Chương 199: Tố cáo

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,349 lượt đọc

Chương 199: Tố cáo

Lý lão nhị vẫn có chút không phục: "Anh cả, chẳng lẽ chúng ta không tẩn cho tên Tạ Dược Tiến đó được à? Có phải làm thế là quá hèn rồi không?"

Lý lão đại: "Chú đánh nó ư? Chú đánh nó đi, nếu chú không sợ mất công việc an nhàn thì cứ đi đánh đi."

Lý lão nhị: "Nhưng ngay cả Anh tử cũng đã nói nếu làm ầm lên với Tạ Dược Tiến sau này làm sao con bé có thể kết hôn được? Vốn dĩ cả nhà chúng ta đã bàn bạc xong xuôi cả rồi vì thế cảnh cáo tên kia một chút có lẽ sẽ không sao đâu?"

Lý lão đại nín thở, có điều anh ta nghe thấy tiếng cười đùa của con nhỏ nhà mình ở bên ngoài sân, hữu tâm vô lực mà nói: "Chú làm việc gì cũng phải nghĩ cho con cái trước đã, nếu như chúng ta vì chuyện này mà bị làm sao thì mấy đứa nhóc trong nhà phải làm sao bây giờ?"

Nhắc đến con cái, Lý lão nhị lập tức nhụt chí không còn ý chí gì nữa, không còn cách nào khác, có con cái rồi tất nhiên không thể liều mạng vì người không đáng để rồi để bản thân rơi vào cảnh khó xử.

Lão tam đi thì còn được, lão tam không vợ con, dù có vài tù thì chẳng ai quan tâm. Nhưng nếu đổi lại là Lý lão nhị hay Lý lão đại, hai người đều đã có con cho nên bọn họ không thể đưa mấy đứa nhóc vào hoàn cảnh có mẹ mà không có cha được.

Nhưng bảo Lý lão nhị nuốt cục tức này xuống họng, Lý lão nhị không thể nhịn được.

"Anh cả, hay là chúng ta đi tố cáo Tạ Dược Tiến đi?"

Lý lão đại suýt nữa không ngồi vững lên ghế: "Chú nói cái gì thế hả? Tố cáo cái gì mà tố cáo?"

Lý lão nhị: "Chúng ta không đánh được tên kia, cũng không thể làm gì tên chó má đó, không thu thập được Tạ Dược Tiến khốn nạn kia em không yên được. Anh nhìn xem Tạ Dược Tiến có tiền như vậy là do kiếm được ở đâu? Tên đó chỉ là một đứa phụ bếp lấy tiền đâu ra? Nhà của tên đó cũng chẳng phải là nhà có của cải gì, dựa vào cái gì mà Tạ Dược Tiến nuôi được cả nhà chứ?"

Lý lão nhị càng nói càng cảm thấy bản thân mình nói có lý: "Chuyện nhà Tạ Dược Tiến chắc anh cả đã nghe rồi. Mỗi tháng tên kia phải gửi tiền về nhà chu cấp, còn bản thân lại đi thuê nhà để ở. Tên nhóc Tạ Dược Tiến đó mới đi làm chưa tới mấy năm, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy để làm mười bàn tiệc?"

Hai mắt của Lý lão nhị sáng lên: "Em chắc chắn một trăm phần trăm là tên đó tham ô! Tên đó làm việc ở tiệm cơm có lẽ đã tham ô không ít rồi!"

Thực ra từ đầu Lý lão đại cảm thấy những lời của em trai mình nói có hơi quá mức, rốt cuộc bản thân cũng xuất thân từ công nhân nhà xưởng nên đối với loại hành vi tố cáo này cảm thấy hơi thiếu đạo đức. Nhưng càng ngồi nghe Lý lão nhị phân tích sâu vào câu chuyện thì anh ta lại thấy Lý lão nhị nói rất đúng.

Lúc Lý Anh và Tạ Dược Tiến qua lại hẹn hò với nhau thường xuyên đến tiệm cơm ăn cơm mà không cần trả tiền, vì thế việc tham ô này có lẽ Tạ Dược Tiến đã làm không ít lần, chiếm nhiều nguyên liệu của nhà nước.

"Chú nói thế thì cũng đúng nhưng có hơi..."

Lý lão nhị kích động không chịu được.

Lý lão đại: "Hay là chúng ta không đi tìm Hội Cách Ủy để tố cáo mà trực tiếp đi tìm lãnh đạo của tiệm cơm mà tên kia làm để phản ánh một chút?"

