Chương 201: Phán quyết cuối cùng
Vốn tưởng rằng sẽ phải trôi qua một quãng thời gian thì cuộc sống mới bình thường trở lại nhưng không ngờ hai ngày sau Trần Đông đã xuất hiện ở bên ngoài đại đội bảy.
Trần Đông đi một đôi giày nhựa dù đi cả quãng đường dài nhưng không hề bị bẩn gì so với Từ Sương và Vương Anh ngày đó thì tốt hơn rất nhiều.
Vương Anh vui sướng rót cho Trần Đông một chén bắp nấu với táo.
Trần Đông uống mấy miếng lúc này mới dịu lại oán giận nói: "Đường trên đại đội bảy của mấy con đúng là khó đi."
Đi cả quãng đường thiếu chút nữa ông ấy đã bị đôi giày nhựa này làm cho phế.
Từ Sương: "Sư phụ đến đây lúc này làm gì? Chuyện vẫn còn đang điều tra đó."
Trần Đông nhìn học trò với ánh mắt xem thường: "Còn không phải là vì con hay sao?"
"Lãnh đạo đã quyết định cho con làm người quản lý của tiệm cơm Quốc Doanh ở trên trấn này, thế nào, được thăng chức có vui không?"
Tạ Dược Tiến bị bắt, kết quả xử lý vẫn còn phải điều tra thêm, không những phải điều tra ở bên trong tiệm cơm mà còn phải điều tra ở những nơi mà Tạ Dược Tiến đã đưa đi bán để đầu cơ trục lợi, bắt mấy người mua đó lại để thẩm vấn.
Có điều Tạ Dược Tiến chỉ là một người làm công, là một kẻ phụ bếp không mấy quan trọng nên bắt thì cứ bắt. Nhưng còn Vạn Quốc Đống, nếu bị bắt vậy mọi chuyện sẽ không đơn giản như thế.
Vạn Quốc Đống là người lãnh đạo của tiệm cơm Quốc Doanh ở sườn núi phía tây, nếu ông ta đã bị bắt thì đương nhiên phải có người thay thế vị trí của ông ta để quản lý toàn bộ nhân viên của tiệm cơm rồi.
Nhưng câu hỏi đặt ra là ai có thể đảm nhận được vị trí này?
Chắc chắn trên huyện thành sẽ không cử tạm một người nào đó xuống trấn để làm lãnh đạo, đùa à? Huyện thành là huyện thành, trên trấn là trên trấn, rốt cuộc vẫn có sự khác biệt và chênh lệch. Với lại, cả nhà của họ đều ở huyện thành, có ai ngu ngốc đi đến chỗ nông thôn nắng sương vất vả để làm đâu?
Mà nếu điều một người từ trấn khác đến đây trong khoảng thời gian ngắn cũng là điều khó khăn.
Tất cả mọi người bàn bạc với nhau một lúc cuối cùng quyết định cho Từ Sương đảm nhận vị trí quản lý tiệm cơm Quốc Doanh ở sườn núi phía tây.
Dù sao trong quá trình thẩm vấn, Tạ Dược Tiến cũng có chứng cứ thuyết phục rằng Từ Sương trong sạch, cho nên không có ai nghi ngờ Từ Sương có dính líu gì đến chuyện tham ô lần này.
Ở một góc nhìn khác, dù có nhân viên phục vụ ở trong tiệm bị kéo xuống nước cùng hai người đó thì Từ Sương vẫn không hề có việc gì, có thể nói là đã qua bài kiểm tra nhân phẩm rồi.
Trần Đông: "Lần này sư phụ tới là để thông báo cho con chuyện thăng chức, mấy ngày nay con chuẩn bị một chút, chạy lên tiệm cơm bắt đầu học hỏi cách quản lý đi, muốn tuyển thêm người phục vụ thì cứ tuyển để giúp con xử lý chuyện tốt hơn. Vốn dĩ sư phụ cảm thấy năm nay có thể điều con vào huyện thành để làm việc nhưng bây giờ con nhận được chức quản lý này cũng tốt, chờ con làm chức này được hai năm lại vào huyện thành, làm từ từ sau đó đi lên, giờ con muốn nhận học trò dạy cũng được."
Thực ra kinh nghiệm của Từ Sương chưa đủ nhiều nên đáng lẽ chưa được thi lên đầu bếp cấp hai nhưng sau khi Trần Đông làm việc tổ chức cuộc thi nên anh mới được thi vào. Theo lý thuyết Từ Sương phải đợi vài năm nữa mới có thể bước chân vào cuộc thi đầu bếp cấp hai.
