Chương 198: Muốn tẩn tên khốn đó một trận

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,911 lượt đọc

Chương 198: Muốn tẩn tên khốn đó một trận

Nguyên nhân sâu xa dẫn đến việc của Tạ Dược Tiến bị bại lộ và phải điều tra truy cứu phải kể đến trước đó vài ngày.

Từ khi Từ Sương dọn đồ đạc trở về đại đội để nghỉ qua mùa đông thì Tạ Dược Tiến và Vạn Quốc Đống đã bắt tay vào làm kế hoạch của năm nay.

Điều khác biệt của năm nay so với năm ngoái đó chính là năm nay Tạ Dược Tiến là người đi mua hàng cho nên mọi chuyện thuận lợi hơn rất nhiều.

Hai tháng trước Từ Sương đã để rau khô ở trong nhà kho khá nhiều nhưng ngoài những cái này thì chỉ có vài thứ khác mỗi thứ một ít mà thôi. Đầu tiên Tạ Dược Tiến mua một chiếc xe dự trữ củ cải trắng cho cả mùa đông, sau đó lại đưa lương thực sắp tới hạn đi bán tiếp theo chính là các mặt hàng khô như miến, mộc nhĩ, đậu phụ.

Tạ Dược Tiến làm việc rất cẩn thận, những nguyên liệu nấu ăn được anh ta mua về giống với những gì mà anh ta đã dùng. Ở trong mắt người khác thì tiệm cơm Quốc Doanh không khác với mọi năm cái gì cả, nên làm như thế nào thì làm như thế ấy. Không phải năm ngoái cũng như vậy hay sao? Cứ có bao lớn bao nhỏ đựng đồ ở đó.

Chờ đến vào đầu tháng mười hai, Tạ Dược Tiến mới bắt đầu ra tay.

Có kinh nghiệm của năm ngoái, năm nay Vạn Quốc Đống cho người phục vụ nghỉ phép, nói là vẫn phát tiền lương như bình thường rồi tặng thêm quà lễ để cho mọi người về nhà ăn tết cho sung sướng, vì thế sau khi trở về ai cũng hiểu được cái gì nên nói và cái gì không nên nói.

Mấy người phục vụ đều có những suy nghĩ của riêng mình, có người thật sự hối hận khi năm ngoái vì bản thân tham lam sự nhàn hạ mà giờ lại phải ngồi cùng thuyền với tặc.

Có người xoay xoay tròng mắt suy nghĩ số lợi nhuận năm ngoái mà Tạ Dược Tiến và Vạn Quốc Đống kiếm được bao nhiêu mà vẫn chưa thỏa mãn rồi năm nay đã đuổi Từ Sương đi từ rất sớm, có thể thấy được lợi nhuận không nhỏ. Nếu bản thân mình được chia cho một chút có phải cuộc sống về sau sẽ càng tốt hơn không?

Chờ đến khi đã đuổi xong nhóm người đó đi, Tạ Dược Tiến rốt cuộc bắt đầu làm theo tiến trình như năm ngoái. Thỉnh thoảng đóng cửa tiệm một ngày, có đôi lúc mở bán hai nồi hầm và hàng hóa.

Năm ngoái người trên trấn đã nhìn thấy điều này nên năm nay cũng tập thành thói quen. Thực ra năm ngoái có người đã hỏi qua rồi nhưng Tạ Dược Tiến mặt không đỏ tim không đập, hơi thở nhẹ nhàng trả lời rằng nguyên liệu ở trong tiệm cơm không đủ nên khó nấu được nhiều món ăn, hoặc là do thiếu nguyên liệu nên bán xong sớm, mời quý khách lần sau lại tới.

Tạ Dược Tiến dùng những lý do đó để lừa gạt mọi người, ngay cả việc này cũng nói dối với bố mẹ anh chị em đang ở trên trấn kia. Vì muốn mau chóng kiếm đủ ba trăm đồng đưa cho người của nhà họ Lý sớm ngày ly hôn với Lý Anh.

Lúc Tạ Dược Tiến đang chăm chỉ kiếm tiền thì người của nhà họ Lý lại không thể nào ngồi yên được.

Lão Nhị nhà họ Lý quăng đồ đập bàn đập ghế nói: "Tên chó má họ Tạ kia thực sự không cần Anh tử nữa ư? Mới có bao lâu mà dám đòi ly hôn hả? Sao tên chó kia còn chưa tới đón Anh tử về nhà nó? Lão Tứ, trước kia chú không nói là mọi chuyện sẽ như thế này."

