Chương 200: Bị bắt

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,901 lượt đọc

Chương 200: Bị bắt

Sáng sớm hôm nay Tạ Dược Tiến vừa mới rời giường mí mắt đã giật giật liên tục nhưng anh ta không thèm để ý, chống tay ngồi dậy đi đến tiệm cơm để làm việc.

Tiệm cơm đã đóng cửa nhiều ngày nên giờ đi mở cửa một ngày cái đã.

Mẹ của anh ta đang trở mình nằm trên sàn nhà ngủ ngon lành không biết trời trăng đất sao gì, mấy người anh em cũng đang nghiêng mình vặn vẹo nằm đầy trên đất, đã tám chín giờ sáng rồi nên ai cũng thức dậy, chỉ có ít người vẫn đang ngủ.

Nhưng mẹ với các anh em của Tạ Dược Tiến lúc nào cũng ngủ đến giờ này.

Mặc dù Tạ Dược Tiến tức giận nhưng chẳng có hề hà gì.

Anh ta nghĩ, mùa đông năm nay anh ta đã bán được kha khá nên trong tay có nhiều tiền hơn chờ đến đầu xuân anh ta sẽ đưa bố mẹ và anh em về công xã.

Sau đó đưa cho nhà họ Lý ba trăm đồng là chấm dứt sự việc rắc rối này.

Tạ Dược Tiến vừa đánh răng vừa nghĩ thầm, nếu không nhân lúc thời gian sang năm đi tìm một công việc ở huyện thành?

Mẹ của anh ta đã tìm tới tận nơi ở này của anh ta rồi sau này chắc chắn sẽ tìm đến nhiều lần nữa. Trước kia bà ta không tới là bởi vì bà ta không dám đi ra khỏi nhà, sợ bản thân đi trên đường sẽ gặp nguy hiểm gì đó. Nhà bọn họ ở nông thôn đã nhiều năm, đừng nói huyện thành, ngay cả đi lên trấn cũng không dám đi sợ bị người khác bắt nạt.

Nhưng vì lần này thực sự trong nhà đã bị nghèo tới mức rớt mồng tơi nên mẹ của Tạ Dược Tiến mới mò đến đây. Sau đó cứ thế ăn vạ không chịu đi nữa.

Điểm mấu chốt chính là mẹ của Tạ Dược Tiến là kẻ ham ăn biếng làm, chỉ cần có đồ ăn thì ăn xong rồi sẽ không muốn nhúc nhích người nữa.

Cho dù Tạ Dược Tiến chịu phục tùng bà ta thì số lương thực ở trong nhà anh ta không nhiều lắm. Anh ta làm công ở tiệm cơm nên sẽ ăn uống ở đó còn ở nhà chỉ dự trữ mấy cân mì sợi dùng để ăn khi đói bụng vào buổi tối.

Nhưng gần đây mẹ của anh ta cứ nhìn chằm chằm vào đồ ăn trong nhà.

Ăn xong là nằm nghỉ, không thèm dọn dẹp bất cứ thứ gì ở trong nhà, ăn rồi là ngủ, không chuẩn bị cho anh ta một bộ quần áo nào ra dáng để đi ra ngoài cửa cả.

Tạ Dược Tiến mà nói một câu là bà ta lại bày ra vẻ mặt tủi thân nói quần áo của Tạ Dược Tiến không bẩn cần gì phải giặt? Khi bà ta ở nông thôn đống quần áo của mùa đông chờ đến đầu xuân mới giặt.

Tạ Dược Tiến không thể phát ra được sự tức giận nào cả, mẹ của anh ta không đòi hỏi đồ này đồ nọ cũng không cần quần áo sang trọng để mặc chỉ một lòng một dạ với ăn uống mà thôi.

Ngay cả bố của Tạ Dược Tiến cũng như thế, bên miệng có thức ăn bỏ vào là được, ăn xong thì dù nằm dưới đất hay trên giường cũng sẽ nằm im bất động thế thôi.

Sao Tạ Dược Tiến không biết những người này đã trở thành những kẻ lười biếng từ lâu rồi chứ?

Bên công xã chỗ bọn họ ở cũng giống y như thế, từng nhà từng nhà tích trữ lương thực ít, nếu có lương thực để ăn rồi sẽ không đi làm gì nữa chỉ ở yên trong nhà ăn ngủ. Đã thế lúc ăn hết lương thực rồi lại ôm bụng đói chờ cứu tế.

Mấy năm nay nếu không phải có cán bộ của đại đội thúc giục đi trồng trọt thì sợ là không có ai nghĩ đến việc sản xuất lương thực mà ăn.

Vẻ mặt của Tạ Dược Tiến sa sầm, anh ta mở tung cửa đi ra khỏi nhà.

Chờ tới khi đến tiệm cơm anh ta đã thấy có mấy vị khách vởi vẻ mặt nghiêm túc đã ngồi ở bàn.

Chưa đợi anh ta đi lên tiếp đón đối phương đã cho người vây lại bắt anh ta.

