Chương 195: Thi chọn giáo viên tiểu học

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 997 lượt đọc

Chương 195: Thi chọn giáo viên tiểu học

Một nồi canh thịt khô bốc hơi nóng hầm hập, nhóm thanh niên trí thức của ký túc xá đều bị hương thơm này hấp dẫn đi tới, mỗi người một muỗng bỏ vào bánh nướng lạnh lẽo ăn nhồm nhoàm, dù không có nhiều mỹ vị nhưng vẫn làm đôi mắt người ta nheo lại như cũ.

"Woah, thật ngon, thơm quá! Từ Minh, đồ ăn của cậu nên để cất dành đi, chờ tới khi tất niên chúng ta lại lấy ra ăn cơm."

Từ Minh cười tủm tỉm: "Không cần phải lo, đến khi đó trong nhà tôi sẽ gửi tới nữa, lần này là gửi gà hong gió và đậu que, nấm khô, tết chúng ta sẽ ăn cạnh gà hầm nấm sau đó là canh thịt dê, đậu que hầm với thịt dê."

"Được đó, được đó nha!"

Cơm tất niên năm nay cuối cùng cũng không có từng đợt người tới tìm Vương Anh khám bệnh nữa.

Bắt đầu từ chiều hai mươi chín tết cái miệng của Vương Anh không thể nào dừng được việc lẩm nhẩm tên món ăn.

Đậu phộng chiên, cá nhỏ chiên, gà được cắt thành từng miếng nhỏ để chiên lên, đủ thứ chiên...

Bánh rán với đậu phộng, làm món vằn thắn, đậu hủ xay, đậu bóc da...

Màn thầu nóng hổi, bánh bao cuộn hấp, chả hoa, bột đậu nành phơi khô...

Chiếc cối xay ở trong nhà chưa từng dừng hoạt động và vẫn đang hoạt động với năng suất cao. Từ Sương cũng bận trước bận sau để chuẩn bị thức ăn cho những ngày lễ tết.

Một lúc lâu sau Trình Ngọc len lén đưa tới một chén lớn, bên trong chén có đựng món bánh thịt rồng*.

*Bánh thịt rồng: Là một món ăn nhẹ truyền thống ở Thiên Tân, cũng phổ biến ở Bắc Kinh, Hà Bắc và những nơi khác còn được gọi là rồng lười. Sợi bánh được cuộn lại thành bánh to, sau đó rải nhiều lớp nhân ở bên tên và cuộn lại theo từng lớp rồi hấp trên chảo, khi ăn có thể ăn kèm với cháo và các loại thức ăn khác.

Trình Ngọc khẽ nói nhỏ: "Đây là do cô của em làm đó, cô bảo em đưa tới cho chị cùng ăn."

Vương Anh đưa cho Trình Ngọc một chén gà được cắt nhỏ rồi rán vàng, sau đó vội vàng đưa bánh thịt rồng cho Từ Sương ăn, đút tù tì hai miếng liền.

Trình Thục Phân là người Bắc Kinh chính cống, dù làm không quá xuất sắc nhưng trước kia Vương Anh từng được ăn món mỳ trộn tương của bà ấy làm, có thể nói là người có trình độ. Món bánh thịt rồng lần này làm không tệ, miếng bánh to mềm trắng trắng bao lấy nhân thịt mỏng, vị xốp mịn, từng tầng từng tầng đều tỏa ra hương thơm của mùi thịt ngào ngạt.

Cả buổi chiều ngày hôm nay, không ngừng có người tới người đi, năm ngoái Vương Anh là cô dâu mới vào cửa, chuyện của nhà Từ Sương khi đó lại mơ màng chưa rõ nên chưa cảm nhận được hết niềm vui, nhưng tết năm nay Vương Anh đã có thể cảm nhận được cái vị gọi là đón chào năm mới rồi.

Nhà này đến cho đồ ăn kèm, nhà kia đến cho đồ ăn đã chiên lên, còn có nhà chạy qua đây hỏi Từ Sương cách xử lý đồ ăn và cách nấu sao cho ngon. Bên chỗ Từ lão thái cũng có một đám lão thái thái tay cầm hạt dưa tay cầm đậu phộng đi tới, vây quanh lại một vòng nghe radio.

So với Trình Ngọc chỉ biết lén lút đi qua đây thì Tiền Cúc Hoa đi một cách phóng khoáng hơn nhiều, chị ta tay bế con gái út theo sau là hai đứa con gái lớn tới nhà Vương Anh tặng quà.

"Đây chính là lạp xưởng mà chính tay tôi đã làm đấy, cũng không đến mức tệ lắm, cô ăn thử xem."

