Chương 196: Lệch tủ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,739 lượt đọc

Chương 196: Lệch tủ

Bạch Linh ngồi ngay ngắn ở trước bàn còn Trương Hồng thì ngồi chéo so với cô ta.

Mỗi lần nhìn thấy Trương Hồng là Bạch Linh đều hận đến mức ngứa răng ngứa miệng. Trong khoảng thời gian Giang Lỗi dạy kèm tới nay, cô ta và Trương Hồng gần như là kết thành kẻ thù không đội trời chung.

Vừa mới bắt đầu là do Bạch Linh còn đang đắn đo suy nghĩ về Giang Lỗi, dùng những thủ đoạn tép riu bẩn thỉu kia mà làm. Thực sự là hình tượng trước kia của Giang Lỗi in sâu vào trong tâm trí của mọi người một cách đậm nét nên đại đội vẫn còn đang lưu truyền vở kịch nhỏ thâm tình của Giang Lỗi với Bạch Linh.

Thực ra Bạch Linh cứ nghĩ là bản thân có thể nhẹ nhàng kéo Giang Lỗi trở về bên cạnh cúi đầu với mình ai ngờ lại xuất hiện thêm Trương Hồng ở bên cạnh ngăn chặn lại. bên Bạch Linh đang cố gắng hạ cơn giận thì bên Trương Hồng đang hư tình giả ý quan tâm tới Giang Lỗi.

Bạch Linh nói chỗ nào chưa hiểu thì muốn nhờ Giang Lỗi giảng thêm thì Trương Hồng sẽ đứng lên chỉ trích Bạch Linh không đủ quan tâm tới Giang Lỗi. Chưa thấy cả ngày Giang Lỗi đã bận bịu học hành đã thế lại còn dành thời gian dạy kèm nữa à? Muốn học thêm cái gì nữa? Muốn hiểu thêm cái gì mà hiểu?

Bạch Linh có khổ mà không thể nói được.

Hơn nữa cô ta cũng đã hiểu rõ có Trương Hồng ở đó Giang Lỗi sẽ lờ đi những bất mãn mà Bạch Linh phải chịu, đã thế anh ta còn có chút ghét bỏ cô ta nữa.

Bạch Linh tràn đầy tức giận, cô ta một lòng một dạ dán mình lên người của Giang Lỗi ngay cả việc gần đây phải đi tìm cách nâng cao quan hệ với Bằng Trình cũng không thèm làm.

Cứ như thế vài ngày rồi lại vài ngày mãi cho tới ngày hôm kia, rốt cuộc Bạch Linh cũng không chờ được nữa.

Mắt thấy sắp đến ngày diễn ra cuộc thi mà cô ta lại không thể học bằng Trương Hồng vì thế càng lúc càng nóng lòng hơn.

Cô ta hẹn Giang Lỗi ở dưới cầu, khóc lóc ỉ ôi, dường như Giang Lỗi cũng bị nước mắt của cô ta làm cho mềm lòng cuối cùng đồng ý nói cho Bạch Linh biết mấy chục trang trọng điểm sẽ ra khi thi.

Giang Lỗi do dự nói: "Mấy cái này trên cơ bản là sẽ ra vào ngày thi, khi đó tôi không tham gia cho nên em và Trương Hồng có lẽ sẽ là đối thủ cạnh tranh mạnh nhất... Chỉ là..."

Bạch Linh sợ Giang Lỗi quay đầu sẽ đi nói trọng điểm sẽ thi cho Trương Hồng biết, làm sao cô ta có thể để Trương Hồng vượt qua mặt được chứ?

Vì thế Bạch Linh nhanh chóng lừa gạt Giang Lỗi: "Giang Lỗi, chúng ta đã quen biết nhau lâu như vậy rồi. Lúc trước em chỉ là... Em chỉ là cảm thấy cuộc sống ở nông thôn quá khổ sở. Anh vì em mà tiêu hết số tiền đã dành dụm được mà em thì sợ bản thân sẽ làm liên lụy đến anh."

Hai mắt cô ta đẫm nước, như là muốn lấy hết kỹ năng diễn xuất của cả đời mình ra để diễn: "Em với Bằng Trình không có gì cả, trong lòng của em vẫn luôn... Sao em có thể xem trọng được loại người đàn ông suốt ngày ăn nói bốc phét như anh ta chứ?"

Đôi mắt của Giang Lỗi lóe lên tia không rõ cảm xúc: "Những lời em nói là thật ư?"

Bạch Linh: "Là sự thật! Em có thể đảm bảo với cả chủ tịch những gì em nói đều là thật lòng thật dạ!"

Trong ánh mắt của Bạch Linh đều là sự dịu dàng, đắm đuối, giọng nói như cơn gió mùa xuân ghé qua: "Em sẽ không thích một người đàn ông chỉ có cái miệng để dùng, trong lòng của em chỉ có anh mà thôi. Anh vì em mà làm nhiều chuyện như vậy em đều để ở trong lòng hết. Mặc dù em cũng từng lo sợ bản thân sẽ liên lụy đến anh, em từng có khoảng thời gian mù quáng nhưng người em yêu chỉ có mình anh. Vì thế chúng ta có thể quay về như trước được không?... Chờ đến khi em thi đậu làm giáo viên rồi cuộc sống sau này của chúng ta sẽ khá khẩm hơn, anh nói xem có được không?"