Cho dù năm nay Từ Sương vào huyện thành làm việc e là cũng phải bắt đầu từ sư phó, chỉ có thể làm việc trong tiệm cơm chứ chưa được nhận học trò, là một đầu bếp bình thường như bây giờ mà thôi.
Khác với khi làm lãnh đạo, khi làm lãnh đạo hai năm thì ít nhất cũng là một ba người sư phụ làm ở trong tiệm cơm, có đủ tư cách nhận học trò.
Vương Anh cũng cảm thấy sắp xếp như thế này rất ổn thỏa, chủ yếu là nếu năm nay vào huyện thành thì cô vẫn chưa có tin tức gì về việc mua công việc để làm.
Trần Đông ngồi một lát rồi đi về, Từ Sương thay giày tiễn ông ấy lên trấn đón xe, còn bản thân thì đi đến tiệm cơm để xem tình huống, thuận tiện dán thông tin tuyển dụng lên cửa.
Tất nhiên chuyện tuyển người này anh sẽ không cần phải bận tâm vì sẽ có người lo chuyện này cho.
Bận rộn cả một thời gian cuối cùng Từ Sương cũng đã tuyển xong nhân viên phục vụ, chính thức mở cửa tiệm cơm lại, bắt đầu lại từ đầu.
Mới mở cửa buôn bán ngày đầu tiên Từ Sương đã thấy một người quen đã lâu không gặp.
Là Lý Anh.
Đôi mắt của Lý Anh sưng đỏ lên vì khóc, đến đây đòi gặp Tạ Dược Tiến.
Những ngày vừa qua Lý Anh phải sống trong sự giày vò tới vô tận, không chỉ vì chuyện ly hôn với Tạ Dược Tiến mà còn là vì...
Chuyện anh hai của cô ta đi tố cáo Tạ Dược Tiến bị anh tư biết được bèn cùng người vợ của mình làm ầm lên với anh hai, nói là anh hai làm hỏng chuyện của anh tư. Sau đó vặn hỏi ra mới biết được lúc trước anh tư chèn ép đòi Tạ Dược Tiến ba trăm đồng mới đồng ý cho Tạ Dược Tiến ly hôn với Lý Anh.
Đến lúc này mọi chuyện xem như đã nát bét, người một nhà bỗng chốc trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Anh hai thì đánh anh tư một trận nên hồn, còn anh cả đã đưa theo mấy đứa con về nông thôn sinh sống.
Trước đó hai ngày anh tư trở về nói Tạ Dược Tiến đã đụng phải chuyện xấu đã bị bắt đi. Nói rằng có rất nhiều người tới tiệm cơm bắt Tạ Dược Tiến đi, có lẽ sự việc này sợ là phải ăn 'đậu phộng'. (Tử hình)
Lý Anh khóc lóc cực kỳ lợi hại, hiện tại nhà đã phân ra, hai ngày nay phải bán căn nhà đang ở đi, mấy người anh trai đều đang dọn đồ đạc để trở về nông thôn ở.
Không có ai quan tâm đến cô ta, cũng không còn ai quản cô ta nữa.
Hiện tại cô ta muốn đi theo anh trai về quê, vì thế việc cấp bách nhất chính là ly hôn với Tạ Dược Tiến. Khi nào chưa ly hôn thì khi đó cô ta chưa thể tách hộ khẩu ra để về được, đến lúc ấy dù có về chẳng khác nào là thành phần xấu mặc người chỉ trỏ cả.
Từ Sương không biết bây giờ Tạ Dược Tiến bị nhốt ở chỗ nào, kết quả cuối cùng còn chưa có vì vậy không ai biết hiện tại anh ta ra sao.
Lý Anh chỉ có thể rời đi, đi tìm bố mẹ anh em của Tạ Dược Tiến để hỏi.
Đến người của tiệm cơm còn không biết Tạ Dược Tiến bị nhốt ở đâu thì làm sao bố mẹ của Tạ Dược Tiến có thể biết được chứ?
Nhưng khi tìm thấy gian nhà mà trước kia Tạ Dược Tiến đã mua lại thấy căn phòng đã trống không, không còn bất cứ thứ gì ở trong đó nữa, người cũng đi, vật cũng đi.
Lão thái thái cho thuê nhà đen mặt lại: "Cái nhà này khi biết con trai phạm lỗi thì bố mẹ của tên đó cả ngày đều ở nhà không hề ra khỏi cửa, chỉ biết ăn biết uống. Đến khi ăn hết số lương thực được tích trữ ở trong nhà của con trai thì lúc này mới lau miệng lau quần đưa theo một đoàn con trai đi về quê."