Khi Tiền Cúc Hoa chia thịt heo có lấy thêm ít tràng, đưa thịt heo bỏ vào ruột tràng sau đó sấy và treo trên xà nhà để hong gió, để tầm vài ba ngày là có thể ăn. Để chưng trên nồi một lúc là có ngay hương vị ngon ngọt.

Vương Anh cũng không từ chối, cô giơ tay nhận lấy, sự biến hóa của Tiền Cúc Hoa trong một năm nay cô đều thấy được và người khác cũng thấy được, ai nấy cũng biết hiện giờ cuộc sống của Tiền Cúc Hoa càng ngày càng tốt.

Bận rộn hai ngày liền, cuối cùng cũng cho bữa cơm tất niên lên sân khấu tỏa sáng.

Nào là sườn dê, thịt dê hầm, thịt nấu canh chua, cải trắng hầm với đậu hủ, lạp xưởng chiên với cơm, ở giữa còn có chén lớn chân giò hun khói nấu canh.

So với cơm tất niên năm ngoái thì cơm tất niên năm nay phong phú hơn rất nhiều.

Sườn dê tỏa ra mùi thơm của tiêu ngào ngạt, miếng sườn ngon ngọt, vị tủy bên trong cực kỳ tuyệt vời, ngoài giòn trong mềm. Món thịt nấu canh chua có vị chua chua cay cay làm tăng sự kích thích vị giác, nước canh đậm đà bao lấy miếng thịt dễ dàng tan trong khoang miệng, dùng răng nhai là cả đống tinh hoa được tiết ra ngoài. Thịt dê hầm với sữa trắng thơm thơm béo ngậy không tanh, nước canh còn có vị của cẩu tử bổ dưỡng cơ thể sảng khoái tinh thần...

Có điều món Vương Anh thích nhất đó chính là canh chân giò hun khói, chú của Từ Sương gửi chân giò hun khói đã được cắt lát tới hầm canh cho dù không thêm cái gì chỉ cần cho củ cải trắng vào thôi cũng đã ngon hết nấc rồi. Chân giò hun khói thơm lừng, giữ nguyên vị ban đầu vừa vào miệng đã tận hưởng được cái vị của nó.

Ăn xong bữa cơm tất niên là cái bụng của Vương Anh cũng căng phồng lên không ăn được sủi cảo nữa.

Cuối cùng vì để cho hợp với tình hình và tình huống nên cô miễn cưỡng ăn hai cái.

Nhìn đồ ăn thừa ở trên bàn, Vương Anh không nhịn được thở dài nói: "Nghĩ tới việc mỗi ngày có thể ăn tết là sung sướng thật."

Cuộc sống hằng ngày trôi qua với thịt cá đúng là điều hấp dẫn con người, dễ làm cho người ta mê say.

Thật ra không riêng gì Vương Anh nghĩ như thế ngay cả mấy đứa trẻ ở đại đội bảy cũng có chung suy nghĩ đó. Mặc dù năm nay vào mùa vụ thu hoạch có hơi ít đi nhưng thịt heo được chia nhiều lại có thêm thịt dê để ăn và miến nữa nên không tệ đến nỗi nào. Đừng thấy nhà thiếu đồ nhưng trên thực tế không phải ngày nào cũng như vậy đâu.

Góp nơi này một ít, lấy nơi kia một tẹo, cứ như thế mà tích trữ khá nhiều đồ ăn đồ uống đó.

Cho nên tết năm nay vẫn rất có tư vị mỹ mãn.

Chờ đến khi Vương Anh ăn đậu phộng qua ngày mười lăm, ngày tết Nguyên Tiêu thì bầu không khí ở trong đại đội bắt đầu ồn ào náo nhiệt hẳn lên.

Qua Nguyên Tiêu chính là sự khởi đầu của năm mới. Mọi người mọi nhà bắt đầu tính toán cho kế hoạch của năm nay, điều thay đổi lớn nhất đó chính là trên đại đội muốn mở trường tiểu học.

Mặc dù mỗi đứa bé đóng một đồng tiền học phí nhưng tổng giá trị của việc mua sách mua giấy bút thêm cái bút chì cũng phải mất tới hai ba đồng rồi. Mọi người đã suy nghĩ kĩ càng rồi tính toán việc xây dựng trường học.

Vương Anh cũng không ngoại lệ, cô tính toán số tiền tiết kiệm còn lại trong nhà và số tiền dùng trong kế hoạch khác, trong long nghĩ chờ đến đầu xuân cô sẽ trình bày chuyện trồng cây kim ngân trước. Nếu không trong nhà sẽ khó mà tìm được số tiền dự trữ vào những ngày tới.