Chủ nhiệm Trương cũng không làm ra chuyện gì lớn, Vạn Quốc Đống đứng phía sau cũng bị áp cho đến mức thành thật. Hai người bị tách ra để tra hỏi, mỗi một câu hỏi là một vấn đề sắc bén, câu sau chỉ có nhọn hơn câu trước chứ không hề kém đi.

Từ trước đến nay Tạ Dược Tiến làm việc đều xóa sạch dấu vết nên tất nhiên không ai điều tra ra được điều gì. Cho dù việc quán cơm không mở cửa là có vấn đề đi chăng nữa thì cũng rất khó mà tra ra. Tạ Dược Tiến dám mạnh miệng nói bản thân chỉ cầm một ít đồ của tiệm cơm, tuyệt đối không cầm lấy nhiều.

Đáng tiếc, anh ta mạnh miệng nói là thế nhưng Vạn Quốc Đống không chịu nổi sự tra khảo đã khai báo tất cả, thành công kéo chân sau của Tạ Dược Tiến.

Vạn Quốc Đống vẫn luôn đắm chìm vào việc kiếm được nhiều tiền, điều ông ta không ngờ nhất đó chính là có một ngày sự việc sẽ bị bại lộ!

Bị người ta duy trì tư thế ấn đầu lên mặt đất khi đó Vạn Quốc Đống mới bừng tỉnh khỏi giấc mộng đẹp, cả người bị dọa cho đứng không vững.

Mấy lý do mà Tạ Dược Tiến dùng sau nhiều lần bị tra khảo ngay cả anh ta cũng không nhớ nổi chỉ có thể khóc lóc cầu xin nhân viên điều tra buông tha cho mình.

Chủ nhiệm Trương thấy vậy thì nhanh chóng chuyển trọng tâm lên người Vạn Quốc Đống.

Vạn Quốc Đống cực kỳ phối hợp, một hơi nói hết toàn bộ mọi chuyện.

Sau khi tra khảo xong toàn bộ nhân viên điều tra đều phải hít hà một hơi.

"Các người đúng là to gan quá mà!" Lại dám trộm đồ vật của nhà nước để đi bán kiếm tiền!

Nước mắt của Vạn Quốc Đống rơi không ngừng, cả khuôn mặt như muốn đổ xuống: "Chủ nhiệm! Tôi sai rồi chủ nhiệm ơi! Đều là do tên Tạ Dược Tiến, tất cả là do tên khốn đó! Tôi cũng chỉ là nạn nhân bị tên đó kéo xuống nước mà thôi!"

Khi Tạ Dược Tiến nghe thấy Vạn Quốc Đống khóc lóc ỉ ôi nói thì anh ta đã biết tất cả đã xong rồi.

Tạ Dược Tiến cười tự giễu, đến khi nghe thấy Vạn Quốc Đống đổ hết mọi tội lỗi lên người mình thì anh ta đã cởi bỏ lớp da hòa nhã được bọc bên ngoài, rống lên: "Đúng, đều là do tôi. Là do tôi nên ông mới không nghe thấy tin tức gì đã vui mừng, tay bắt mặt tươi, là do tôi nên cả mùa đông ông sung sướng đến mức không muốn mở cửa tiệm cơm, là do tôi nên cứ hai ba ngày là ông tới lấy đồ về nhà để ăn."

Vạn Quốc Đống chửi ầm lên, đã tới hoàn cảnh này rồi trong lòng ông ta vẫn cảm thấy sợ hãi.

Ông ta hận Tạ Dược Tiến đã chỉ cho mình một con đường không có lối về.

Chủ nhiệm Trương lật tư liệu trên tay và xem: "Có phải trong tiệm của các người có đầu bếp tên là Từ Sương đúng không?"

Vạn Quốc Đống: "Đúng đúng đúng, đúng là có người tên Từ Sương."

Chủ nhiệm Trương hạ mí mắt xuống: "Vậy người đầu bếp tên Từ Sương đó có biết chuyện này không?"

Vạn Quốc Đống gấp không chờ nổi muốn kéo Từ Sương xuống nước cùng mình, hiện giờ ông ta chỉ trông mong có nhiều người xuống nước càng tốt để tội danh của ông ta được nhẹ hơn một chút.

Chưa đợi Vạn Quốc Đống đổi trắng thay đen thì Tạ Dược Tiến đã mở miệng: "Anh ta không biết."

Vẻ mặt của Vạn Quốc Đống không thể tin tưởng được, Tạ Dược Tiến bình tĩnh nói: "Bởi vì năm ngoái anh ta cưới vợ nên phải về thôn ăn tết cho nên anh ta không biết. Tất nhiên cũng là do anh ta xin nghỉ nên tôi mới có cơ hội để làm như thế. Nếu không dưới tình huống có anh ta ở đây làm sao tôi có khả năng mà làm chuyện lớn đó chứ?"

Chủ nhiệm Trương nửa tin nửa ngờ nên cho người đi gọi Từ Sương tới đây.

Lúc Từ Sương và Vương Anh đến thì đã thấy một cảnh tượng như thế này.