Nếu như đi tìm Hội Cách Ủy thì chẳng khác đi kết thù, mặc dù không có quá nhiều ảnh hưởng đối với Lý Anh nhưng Lý lão đại cảm thấy nếu chưa ly hôn thì Lý Anh sẽ bị kéo xuống nước với Tạ Dược Tiến.

Lý lão nhị suy nghĩ một chút: "Hay là như vậy đi, hai ngày nữa em sẽ đi vào huyện thành một chuyến, tiệm cơm Quốc Doanh là cả một hệ thống mà. Em sẽ viết một bức thư tố cáo đưa tới tiệm cơm Quốc Doanh ở huyện thành luôn."

Lý lão nhị là người dùng hành động nhanh hơn dùng não, anh ta nghĩ rằng lúc ba anh em bàn bạc với nhau Lý lão tứ tìm mọi cách ngăn cản hai anh em đi tìm Tạ Dược Tiến để tẩn cho tên đó một trận nên quyết định không thương lượng chuyện này với Lý lão tứ mà là trực tiếp đi tố cáo lên lãnh đạo tiệm cơm Quốc Doanh ở huyện thành. Bỏ lại bức thư tố cáo ở trước cửa rồi Lý lão nhị thư thái đi về nhà.

Mà bên phía huyện thành không biết có phải là không nhận được bức thư hay không mà vẫn chưa thấy người nào tới điều tra hết.

Mãi cho đến đầu năm sau một nhóm người nhân viên duy trì trật tự tới trấn Nam Thiệu.

Người đi đầu là một người đàn ông đeo mắt kính, sau khi đi vào trấn thì phân tán đội ngũ, hai đi lên trấn hỏi thăm mọi người hỏi mấy năm nay tiệm cơm Quốc Doanh hoạt động như thế nào, còn người đàn ông đeo mắt kính thì đi tới tiệm cơm Quốc Doanh.

Nhưng khi tới tiệm cơm thì người đàn ông đeo mắt kính không thể vào được.

Trước cửa tiệm cơm Quốc Doanh ở sườn núi phía tây treo tấm biển không bán, cửa sổ đóng chặt, không mở.

Người đi theo người đàn ông đeo kính kia nói: "Chủ nhiệm Trương, ông xem chúng ta nên làm gì bây giờ? Hay là ông về nhà trước đi còn chúng tôi sẽ ở lại đây."

Bọn họ là người duy trì trật tự và luân phiên đi kiểm tra các tiệm cơm, mọi năm là chọn hoặc là đi tuần tra theo quý. Năm nay theo lý thuyết sẽ bắt đầu đi kiểm tra vào tháng ba, dù sao thì sẽ chẳng có ai đi tuần tra vào mùa đông cả.

Nhưng bức thư tố cáo chuyện có người làm trong tiệm cơm Quốc Doanh tham ô là lần đầu tiên được nhận trong nhiều năm qua. Bên trong bức thư tố cáo có viết nhân viên phục vụ Tạ Dược Tiến của tiệm cơm Quốc Doanh trên trấn ở sườn núi phía tây tham ô nguyên liệu của nhà nước, chưa nói tới cái khác, chỉ cần làm rõ sự việc và hậu quả đã tốn một rương giấy mực rồi.

Nhân viên đi theo vẫn không hiểu rõ vì sao chủ nhiệm Trương lại muốn tới đây một chuyến.

Chủ nhiệm Trương: "Tôi không về đâu, tôi sẽ ở lại đây xem sao." Nói xong ông ấy viết ngay lên vở mấy dòng chữ.

Tiệm cơm Quốc Doanh là đơn vị của nhà nước, hiện giờ đã là mười giờ sáng mà còn chưa mở cửa?

Cho dù vụ việc của Tạ Dược Tiến như thế nào thì lãnh đạo của tiệm cơm này chắc chắn có vấn đề.

Chủ nhiệm Trương để nhân viên ở lại canh cửa tiệm cơm còn bản thân thì đi tìm khách sạn để ở.

Người khác đều cảm thấy ông ấy chuyện bé xé ra to, chỉ vì một bức thư nặc danh tố cáo mà đi qua đây, giờ mới qua năm mới có vài ngày mà đã làm ra chuyện khó khăn, đúng là đầu óc bị bệnh.