Lão Đại nhà họ Lý cũng u sầu ủ rũ, mặt mày xám ngoét: "Cũng đúng, lão Tứ, trước đó chú đã nói cho dù Tạ Dược Tiến biết hết mọi chuyện cũng sẽ phải bóp mũi mà nhịn xuống mà. Hiện giờ nếu ly hôn thì danh tiếng sẽ bị vấy bẩn, nhà chúng ta sẽ bị chia năm xẻ bảy mất. Hơn nữa Anh tử... Cho dù chúng ta có xách gói về quê thì ngày tháng sau này chỉ có khổ không có sướng đâu."

Thực ra là có thể kéo nhau về ở nhà cũ ở nông thôn, bán đi căn nhà đang ở trên trấn này. Mặc dù người mua không nhiều nhưng nếu bán với giá thấp chắc chắn sẽ có người mua, dù không nhiều lắm nhưng năm sáu trăm đồng thì vẫn có thể được.

Đến lúc đó nhà bọn họ chia tiền cho các anh em, từng người về quê xây căn nhà cũng có thể trang trải được cuộc sống. Sau đó cho Lý Anh hỏi cưới một người nào đó đã lớn tuổi chưa vợ, trên tay còn có ít tiền từ chuyện cưới xin này có như thế cả gia đình sẽ không phải sống túng quẫn khó khăn.

Nhưng lão Tứ nhà họ Lý lại nói cần gì phải về quê, chỉ cần ở trên trấn bám lấy Tạ Dược Tiến thì sau này mỗi ngày vẫn sinh sống như cũ không có gì thay đổi. Thậm chí sẽ càng trở nên tốt hơn.

Còn nói rằng cho dù Tạ Dược Tiến biết Lý Anh lừa hôn cũng sẽ không dám ly hôn, đến lúc đó nhất định vẫn bóp mũi mà chung sống hòa bình với nhà họ Lý.

Nhưng người tính không bằng trời tính, ai có thể ngờ được cái con bê bị kẹp này cũng là một kẻ lừa đảo!

Cái gì mà làm đầu bếp ở tiệm cơm Quốc Doanh chứ? Cái gì mà có nhà ở, bố mẹ không còn đến thăm, con mẹ nó tất cả đều dùng để lừa Lý Anh mà thôi!

Hơn nữa, Tạ Dược Tiến đã lừa đảo rồi còn muốn bỏ gánh giữa đường, một hai đòi ly hôn với Lý Anh!

Gương mặt của lão Tứ nhà họ Lý ỉu xìu: "Cả nhà chúng ta có một người đàn ông đã ly hôn vợ giờ có thêm Lý Anh ly hôn chồng, nếu như mà về quê sợ là sẽ bị mọi người chỉ chỉ trỏ trỏ nói này nói nọ."

Còn không phải hay sao? Giờ chuyện ly hôn đều là chuyện cực kỳ hiếm, chưa từng có ai dám có can đảm ly hôn như vậy, mà người nhà họ Lý lại có tận hai đôi ly hôn, đấy chẳng phải là sự lập dị đáng để người đời nói ra nói vào à?

Lý lão đại: "Hơn nữa, bây giờ chúng ta không còn nhiều lương thực nữa."

Số lương thực để ở trong phòng đó là trước khi kết hôn với Lý Anh vì Tạ Dược Tiến muốn thể hiện bản thân có bối cảnh, có khả năng nên đã mang đến. Sau đó một khoảng thời gian bọn họ ăn ăn rồi lại ăn cho nên dần dần hết đi. Tháng trước cũng đã có lúc nghèo tới mức rớt mồng tơi, về sau tiết kiệm ăn ít đi nhịn ba bữa mới mua được một bữa.

"Chẳng lẽ không còn cách nào khác ư? Những ngày sau này chúng ta chỉ biết kiếm sống sao cho đủ ăn ư?"

Lý lão nhị là người có tính tình nóng nảy, ngay lập tức đập bàn một cái thật vang dội: "Không thể chịu được nữa, chúng ta nên đánh cho tên chó Tạ Dược Tiến kia một trận đánh xong thì đưa Anh tử về chỗ của tên chó kia còn chúng ta thì bán nhà đi về quê!"

Lý lão tứ không hé răng nói câu nào nhưng vợ của anh ta thì nhanh chóng đứng ra hòa giải khi thấy Lý lão nhị nói như vậy: "Anh hai, sao chúng ta có thể nhảy lên đầu Tạ Dược Tiến mà đánh được chứ? Nói thế nào thì giờ Anh tử cũng đã lãnh chứng với Tạ Dược Tiến rồi, nếu anh đánh anh ta thì sau này Anh tử phải sống như thế nào? Anh thử nói xem Anh tử nên làm thế nào đây?"

