Chương 197: Tự cắt đường lui của mình

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,667 lượt đọc

Chương 197: Tự cắt đường lui của mình

Cô ta đi tìm Giang Lỗi ở khắp mọi nơi, cuối cùng cũng tìm thấy anh ta đang cầm một quyển sách ngồi trong phòng ký túc xá, vẻ mặt bình tĩnh thản nhiên. Hình như anh ta đã chuẩn bị tâm lý để đối mặt với sự tức giận của Bạch Linh. Nhìn thấy cô ta vọt vào cũng không thèm ngẩng đầu lên nhìn một cái.

Bạch Linh cũng không thèm trưng ra bộ mặt giả tạo nữa: "Giang Lỗi! Anh phải cho tôi một lời giải thích! Vì sao những trọng điểm mà anh đưa cho tôi không hề có trong đề thi?"

Nếu một đề thì không nói làm gì, có lẽ Bạch Linh có thể an ủi bản thân rằng năng lực của Giang Lỗi kém cỏi không bắt được trọng điểm nhưng hai mươi mấy đề bài ngay cả một cái... CŨNG! KHÔNG! TRÚNG!

Đây rõ ràng là Giang Lỗi cố tình hố cô ta!

Bạch Linh cực kỳ giận dữ: "Có phải anh cố ý đúng không? Thấy tôi không có ý với anh nên anh muốn trả thù? Giang Lỗi, có thế nào tôi cũng không ngờ anh là một tên tiểu nhân ấu trĩ như thế!"

Giang Lỗi gấp sách lại, vẻ mặt đầy sự mỉa mai: "So với cô thì tôi vẫn chưa tính là tiểu nhân gì cả. Sao nào? Chỉ cho phép bản thân chơi người khác nhưng lại không cho phép người khác chơi mình ư?"

Bạch Linh bị thái độ của Giang Lỗi kích thích, ở trong mắt cô ta Giang Lỗi chẳng khác nào con chó gọi là đến vẫy là đi, bây giờ anh ta còn dám nhe răng về phía cô ta? Cô ta không thể chịu được!

"Anh thì tính là cái gì? Nếu như không phải tôi nhìn trúng tiền của anh, nhìn thấy năng lực học hành của anh thì còn lâu tôi mới quay lại nhìn anh một cái! Cho dù anh đứng ven đường vẫy đuôi với tôi thì tôi cũng chẳng quan tâm! Anh xem lại bản thân mình đi, sẽ không có người phụ nữ nào coi trọng anh cả đâu. Cái gì mà đàn ông chứ, anh so với Bằng Trình thì còn không bằng một ngón út của anh ta, được lắm được lắm được lắm, anh cho rằng anh sẽ ngáng được bước chân của tôi có đúng không? Tôi nói cho anh biết anh đừng hòng."

Đối với những lời nhục mạ của Bạch Linh, đầu tiên Giang Lỗi tức giận nhưng dần dần bình tĩnh lại.

"Cô vẫn chưa phát hiện ra chuyện gì sao?"

Bạch Linh vẫn còn đang đắm mình vào dòng núi lửa dung nham nên gân giọng lên mắng: "Chuyện gì?"

Giang Lỗi ung dung trả lời: "Cô không phát hiện ra rằng hôm nay Bằng Trình không có ở đây ư?"

Bạch Linh dừng lại một chút: "Ý của anh là gì?"

Giang Lỗi: "Vậy cô có biết danh sách người của đại đội được vào đại học Công Nông Binh là dành cho ai không?"

Không đợi Bạch Linh nói Giang Lỗi đã lên tiếng trả lời: "Danh sách đó là dành cho Bằng Trình."

Bạch Linh giật mình, sao cô ta không hề nghe Bằng Trình nói chuyện này cho cô ta biết?

Đúng rồi, gần đây cô ta vội vàng tìm Giang Lỗi dạy kèm toán học mà đã bỏ qua khoảng thời gian ở với Bằng Trình.

Có điều...

Bạch Linh lại dấy lên niềm hy vọng một lần nữa, nếu không thể lấy được tư cách làm giáo viên từ chỗ của Giang Lỗi thì có thể đi tìm Bằng Trình để anh ta nhường suất đi học đại học Công Nông Binh cho bản thân cô ta!

Sao Giang Lỗi có thể không nhìn ra được ý nghĩ của Bạch Linh chứ? Anh ta nói với giọng điệu ngả ngớn như muốn xem kich hay: "Đừng nghĩ nữa, cô không còn cơ hội đâu. Bằng Trình đã về huyện thành rồi. Khi người ta cầm được danh sách đã báo nghỉ bệnh với đại đội trưởng, người trong nhà cũng đã sắp xếp để cho anh ta đi về."

Tròng mắt Bạch Linh dần mở to lên.

Đi về nhà?

Ai về nhà?

Về lúc nào?

Giang Lỗi không thừa thắng xông lên mà chỉ lắc đầu đi ra cửa.

Trên thực tế, chuyện của Bằng Trình không hề gạt Giang Lỗi.

Trước khi Bằng Trình rời đi có tìm Giang Lỗi, hai người có nói chuyện trong chốc lát. Mặc dù Bằng Trình hay nói nhiều cái về đạo lý này nọ nhưng được xuất thân từ gia đình cán bộ nên không ngu ngốc như Giang Lỗi.

