Chương 194: Mua chung radio
Đúng lúc đó Trình Ngọc đang ở bên cạnh, cô bé đang đan dây hoa với Mạch Miêu nghe thấy vậy cũng nói: "Thím Cúc Hoa, con cũng muốn mua một cái, chúng ta mua chung có được không ạ?"
Trình Ngọc có hơi xấu hổ: "Con muốn nghe kịch ạ."
Hiện tại cô bé đang đi theo thầy giáo học đóng kịch nhưng giọng của Trình Thục Phân đã bị hỏng nên chỉ có thể dạy bảo, không thể làm mẫu. Có đôi khi Trình Ngọc lên cơn nghiện diễn muốn vừa nghe vừa diễn nhưng chưa có điều kiện đó. Trên đại đội có radio nhưng cô bé không đi được bởi vì thân phận thành phần xấu của mình làm cô bé hơi xấu hổ.
Tiền Cúc Hoa không hề do dự gì cả vung bàn tay lên: "Mua cùng gì mà mua cùng, con cứ lại đây mà nghe, dù sao ban ngày Mạch Miêu và Mạch Tuệ đi học con cứ sang đây lấy nghe là được."
Vẻ mặt Trình Ngọc nghiêm túc: "Sao lại thế được ạ, con cũng có tiền. Hơn nữa Mạch Miêu và Mạch Tuệ không về nhà sao ạ? Cho nên chúng ta phải chia tiền cho sòng phẳng."
Tiền Cúc Hoa còn đang muốn từ chối thì Trình Ngọc đã nói: "Thím Cúc Hoa, thím cứ nhận lấy đi ạ. Nếu thím cứ như vậy thì con sẽ góp tiền mua riêng một cái đài đó, như vậy chẳng phải càng bất tiện sao?"
Tiền Cúc Hoa không còn cách nào khác cuối cùng đành phải chịu chia đôi, mỗi nhà một nửa, ngay cả việc mua pin cũng thay phiên nhau đi mua.
Vương Anh: "Vậy cứ quyết định như thế đi, chờ đến đầu xuân tôi sẽ đi mua."
Cô đang nghĩ lần này bản thân chắc sẽ được giảm giá còn ba mươi đồng. Đã là khách quen đến mua lần hai, tại sao không giảm giá chứ đúng không?
Mấy ngày sau là đã đến ngày mồng thám tháng mười hai, từ sáng sớm ngày mồng tám tháng mười hai nhóm xã viên đã la hét muốn chia phần thịt heo. Năm nay có cả thịt dê và rất nhiều thịt heo để chia mọi người cũng có thể chia cho cả năm mới nữa.
Điền Hữu Phúc cũng phân chia một cách rất rõ ràng, năm nay có nhiều thịt nên sẽ chia qua năm mới luôn.
Hai mắt Vương Anh sáng lấp lánh, cô cứ nhớ thịt dê mãi không buông, không ngờ cuối cùng cũng được ăn!
"Tôi muốn sườn dê và thịt ức dê, nếu có ai không muốn lấy xương sống của dê thì tôi đồng ý bỏ tiền ra mua."
Thịt dê nướng, thịt dê hầm, sườn dê nướng, canh thịt dê tôi tới đây!
***
Người chia thịt dê là người giết heo của đại đội bảy, mặc dù đây là lần đầu tiên giết dê nhưng không hề gặp rắc rối một tí nào. Thịt dê ít hơn so với thịt heo nên khi chia mỗi nhà cũng chỉ được một ít.
Có rất nhiều người đứng vây quanh quầy để thịt dê, chọn tới chọn lui, toàn là chọn lấy phần thịt.
"Lấy miếng thịt này về làm canh thịt dê, nấu một nồi thật to để ăn đến tết luôn."
Chắc chắn là vậy rồi, thịt dê thì có thể khẳng định một điều rằng ăn sẽ không ăn được kiểu trực tiếp nên nấu canh thịt dê với sữa hoặc là làm súp thịt dê ăn với chút bánh cũng được.
Cho nên khi biết Vương Anh lấy những phần này ai nấy đều cảm thấy thật kỳ quái và lạ lẫm có điều mọi người không còn chê cười Vương Anh như lúc trước, nghĩ cũng biết trong nhà người ta có đầu bếp nên sẽ biết cách chế biến phần này sao cho thật ngon rồi. Vì thế chắc chắn sẽ không để chúng bị lấy về một cách lãng phí, còn nhà mình thì cứ thành thành thật thật mua thịt về mà nấu canh ăn thôi.
Vương Anh đã lấy được hơn một cân xương sườn và một miếng ức dê nhỏ, cái này là hai nhà Từ lão thái và Vương Anh đã bàn bạc qua.