Vợ của Lý lão tứ tận tình khuyên bảo Lý lão nhị không đi đánh Tạ Dược Tiến, cố gắng đánh bay suy nghĩ này của anh ta. Chồng của cô ta cũng đã nói bọn họ đã nhảy qua hai người anh này mà đòi Tạ Dược Tiến ba trăm đồng trong khi đó Lý lão tứ chỉ nói với Lý Anh là Tạ Dược Tiến sẽ bồi thường năm mươi đồng mà thôi. Hai người đều lừa gạt cả nhà đến khi cầm được tiền rồi vợ chồng bọn họ sẽ bán một căn phòng lấy thêm tiền nữa sau đó vào huyện thành mua công việc cho bản thân.

Vợ của Lý lão tứ cực lực trấn an hai người anh chồng, chỉ cần cầm ba trăm đồng trên tay một cách an toàn và nhanh chóng thì bán căn phòng đang ở rồi rời đi.

"Với lại, nếu lần trước ở trên hôn lễ không phải anh hai... Thì sao Anh tử của chúng ta có thể đi đến nước như ngày hôm nay chứ?"

Lý lão tứ chắc chắn sẽ không đứng ra nói những lời này nên vợ của Lý lão tứ đành phải ra mặt nói vài câu chỉ trích Lý lão nhị. Nếu không phải Lý lão nhị nói một câu kia khi ở hôn lễ thì sao có thể đẩy cục diện đến mức rối rắm như ngày hôm nay?

Sắc mặt của Lý lão nhị lập tức đen lại: "Cô nói vậy là có ý gì? Lão tứ, chú lo mà dạy lại vợ cậu đi!"

Cho dù anh ta có nói sai đi chăng nữa thì chỗ đàn ông đàn ang nói chuyện làm gì có nơi để cho phụ nữ nói chen ngang vào? Hơn nữa, người phụ nữ này còn dám đứng ra chỉ trích anh ta?

Vợ của Lý lão tứ mím môi lại không dám lên tiếng nữa lúc này Lý lão tứ mới mở miệng nói: "Anh hai, việc anh nói đánh Tạ Dược Tiến một trận em cảm thấy không ổn. Lần trước anh cũng đã thấy tên khốn nạn đó rồi đúng không? Chúng ta vừa mới nhắc đến chuyện ly hôn thì tên đó đã nói cái gì mà xin phép hôn nhân không có hiệu quả. Nếu giờ anh đi tẩn tên khốn đó một trận thì chắc chắn tên đó sẽ đi tố cáo anh, đến lúc đó có lẽ ngay cả công việc sáng đi sớm tối về đúng giờ của anh cũng sẽ không giữ được đâu."

Vừa mới nhắc tới công việc thì Lý lão nhị cũng không thèm nói lời nào nữa.

Sự thực là do ký ức lần trước đã khắc sâu vào trong tâm trí của anh nên hễ nhắc đến là cảm thấy cả người khó chịu bất an.

Lý lão tứ: "Hay là... Lát nữa em đi tìm tên đó. Dù sao kết quả cuối cùng vẫn là ly hôn thôi nhưng bây giờ hai đứa nó đã ly hôn đâu cho nên chúng ta đi tìm tên đó xin ít lương thực, chắc không quá phận đâu đúng không? Nói thế nào thì Anh tử đã lĩnh chứng với Tạ Dược Tiến, tục ngữ có câu một ngày làm vợ chồng là trăm năm ân nghĩa, em tin Tạ Dược Tiến sẽ vì mặt mũi mà cho chúng ta lương thực."

Có ý kiến của Lý lão tứ tất cả mọi người cũng yên tâm hơn.

Lý lão tứ nghĩ đợi đến khi Tạ Dược Tiến đưa ba trăm đồng cho anh ta thì anh ta sẽ đẩy hai người anh trai về quê ở còn bản thân thì vào huyện thành bắt đầu cuộc sống an nhàn.

Thật nực cười, Lý lão tứ có ý định đi vào huyện thành ở nhưng anh ta không hề suy nghĩ đến việc đưa anh trai cả và anh trai thứ hai vào huyện thành cùng nhau, cho nên càng đừng nghĩ đến mấy cháu trai cháu gái kia.

Ý kiến của Lý lão tứ được mọi người đồng ý anh ta lập tức đi tìm Tạ Dược Tiến không chậm trễ một phút nào.

Nhưng chờ cho Lý lão tứ đã đi rồi hai người Lý lão nhị và Lý lão đại vẫn chưa tan ra mà ở lại với nhau than ngắn thở dài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right