Bằng Trình cũng nói rõ, thực ra anh ta vốn nghĩ sẽ đưa Bạch Linh về huyện thành. Có điều sự việc lần này có nhà anh ta chạy đi tìm quan hệ để lấy cho anh ta một công việc, người nhà cũng đã nói anh ta phải mất một năm mới làm quen được với công việc nên phải về sớm, gần đây còn có người gửi thư đến bảo anh ta nhanh chóng gửi thư giới thiệu về nhà.

Bằng Trình vốn đang do dự cảm thấy bản thân đi rồi thì cảm tình đang dần phát triển với Bạch Linh sẽ trở thành mối nhục đối với cô ta hay không? Nhưng điều mong muốn gia đình có thể tìm cho Bạch Linh một công việc lại không thực hiện được.

Khi đang rối rắm thì Điền Hữu Phúc mang đến cho anh ta một tin tức tốt.

Danh sách được cử đi vào học ở đại học Công Nông Binh, trải qua sự đề cử của cán bộ và tiến cử của đội trưởng đội thanh niên trí thức cuối cùng quyết định cho anh ta vào danh sách này.

Lúc này mọi phiền lòng của Bằng Trình đã có sự giải quyết.

Anh ta quyết định sẽ đi học đại học rồi nhường lại suất công việc cho Bạch Linh. Như vậy chờ đến khi Bằng Trình tốt nghiệp trở về đúng lúc có thể được làm công việc đã được sắp xếp. Đúng lúc đó cả hai người đã có bát cơm ổn định của riêng mình.

Ai ngờ được ngày hôm đó anh ta tới tìm Bạch Linh với ý muốn nói ra mối quan hệ giữa hai người họ kết quả lại nghe được những oán giận của Bạch Linh đối với mình.

Cái miệng đầy đạo lý, cái gì chỉ có cái miệng rộng. Những lời này đã chọc thủng những ngọt ngào giả tạo của cô ta dành cho Bằng Trình.

Trước khi đi Bằng Trình muốn nói lời xin lỗi với Giang Lỗi, lúc trước vì Bạch Linh mà anh ta đã làm tổn thương tới Giang Lỗi, hiện tại thấy rõ bộ mặt thật của cô ta nên tất nhiên phải đi xin lỗi rồi.

Giang Lỗi không nói gì chỉ hỏi Bằng Trình khi nào rời đi.

Bằng Trình nói càng nhanh càng tốt, vì thế sau khi không có tuyết rơi nữa, danh sách đề cử vào đại học được đưa tận tay thì anh ta đã lên trên trấn bắt xe về nhà.

Dường như cả người Bạch Linh sững lại, chẳng khác nào khúc gỗ được gọt giũa qua mấy đời, có thế nào cô ta cũng không ngờ được cuối cùng bản thân lại chặt đứt hết đường lùi của bản thân, gà bay trứng vỡ, hai đầu thất bại.

Bạch Linh đã xé rách mặt với Giang Lỗi mà Bằng Trình không nói lời nào cũng đã rời đi.

Bên chỗ tổ chức cuộc tuyển chọn giáo viên truyền đến âm thanh ồn ào.

"Chúc mừng cô Dương Hồng và cô Trương Hồng của chúng ta, bắt đầu từ bây giờ hai giáo viên này sẽ đảm nhiệm vai trò giáo viên ngữ văn và giáo viên toán học. Hy vọng hai cô sẽ là những giáo viên tận tâm, trên cương vị là người đưa đò sẽ thật sáng suốt và làm tốt nhiệm vụ!"

***

Mùa đông năm nay có lẽ là do có đài radio nên ngày trôi qua rất nhanh.

Nháy mắt một phát là đã đến đầu xuân rồi.

Vương Anh vẫn còn lưu luyến đôi chút, mùa đông năm nay do cực kỳ vui sướng cho nên cô đã tăng lên ba cần rồi.

Từ Sương cũng đang dọn dẹp đồ trong nhà, đưa một ít đồ chưa ăn hết của mùa xuân ra sau đó chuẩn bị đi làm.

Kết quả còn chưa đợi Từ Sương đi làm đã có người lại đây tìm Từ Sương.

Người tới là người quen đó là nhân viên rửa bát của tiệm cơm.

Người nọ để nguyên một đôi chân bùn chạy tới, vừa nhìn đã biết dáng vẻ cực kỳ sốt ruột.

Lúc thấy Từ Sương hai mắt anh ta sáng lên chạy thật nhanh tới.

"Vạn Quốc Đống và Tạ Dược Tiến bị bắt đi rồi, có vài lãnh đạo bên trên cũng tới nữa, giờ chỉ chờ anh qua đó mà thôi."

Vẻ mặt của nhân viên rửa chén vẫn còn đang sợ hãi: "Không chỉ hai người đó mà trong tiệm cơm của chúng ta còn có mấy người phục vụ cũng bị đưa đi cùng."

Nét mặt của Từ Sương ngưng lại, nghĩ cũng biết chuyện này là Tạ Dược Tiến làm.

Vương Anh nhanh chóng đổi giày: "Em đi cùng với anh."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right