Khi bố mẹ của Tạ Dược Tiến biết anh ta làm việc xấu thì khi đó Tạ Dược Tiến đã bị bắt lại, sau đó có người tới nhà lục soát, đưa số tiền mà Tạ Dược Tiến cất được đem đi hết.
Nhưng ngay cả một câu hỏi thăm xem có chuyện gì, đứa con trai tên Tạ Dược Tiến có sao không bố mẹ của anh ta cũng lười hỏi. Ăn được gì cứ ăn, ăn hết đống gạo và mỳ có trong nhà xong thì đưa mấy bộ quần áo của Tạ Dược Tiến và giày dép về quê. Không hề để lại một câu nói nào.
Lão thái thái cho thuê nhà cảm thấy thật may mắn tốt xấu gì thì mấy người này chỉ lấy đồ của người nhà mình chứ không lấy đồ gì của bà ta cả.
Có điều không phải bố mẹ của Tạ Dược Tiến không muốn lấy mà là bọn họ chê đống đồ đó quá nặng. Bếp lò của Tạ Dược Tiến bọn họ cũng không lấy bởi vì quá nặng đấy thôi.
Lý Anh không tìm được Tạ Dược Tiến chỉ có thể khóc lóc tới mức nghẹn lời, mắt cũng theo đó mà sưng càng thêm sưng.
Cuối cùng có một người hàng xóm có ý tốt đề nghị cô ta đi tìm Hội Cách Ủy, nếu vẫn không tìm được người thì chứng minh bọn họ đã đoạn tuyệt quan hệ, không còn gì với nhau nữa, thế cũng xem như là chuyện này không có liên quan gì tới cô ta.
Lý Anh lập tức đi tìm, chưa tới mấy ngày sau, toàn bộ người nhà họ Lý đã biến mất không thấy bóng dáng ở trên trấn nữa.
Mà bên chỗ Tạ Dược Tiến cũng đã có kết quả xử lý cuối cùng sau nửa tháng điều tra và thẩm vấn, anh ta bị phán mười năm tù giam.
Không biết là có phải phát hiện sớm nên cuối cùng khi tính toán số lương thực bị tham ô không nhiều đến nỗi khiến cho Tạ Dược Tiến phải ăn "đậu phộng", chỉ đủ để phán anh ta mười năm tù nhưng Vạn Quốc Đống thì nhiều hơn một chút, bởi vì ông ta là lãnh đạo, lại còn là Đảng viên xét với thân phận như thế mà dám làm ra chuyện tày trời này trực tiếp phán mười hai năm tù.
Sau khi Tạ Dược Tiến nhận kết quả, lập tức có người đưa anh ta đến nông trường để lao động cải tạo.
Từ Sương có đưa tiễn Tạ Dược Tiến trước khi anh ta rời đi. Tạ Dược Tiến nhìn thấy Từ Sương thì có hơi hoảng loạn. Đoạn thời gian gần đây anh ta có mơ một giấc mộng đáng sợ. Trong mộng như là quá khứ đã xa vời mà anh ta đã trải qua.
Ở đó Từ Sương vẫn kết hôn vào khoảng thời gian đó nhưng đối tượng kết hôn không phải là Vương Anh mà là một cô gái tên là Vương Linh Linh. Vương Linh Linh cũng giống như Lý Anh đều dùng một phương pháp đó là luôn tới tiệm cơm để trộm đồ đưa về nhà bán lấy tiền.
Ở trong giấc mộng, anh ta chờ rất lâu rồi cũng không thể bắt được nhược điểm của Từ Sương, rồi lại nắm bắt được điểm đột phá ở trên người Vương Linh Linh kia.
Chính lúc đó anh ta đã trộm đi báo cáo Từ Sương. Cũng bởi vì thế mà Từ Sương bị mất công việc phải về nhà chật vật làm ăn.
Tạ Dược Tiến như được xem cuộc đời của người khác đã từng trải qua vậy, nhưng khi đó anh ta cũng là một nhân vật được xuất hiện trong đời của Từ Sương.
Từ Sương đã rời đi rồi, anh ta bắt đầu hợp tác với Vạn Quốc Đống lấy đống đồ ở trong tiệm bắt đầu đi bán. Bởi vì đầu bếp đi rồi nên trong tiệm tự dưng đi xuống là điều bình thường cho nên cấp trên không có ai phát hiện ra bất cứ vấn đề gì.