Nhưng chỉ có chủ nhiệm Trương hiểu rõ, nguyên nhân ông ấy tới đây không phải là do bức thư tố cáo nặc danh đó mà bởi vì tiệm cơm Quốc Doanh ở sườn núi phía tây này thực sự không được bình thường.

Chủ nhiệm Trương nhíu chặt đôi lông mày, mặc dù chuỗi tiệm cơm Quốc Doanh không quan tâm đến doanh thu nhưng bỗng dưng doanh thu của tiệm cơm ở sườn núi phía tây này bị giảm đột ngột, cấp trên cũng sẽ chú ý kĩ càng hơn.

Không phải do vì lo thiếu đồ hay thiếu những thứ nguyên liệu gì đó mà lo sợ bên trong này có con sâu làm rầu nồi canh.

Chủ nhiệm Trương nhìn cửa tiệm cơm Quốc Doanh ở sườn núi phía tây, bắt đầu từ năm ngoái doanh thu giảm sút đã dấy lên nghi vấn không được bình thường. Tiệm cơm Quốc Doanh ở chỗ này không đổi đầu bếp mà, vậy vì sao lại bỗng dưng giảm doanh thu đột ngột như thế?

Chắc chắn có điều gì đó đang được che dấu ở bên trong!

Chủ nhiệm Trương nghỉ ngơi một lúc rồi đi tới cửa tiệm cơm Quốc Doanh tiếp, vậy mà phát hiện cửa tiệm cơm vẫn chưa mở cửa đón khách.

Đôi lông mày của chủ nhiệm Trương nhăn lại đến mức có thể kẹp chết con muỗi: "Đã mười hai giờ rồi sao chưa mở cửa mà buôn bán?"

Đúng là quá đáng lắm rồi! Ngay cả hai người đi hỏi thăm một vòng quanh trấn cũng đã trở lại.

"Chủ nhiệm, mặc dù chúng tôi chỉ hỏi thăm vài người nhưng đã nắm bắt được một số thông tin như sau, mọi người đều nói từ mùa đông năm ngoái tiệm cơm Quốc Doanh đã không mở cửa liên tục."

"Tôi có hỏi một người phụ nữ cô ta nói năm ngoái muốn đi mua móng heo nhưng tiệm cơm đóng cửa hơn nửa thời gian của tháng giêng."

"Thời gian mở cửa để bán cũng không có quy luật, rất nhiều người nói bọn họ nghĩ có lẽ tiệm cơm kinh doanh tốt nên mới đóng cửa sớm."

Kinh doanh tốt ư? Nhìn qua tình hình này thì chủ nhiệm Trương không cảm thấy như vậy.

"Được rồi, xốc tinh thần lên cho tôi. Khoảng thời gian này mọi người phải chú ý sát sao tới tiệm cơm này cho đến khi nào bọn họ mở cửa thì thôi. Tôi đi đến huyện thành điều tra tư liệu của công nhân làm ở tiệm cơm Quốc Doanh một chút."

Chủ nhiệm Trương càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, dù trong lòng ông ấy đã có suy đoán của riêng mình nhưng lại cảm thấy bản thân đã nghĩ thái quá. Một tiệm cơm Quốc Doanh nhỏ nằm ở trấn này sao có người dám làm ra loại chuyện như vậy, phải biết rằng nếu là ở nơi khác, đừng nói là đóng cửa lại không bán, cho dù là mở cửa thì cũng phải mở đến tối muộn mới đóng, bởi vì ở đó có một đống người đang nhìn chằm chằm vào bọn họ đó.

Đúng là ăn gan hùm mật gấu nên mới dám làm điều này mà!

Chủ nhiệm Trương chạy lên huyện thành để lại mấy người nhân viên ở lại trấn tra hỏi kĩ càng hơn. Cuối cùng trải qua bảy tám ngày tra hỏi mấy người nhân viên điều tra cũng hỏi được một nhân viên làm trong tiệm cơm.

Nhìn thấy đoàn người đi tới cửa mấy người phục vụ bị dọa đến mức chết khiếp không ai dám biện hộ gì hết chỉ nói ra những sự thật mà mình biết.

Dù các cô không biết Tạ Dược Tiến tính làm gì nhưng tóm lại các cô cũng hiểu đây không phải là chuyện gì tốt.

Chủ nhiệm Trương nghe tố cáo xong lập tức trở về trấn trong ngày, ngày mà tiệm cơm mở cửa để bán ông ấy đã đưa theo một đám người xông vào.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right