Vạn Quốc Đống và Tạ Dược Tiến đang quỳ trên mặt đất, bên cạnh là mấy cô nhân viên phục vụ và nhân viên điều tra rõ ràng là đã kêu người của Hội Cách Ủy tới. Mấy người phục vụ đứng cụp đuôi ở một bên, nhân viên điều tra đang tra hỏi bọn họ, vừa hỏi vừa ghi chép câu trả lời của từng người.

Từ Sương và Vương Anh cùng có mặt, mặc dù trên đùi và bàn chân có bùn đất nhưng khi hai người đứng chung một chỗ vẫn là đôi kim đồng ngọc nữ làm người ta ngưỡng mộ.

Cả một sự việc chấn động như này mà xuất hiện hai người có dung mạo đẹp dễ đúng là làm cho chủ nhiệm Trương dịu dàng đi rất nhiều.

"Đồng chí Từ tôi muốn hỏi cậu một chút. Cậu có biết chuyện Tạ Dược Tiến và Vạn Quốc Đống đã dở một số thủ đoạn nhỏ ở tiệm cơm hay không?"

Từ Sương im lặng một lúc rồi nói: "Tôi có biết."

"Nhưng vào mùa xuân năm ngoái mới biết được còn chi tiết cụ thể như thế nào thì tôi cũng không rõ lắm."

Chủ nhiệm Trương gật đầu, năm ngoái mới bắt đầu làm nên câu trả lời này rất khớp với câu trả lời của Tạ Dược Tiến.

"Vậy vì sao cậu không phản ánh chuyện này với cấp trên?"

Từ Sương: "Thứ nhất là do chứng cứ có vấn đề... Thứ hai là ông muốn tôi đi phản ánh với Vạn Quốc Đống ư?"

Chủ nhiệm Trương đang muốn nói gì đó thì có một nhân viên điều tra trẻ tuổi đứng bên cạnh hỏi: "Vậy sao anh không tố cáo lên cấp trên?"

Ngay lập tức Vương Anh đã đứng ra trả lời: "Vị đồng chí này, anh có thể nói chuyện suy nghĩ một chút được không? Từ Sương nhà chúng tôi là đầu bếp mà chức trách bổn phận của một người đầu bếp là gì? Chẳng phải là nấu cơm ngon là được hay sao? Quản lý của tiệm cơm có vấn đề không phải là chuyện của anh ấy à đúng rồi còn nữa trước đây mọi chuyện lớn nhỏ đều là do một mình anh ấy đảm nhiệm mà. Nhưng trách nhiệm lớn hơn nữa không phải là do Vạn Quốc Đống à?"

"Cái việc tố cáo lên cấp trên mà anh nói thực ra chúng tôi không có chứng cứ thì làm sao mà đi tố cáo đây? Tố cáo không được thì anh nói xem khi đó Từ Sương nhà chúng tôi phải làm việc ở tiệm cơm như thế nào? Hơn nữa, mùa xuân năm ngoái Từ Sương đã nhận ra, chờ đến sáu tháng cuối năm trước khi bắt đầu mùa đông Vạn Quốc Đống đã cho anh ấy nghỉ ngơi vài ngày vậy các anh nói xem Từ Sương có thể tìm được chứng cứ gì nào?"

"Đây là giấy xin nghỉ hai năm này của Từ Sương mỗi khi đến mùa đông đầu xuân, bên trên có chữ ký của Vạn Quốc Đống và Tạ Dược Tiến, anh ấy đã xin nghỉ thì mọi việc trong tiệm cơm còn liên quan đến anh ấy nữa sao?"

Vương Anh đưa giấy xin phép cho chủ nhiệm Trương, vừa rồi nói chuyện mà ông ấy không hề hé răng một lời nào.

Chủ nhiệm Trương nhìn giấy xin phép sau đó đối chiếu sách ghi của đầu xuân năm ngoái cuối cùng gật đầu: "Đúng là không có liên quan gì."

Đã điều tra xong nhân viên thì chủ nhiệm Trương cũng không làm việc gì vô ích nữa đưa hết sổ sách trong tiệm và chứng cứ chuẩn bị về điều tra thêm.

Nhân viên điều tra và người của Hội Cách Ủy đưa Vạn Quốc Đống và Tạ Dược Tiến đi, chỉ còn lại mấy người phục vụ có sắc mặt trắng như tờ giấy, có lẽ họ cũng hiểu được công việc này của mình e là không kéo dài được bao lâu nữa.

Từ Sương buồn bực dọn dẹp tiệm cơm lại một lần, giờ mọi chuyện đã như thế này nên chỉ có thể đóng cửa tiệm cơm trước, sau đó cho mấy người phục vụ về nhà.

Trên đường trở về nhà Vương Anh nhẹ nhàng kéo bàn tay của Từ Sương. Từ Sương trở tay nắm lấy tay cô, nhỏ giọng nói: "Tạ Dược Tiến..."

Vương Anh hiểu Từ Sương muốn nói gì: "Chờ khi nào có quyết định thì anh hãy đến thăm anh ta. Em thấy vừa nãy khi anh ta rời đi hình như là có chuyện muốn nói với anh đó."

Từ Sương gật nhẹ đầu đồng ý.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right