Vương Anh đang mở mắt trông mong dư số xương sống của con dê và chân sau, nếu đã chia cho ai đó rồi mà người đó không muốn thì cô có thể đổi cho người đó.
Dùng thịt heo để đổi!
Đúng lúc này có Điền Đại Trụ cũng đang xếp hàng để lấy thịt dê ở trong đại đội, đến lượt của anh ta thì anh ta lập tức gãi đầu, dù lời nói nhẹ nhàng nhưng lại mang hàm ý khoe khoang cực kỳ: "Tôi muốn lấy thịt dê về hầm canh, vợ của tôi mới sinh được con trai nên ông xem có miếng nào thích hợp để hầm canh dê thì lấy cho tôi đi."
Người chia thịt dê không nói gì, chỉ cắt cho anh ta một miếng thịt dê ở phần bụng dưới.
Điền Đại Trụ cầm miếng thịt như bảo bối mà đi về.
Vương Anh vẫn đang thò đầu ra sau xem tình hình mọi chuyện, cuối cùng cũng đã có người được chia phần xương sống ở phần lưng của con dê. Ngay khi Từ Sương đã đi lên hỏi người đó có đồng ý đổi thịt dê để lấy thịt heo hay không.
Đại đa số mọi người sẽ không muốn đổi nhưng cũng có một số bộ phận ăn không quen mùi vị tanh của thịt dê nên sẽ đồng ý đổi.
Từ Sương đổi được hơn một cân xương sống ở phần lưng và một cân cổ dê.
Vương Anh cực kỳ vui mừng: "Cổ dê! Có thể dùng cái này nấu với thịt dê đó!"
Vừa rồi cô không nhớ tới chuyện này sau đó lại ngạc nhiên bất lực khi phát hiện bản thân đã quên đi phần cổ của dê.
Mặc dù bình thường sườn dê và thịt ức dê là cô ăn nhiều nhất, phần xương sống ở lưng của con dê cũng được ăn nhiều nhưng Vương Anh vẫn luôn cho rằng hương vị thơm béo ở phần cổ dê là ngon nhất.
Phần thịt nơi cổ con dê là mềm mại non nhất, dẻo dẻo mịn mịn có chút gân ăn vào dai dai cực kỳ ngon, đến khi ăn vào trong tủy ở xương dù đã hầm chín thì vẫn còn màu hồng của mạch máu, lúc đó mới chính là đỉnh cao của hương vị con dê!
Nhưng Vương Anh vẫn thích nhất là dùng cổ dê nấu với thịt dê, đến khi tiết ở cổ dê hòa lẫn với thịt dê, bên trong thịt sẽ được ngấm vị, hầm đến khi thật nhuyễn thì cho thêm xương cổ vào ninh nhừ khi ăn cùng với cơm là điều tuyệt vời. Kiếp trước Vương Anh đã được ăn món này ở Tân Cương đến tận bây giờ vẫn chưa thể nào quên.
"Chỗ chúng ta không có củ cải vàng, không có nho khô. Nếu có thì làm món cơm thập cẩm vô cùng ngon."
Trên phương diện ăn uống Vương Anh là người có lòng tham không đáy, có được cái thứ nhất sẽ muốn cái thứ hai, có được cái thứ hai sẽ muốn cái thứ ba, có được cái thứ ba sẽ muốn cái thứ tư, thứ năm. Trên thế giới này có nhiều đồ ăn ngon như vậy nếu như cô không được thử một lần thì cảm thấy không cam lòng nổi.
Từ Sương: "Để lần sau anh hỏi anh của anh xem sao."
Từ Minh ở Tây Bắc nên thường xuyên gửi thư về, ở trong thư nói ở Tây Bắc có bán thịt dê vàng và cũng có bán nho khô, chờ sang năm bảo anh ấy gửi một ít nho khô về nhà.
"Hắt xì!"
Người đang ở xa ngàn dặm là Từ Minh bỗng dưng hắt xì hai cái.
Anh ấy lẩm nhẩm: "Có ai nhắc tới mình ở sau lưng vậy?"
Vừa mới vào đông mà Tây Bắc đã có những trận tuyết lớn gió lạnh rồi, cơ bản là những nơi muốn khởi công đều phải ngừng hoạt động, nhóm thanh niên trí thức suốt ngày chỉ biết ru rú ở trong ký túc xá, có vài người túm tụm lại với nhau để tán gẫu hoặc là đánh bài.
Nghe Từ Minh nói như vậy bên cạnh có vài người lên tiếng cười to: "Còn có thể là ai được chứ? Chắc chắn là cành hoa ở nông trường của chúng ta rồi!"
Từ Minh khịt khịt cái mũi: "Cũng khó mà nói được, lúc em trai tôi học ở tỉnh thành thì có khá nhiều cô gái..."