Trên lý thuyết thì số tiền mà cô và Từ Sương kiếm được cũng không ít, không đến mức phải túng thiếu như vậy nhưng Vương Anh biết bọn họ cũng tiêu khá nhiều. Năm ngoái có việc lớn như sửa nhà cần dùng tiền, tiền cứ như nước chảy mà ra bên ngoài. Năm nay dù không cần tiêu nhiều tiền như thế nhưng cô cũng không muốn vì chuyện tích trữ tiền mà ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống.

Nếu đã không thể điều tiết đủ được vậy thì mở rộng nguồn vốn nhân lực thôi.

Năm ngoái việc thu hoạch lớn nhất đó chính là nhân sâm nhưng Vương Anh hiểu được gặp được chuyện may mắn này là rất khó. Chưa nói đến việc nhân sâm khó tìm chỉ cần nói đến việc ở trong huyện thành có rất ít người mua hàng trăm củ nhân sâm về nhà, chưa có ai có đủ tiền để mua được cả.

Lần trước là do Diêu Thuận Quyên đụng trúng cô nên mới kiếm được, lần này muốn tìm người khác để mua càng khó khăn hơn rất nhiều.

Vì thế bây giờ điều Vương Anh có thể làm được đó chính là gieo trồng cây kim ngân.

Bản thân cây kim ngân cũng đã có nhiều ở trên núi, do đó xác suất thành công khi trồng cây kim ngân là cực kỳ cao. Hơn nữa, loại cây kim ngân này không cần chăm bón cày ruộng như trồng lúa, vấn đề bây giờ là Điền Hữu Phúc có đồng ý thử một lần hay không mà thôi.

Vương Anh cặm cụi cầm bút chì bắt đầu viết kế hoạch, bỗng nghe thấy giọng nói của Ngô Quế Hoa truyền từ bên ngoài vào nhà.

"Vương Anh! Mau mau đi thôi!"

Vương Anh ngẩng đầu lên nhìn chiếc đồng hồ quả quýt, cơ thể hoảng loạn lên: "Tới đây, tới đây!"

Cô cứ đắm chìm vào công việc ở nhà mà quên mất thời gian, hôm nay là ngày đi tuyển chọn giáo viên tiểu học cho đại đội.

Vừa ra cửa Vương Anh đã bị Ngô Quế Hoa kéo cánh tay lôi đi: "Mau mau chạy nhanh lên, nếu đến chậm thì chúng ta sẽ không chiếm được chỗ ngồi tốt đâu."

Vương Anh: "Dù sao cũng chỉ là cuộc tuyển chọn giáo viên tiểu học, ngồi ở đâu mà chẳng nghe được chứ?"

Ngô Quế Hoa: "Đó là do con chưa có con nhỏ nên con không hiểu được cảm giác bồn chồn lo lắng của các bậc phụ huynh, con không thấy có rất nhiều người ở trong đại đội của chúng ta kéo nhau đi xem hay sao? Mặc dù nghe cái hiểu cái không nhưng vẫn phải chọn một người giáo viên có tâm có tầm thật tốt, nếu không khi con nhà mình đến đó không được dạy dỗ đàng hoàng thì biết làm thế nào?"

Đúng rồi, hiện giờ tất cả mọi người trong đại đội đã đưa ra quyết định đặc biệt về chuyện chọn giáo viên tiểu học này, đó là do mọi người giơ tay biểu quyết. Vì thế tất cả các xã viên đều đến buổi tuyển chọn để nhìn xem.

Lúc Vương Anh đến bên ngoài chỗ ở của nhóm thanh niên trí thức đã thấy có rất nhiều người tụ tập lại với nhau, vẻ mặt lo lắng căng thẳng vô cùng.

Không còn những trận tuyết dày đặc rơi xuống nữa, bầu trời càng trở nên tươi đẹp hơn khi mùa xuân đến, Điền Hữu Phúc đi tìm giáo viên lúc trước để ra đề thi, bao gồm mười mấy đề, một bên là ngữ văn một bên là toán học. Lúc làm bài thi sẽ có người viết đề lên trên bảng sau đó nhóm thanh niên trí thức ở phía dưới sẽ viết đáp án ra giấy.

Chỉ làm bài kiểm tra thôi chưa đủ mà làm xong bài còn phải lên trả lời một câu hỏi nếu trả lời đúng mới có đủ tư cách thông qua.

Phương thức tuyển chọn công bằng như vậy nên tất cả các thanh niên trí thức đều gật đầu tán thành, nếu như đại đội trưởng chỉ tùy ý chọn một người nào đó trong đám đông thì bọn họ nhất định sẽ phản đối đến cùng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right