Vẻ mặt của Giang Lỗi hiện qua nét trào phúng nhưng rất nhanh đã không thấy đâu nữa, thay vào đó là sự đau khổ tột cùng: "Bạch Linh, em nói có thật không vậy? Tôi có thể tin em lần nữa ư?"

Bạch Linh ra vẻ thâm tình nắm lấy tay Giang Lỗi: "Đương nhiên là có thể. Giang Lỗi, bởi vì quãng thời gian qua em đã do dự nên mới làm anh tổn thương, em nguyện dùng cả đời này để bù đắp cho anh."

Nói xong, Bạch Linh dựa vào vai Giang Lỗi, trao cho anh ta cái ôm ấm áp, vừa xấu hổ vừa sợ hãi nói: "Như thế mà anh vẫn không tin em hay sao?"

Giang Lỗi vẫn không làm ra động tác gì, nói đúng hơn là anh ta nhìn đỉnh đầu của Bạch Linh, ánh mắt liếc nhìn nam thanh niên đứng cách đó không xa.

"Được, vậy em phải nhớ rõ lời mà em nói hôm nay đó."

Giang Lỗi vừa dứt lời thì không còn thấy Bằng Trình với vẻ mặt xanh mét đứng ở cửa nữa, có lẽ anh ta đã rời đi rồi.

Bạch Linh thoát ra khỏi hồi ức, cô ta cố gắng tập trung vào tờ giấy trắng của mình.

Giang Lỗi đã chỉ cho cô ta những trọng điểm khi thi, thậm chí Giang Lỗi còn đưa ra một số đề mà có khả năng cao sẽ ra, Bạch Linh không dành nhiều thời gian vào việc học hành nên cô ta chỉ dùng hết sức mình để ghi nhớ thật kỹ những loại hình mà Giang Lỗi đã đưa cho cô ta.

Giang Lỗi đã vỗ ngực đảm bảo với cô ta rằng nhất định sẽ trúng hơn một nửa trọng tâm mà anh ta đã bảo Bạch Linh ôn.

Mặc dù trong lòng Bạch Linh vẫn đang oán giận Giang Lỗi nhưng phải thế nào thì anh ta mới kiên quyết khẳng định rằng bản thân đoán đúng hơn nửa đề thi chứ đúng không? Có điều anh ta vẫn là tên phế vật!

Nhưng phế vật thì phế vật, cuối cùng anh ta vẫn còn hữu dụng đối với cô ta nên cứ kệ đi. Lần này cô ta đã nhận được một bài học khá đau đớn, nhất định phải đợi đến khi công việc giáo viên của mình ổn định mới được cắt đứt với Giang Lỗi.

Ha, dù gì bây giờ trên người Giang Lỗi không còn ép được chút nước nào nữa cô ta không có kiên nhẫn mà diễn với anh ta đâu.

Bạch Linh đang nghĩ đến những gì tươi đẹp rồi liếc xéo Trương Hồng đang ngồi chéo mình, trong lòng khịt mũi xem thường.

Học nhiều thì có ích gì? Còn không bằng tự mình đi đường tắt nhanh hơn.

Cảm xúc của Bạch Linh đang dâng trào bỗng dưng tắt ngóm khi nhìn thấy đề ở trên tấm bảng đen.

Đề đầu tiên này không phải là dạng bài mà Giang Lỗi đã nói qua, Bạch Linh vẫn có thể ổn định được để mà tính, dù sao Giang Lỗi có nói qua đã bao quát được hầu hết bộ phận nhưng cũng sẽ có sai sót mà đúng không? Dù bài đầu tiên không giống như những gì đã đoán trước nhưng không khó lắm, cô ta có thể tự mình tính ra được.

Đến đề thứ hai vẫn không giống với những gì mà Giang Lỗi đã nói. Lần này Bạch Linh bắt đầu luống cuống tay chân. Nên biết rằng đề của lần thi này không nhiều, tính toán đâu ra đấy chỉ có hơn hai mươi ba mươi đề, bởi vì tuyển chọn giáo viên nên đề bài trải dài từ lớp năm đến cấp hai độ khó được tăng dần. Đề hình cũng có nhiều câu hỏi đáp trí thức, không những phải làm ra cách giải mà còn phải viết ra công thức khi dùng ở chỗ đó. Kết hợp lại đều là những thứ mà cô ta chưa từng nhìn qua. Trong lòng Bạch Linh hoảng loạn lại nhìn qua chỗ Trương Hồng thấy đối phương đang múa bút thành văn!

Đề thứ ba, bàn tay đang cầm bút của Bạch Linh run rẩy.

Đề thứ tư, Bạch Linh không thể tự lừa dối mình được nữa...

Kết thúc kỳ thi, Bạch Linh chỉ biết ngồi cứng lại một chỗ trên tờ giấy trắng chỉ được vài dòng chữ, những đề có thể làm được chỉ đếm ở trên đầu ngón tay.

Trái lại là Trương Hồng, trước khi bắt đầu vào thi cô ta đã đọc qua sách một lần nữa, tất nhiên là có sự tin tưởng đối với lần thi này cũng như là lần phỏng vấn tiếp theo.

Bạch Linh cảm thấy cả người mình toàn là hơi lạnh, kèm theo đó là sự tức giận không thể kiềm chế được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right