"Hả? Là cô gái nào hả?"
Từ Minh trợn tròn hai mắt lên, thất sách lỡ miệng!
Tống Nhã vừa tiến vào, là một cành hoa của nông trường, cô ấy bện tóc hai bên, dưới mái tóc mái dày là đôi mắt to tròn.
"Là cô gái nào thế?"
Từ Minh: "Có điều từ trước đến nay anh chưa từng quay lại nhìn mấy người đó một lần!"
"Chúng ta là thế hệ xung phong của đất nước, chúng ta phải vì quốc gia mà dâng hiến! Tình yêu chỉ cản trở sự tiến bước, chỉ có tình yêu với đất nước là tình yêu đúng đắn!"
Trong lòng Từ Minh bồn chồn căng thẳng lo lắng, ngoài miệng lại treo cái khẩu hiệu vớ vẩn, phát ra tiếng leng keng nặng nề.
Tống Nhã cười lạnh một tiếng: "Tình yêu cản trở anh tiến bước có đúng không?"
Từ Minh: ...
"Là do tôi ngăn cản anh thể hiện tình yêu với đất nước, với nhân dân có đúng không?"
Từ Minh: "... Không phải, anh không có ý đó."
Tống Nhã vung hai bím tóc của mình lên xoay người rời đi không thèm để ý đến cái tên ngu ngốc này nữa.
Từ Minh tủi thân nhìn lão Đường: "Sao cô ấy lại tức giận như vậy?"
Lão Đường y như người vui sướng khi người khác gặp họa: "Cô gái nhà người ta cứ một hai phải gả cho cậu còn cậu thì hay rồi, cứ bày ra vẻ mặt không vui không muốn lấy. Đó là do cậu không cho người ta mặt mũi đó."
Từ Minh im lặng không nói gì, lão Đường vỗ vỗ lên bờ vai của anh ấy: "Cậu đừng cảm thấy điều kiện của nhà Tống Nhã quá tốt thì cậu trèo cao, cậu cũng không kém cạnh gì đâu. Mặc dù nói Tống Nhã là con gái của chủ nhiệm nông trường chúng ta nhưng Tống chủ nhiệm chưa từng làm khó dễ đối với cậu có đúng không? Có được sự ủng hộ từ cha vợ thì tên nhóc như cậu đúng là tốt số, nếu là người khác thì đã cố gắng hết sức tiến bước lên rồi. Còn cậu lại khép mình lại làm gì? Ngay cả người ngốc cũng nhìn ra được sự yêu thích từ trên vẻ mặt của con gái nhà người ta đó."
Từ Minh cười mỉa một tiếng nói sang chuyện khác: "Nhà tôi mới gửi cho tôi mấy món ăn tự làm đó, lát nữa về ký túc xá chúng ta lấy cái nồi nhỏ ra hầm lại ăn đi."
Lão Đường có thể nghe thấy được tiếng gầm mơ hồ phát ra từ cổ họng của mình, ghen ghét nói: "Tên nhóc như cậu sao có thể có mạng chó như thế hả?"
Ở nhà thỉnh thoảng gửi đồ cho tên nhóc này, đồ ăn gì cũng có, đồ gì cũng có. Đã thế còn có cô gái xinh đẹp có người cha tốt dán mặt lên nữa chứ. Đúng là đồ chó!
Vừa nghe thấy Từ Minh nói muốn có một cái nồi nhỏ thì mọi người xung quanh đã xúm xùm lại đây.
So với những người thanh niên trí thức được phân đến nơi khác thì nhóm thanh niên trí thức ở Tây Bắc này có quan hệ khá tốt. Ngoại trừ Tiểu Tang thích ghen ghét với người khác ra thì ai ai cũng là thanh niên nhiệt huyết, biết quan tâm lẫn nhau.
Có điều nói đi cũng phải nói lại, Tiểu Tang đã bị điều đi rồi, nói là trong nhà đã sắp xếp công việc cho cậu ta, cho nên cậu ta đã trở về huyện thành.
Tiểu Tang vừa đi, nhóm thanh niên trí thức ở Tây Bắc càng hòa hợp gắn kết hơn bao giờ hết.
"Ha ha, chỗ của tôi có thịt khô chúng ta bỏ vào nồi nấu cùng đi."
"Có người đồng hương của tôi gửi cho củ cải vàng để tôi đi lấy thêm."
"Không cần củ cải vàng đâu! Nhà Từ Minh làm đồ ăn rất ngon, có cả rau khô nữa, ăn rau khô đi."
"Cậu bị ngốc à, món ngon đó phải để dành cho sau này ăn nữa chứ nếu không lát sau phải ăn canh thịt với bánh nướng à?"