải quyết: "Nếu như anh vẫn lo lắng thì tôi có một biện pháp khác, đó là đun sôi sữa bò hoặc là sữa tươi từ mẹ sau đó nhỏ vài giọt vào mắt làm thế vài ngày là khỏi."
Vương Anh chỉ nói vài câu tùy tiện nhưng lão Cẩu vẫn để ở trong lòng.
Lão Cẩu sờ cơ thể của mình cả người chỉ có năm xu, Vương Anh cũng không thèm để ý cô lấy ra một chén nước linh tuyền đưa cho hắn, năm xu thì cứ năm xu.
Lão Cẩu cảm ơn ríu rít rồi rời đi, Vương Anh nghĩ mọi chuyện đến đây đã kết thúc.
Kết quả mấy ngày sau đã nghe được một tin tức động trời.
"Mẹ nói cái gì ạ? Lão Cẩu đi tìm ai xin sữa?"
Vẻ mặt của Vương Anh không thể nào tưởng tượng được, cô nói ra cách kia là nghĩ rằng lão Cẩu sẽ không để trong lòng cũng để cho hắn biết khó mà lui. Bệnh này của hắn không nghiêm trọng nên thậm chí chưa tới năm sáu ngày đã khỏi, à ba ngày là quá lắm rồi. Hơn nữa có thêm nước linh tuyền có lẽ chưa đến hai ngày đã có chuyển biến tốt.
Vậy mà người này còn vác mặt đi tìm người ta xin sữa? Không sợ bị bắt lại vì tội lưu manh sao?
"Không phải tên đó không nhìn thấy đường sao? Sao có thể đi ra ngoài được ạ?"
Từ lão thái: "Tên đó bảo một đứa bé trong đội tuần tra của đội chúng ta đi tìm mẹ của Dư góa phụ nói... Không phải Dư góa phụ mới đưa con mình về ở cho tới hết mùa đông hay sao? Hôm qua con gái mới sinh con xong, vừa vặn có sữa. Dù tên đó không nhìn thấy nhưng vẫn bảo mẹ của Dư góa phụ đưa sữa tới nhà cho tên đó."
Vương Anh: ...
Từ lão thái nói tiếp: "Nói cũng thấy lạ, sáng hôm qua Dư góa phụ mới sinh nhưng là sinh non thì phải. Hai người này chân trước chân sau đá vào nhau, thế mà Điền Đại Trụ không gọi Hạnh Hoa qua mà nói bản thân sẽ ở nhà đỡ đẻ. Sáng nay có người chạy tới hỏi sinh con gái hay con trai, kết quả Dư góa phụ đã sinh được cả con trai lẫn con gái."
Ngay lập tức Vương Anh đã bắt được trọng điểm: "Đã sinh rồi ư? Con nhớ rõ là ngày dự tính sinh của Dư góa phụ là một tháng sau mà?"
Từ lão thái: "Thì đó đó con, nếu ngày hôm qua đã sinh rồi thì tức là sinh non trước một tháng, không biết tại sao hôm qua mới ngã một cái đã bị sinh non."
Từ lão thái: "Con không thấy hôm qua mặt của Điền Đại Trụ vui mừng như thế nào đâu, gặp ai cũng nói bản thân mình có hậu rồi."
Vương Anh nghĩ như thế nào cũng cảm thấy kỳ lạ, té ngã như thế nào mà đến nỗi sinh non? Với sự cung phụng của Điền Đại Trụ đối với Dư góa phụ chẳng lẽ còn nỡ đẩy cô ta ngã ư?
Đã thế còn sinh ra được cùng lúc cả con trai lẫn con gái...
Vương Anh giấu những nghi ngờ vào trong lòng đợi lát nữa đi tìm Tiền Cúc Hoa hỏi một chút.
Mặc dù sáng nay Tiền Cúc Hoa không đi phòng họp nhưng Mạch Miêu và Mạch Tuệ có đi, hai đứa bé gần đây thích nhất là đi nghe đài radio, đài có phát nhạc thiếu nhi nghe rất hay. Mạch Tuệ vừa nghe xong vài lần đã có thể học thuộc được lời bài hát, giọng uyển chuyển như con chim hoàng oanh nhỏ, vun vút lên trời cao, lúc về còn hát cho đứa em gái một tuổi nghe nữa.
Cho nên chờ khi Vương Anh đến đây thì Tiền Cúc Hoa đã biết chuyện.
Hiện giờ Tiền Cúc Hoa vừa có tiền, con gái lại ngoan ngoãn nên tâm trạng vô cùng thoải mái, bình yên.
"Mặc kệ anh ta đi, giờ anh ta đã có con trai, chúng ta không nên quan tâm đến người khác làm gì."
Điều làm cho Tiền Cúc Hoa khó chịu đó chính là ai cũng chăm chăm đi hỏi Mạch Miêu và Mạch Tuệ những thứ vớ vẩn, làm cho hai cô bé hôm nay không đi nghe radio được.
Tiền Cúc Hoa cắn răng nói: "Vương Anh, chờ đến khi đầu xuân cô có thể mua giúp tôi một chiếc đài được không?"
Tiền Cúc Hoa nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Cũng không hẳn là vì Điền Đại Trụ mà là vì Mạch Miêu và Mạch Tuệ đang lớn dần theo từng ngày, tôi cảm thấy lúc trước cô nói rất đúng. Là con gái thì sao nào? Nhà tôi dù chỉ có ba cô con gái nhưng không hề kém cạnh so với con trai nhà khác. Thầy Trình suốt ngày khen Mạch Miêu thông minh nhanh hiểu, nói Mạch Tuệ có đầu óc sáng suốt. Đầu xuân tôi sẽ cho hai đứa nhỏ đi mua sách, trong nhà cũng sẽ mua một cái đài radio như thế, hai đứa bé cũng sẽ nghe được nhiều điều thú vị ở bên ngoài."
Tiền Cúc Hoa: "Tôi không thể chịu đựng nổi cơn tức giận này, Mạch Miêu và Mạch Tuệ có thể học được thì tôi sẽ cho hai đứa nó học! Mua radio, mua sách, đến lúc đó kiến thức của hai đứa nhiều hơn so với tôi thì những ngày tháng sau này nhất định sẽ tốt hơn tôi!"
Vương Anh thầm thở dài, ngoài miệng Tiền Cúc Hoa nói không thèm để ý nhưng trong lòng vẫn cảm thấy tức giận. Điền Đại Trụ không có năng lực, không có tài cán khiến cho Tiền Cúc Hoa bị chê cười mấy năm trời. Giờ đây Tiền Cúc Hoa cố gắng bồi dưỡng cho ba cô con gái trở thành những người tài giỏi mới giải tỏa được cơn giận này.