Anh ta hợp tác với Vạn Quốc Đống ba đến bốn năm gì đó, ở trong mộng Tạ Dược Tiến vẫn cưới Lý Anh. Nhưng nhà của Lý Anh cũng không xảy ra chuyện gì hết, mấy người anh trai của cô ta cũng có công việc ổn định cho nên trong mơ hai người bọn họ dù có cãi nhau ầm ĩ lên nhưng không hề đề cập đến chuyện ly hôn, chỉ chấp nhận buông bỏ chuyện này đi.
Ở trong mộng, khi bản thân anh ta sắp được điều vào huyện thành làm việc thì Tạ Dược Tiến đã thấy được việc bản thân mình làm đã bị bại lộ.
Sau khi Lý Anh gả cho Tạ Dược Tiến được ăn ngon uống tốt bên nhà mẹ đẻ cũng được thơm lây vì thế người nhà họ Lý thường xuyên đi khoe bên ngoài làm cho người ta ghen ghét vô cùng.
Vì thế cả một chuỗi sự việc diễn ra đó anh ta cứ vậy mà chìm sâu vào.
Cuối cùng kết cục của anh ta là nghe được từ miệng của Từ Sương, vẻ mặt của Từ Sương bình tĩnh nói bởi vì anh ta tham ô quá nhiều nên sẽ bị xử bắn, não được ăn đậu phộng. Lý Anh cũng bị kéo xuống theo, không được hưởng gì tốt, đi tái giá cũng không được gả cho người trong sạch gì nên chỉ có thể về nhà mẹ đẻ để sống. Người nhà họ Lý cũng bị liên lụy khá lớn, mặc dù không có ai bị mất việc nhưng danh tiếng của cả nhà đều bị hư hại nặng nề.
Giấc mơ đó khi anh ta chết đi thế mà còn có thể nhìn thấy cuộc sống của Từ Sương, cho nên anh ta vẫn luôn gắt gao bám lấy quan sát anh.
Tạ Dược Tiến thấy mối quan hệ vợ chồng giữa Từ Sương và Vương Linh Linh rất tệ, khi Vương Linh Linh đến ăn cơm ở cửa hàng đã vô ý chặt đứt ngón tay của Từ Sương. Về sau Vương Linh Linh bỏ Từ Sương mà rời đi.
Tạ Dược Tiến cứ nghĩ rằng Từ Sương sẽ không gượng dậy được nữa thậm chí còn sinh ra sự đồng cảm là thưởng thức đối với anh.
Hai người bọn họ đều là người đàn ông lấy phải người vợ không ra gì.
Lý Anh khiến cho anh ta gặp xui xẻo, Vương Linh Linh cũng khiến cho Từ Sương mất hết tất cả. Cứ nghĩ Từ Sương sẽ vì chuyện đôi tay bị phế mà tinh thần sa sút nhưng Tạ Dược Tiến đã sai rồi.
Có ai ngờ được Từ Sương không hề sa ngã, anh bắt đầu thu nhận học trò, dù tay đã bị phế những vẫn còn lưỡi cơ mà, cho nên anh nhận dạy học trò. Mang theo vài người có thiên phú và sự nỗ lực chăm chỉ cuối cùng dẫn tất cả vào một quán ăn lớn nào đó đảm nhận chức tổng đầu bếp hành chính.
Thức giấc khỏi mộng, Tạ Dược Tiến lại thấy Từ Sương một lần nữa, tâm tình có hơi phức tạp. Thậm chí anh ta nghĩ bản thân và Từ Sương là hai người ở hai thế giới khác nhau dù là ở trong mơ hay ở hiện tại.
"Anh đã đến rồi."
Từ Sương đưa cho Tạ Dược Tiến một cái bao: "Bên trong có ít đồ ăn, cậu cất đi để ăn trên đường đi."
Tạ Dược Tiến im lặng một lúc rồi cất lời: "Từ Sương, anh có biết không, có đôi khi tôi cực kỳ cực kỳ ghét anh."
Từ Sương gật đầu: "Có thể nhìn ra được đôi chút."
Tạ Dược Tiến cười ha hả: "Nói tóm lại, thật sự xin lỗi anh và cũng cảm ơn anh rất nhiều."
Anh ta ghen ghét Từ Sương không chỉ vì khả năng nấu nướng trời ban hay là diện mạo điển trai đó mà cái anh ta ghen ghét chính là Từ Sương luôn có lòng nhân ái, yêu thương và bao dung đối với mọi người, cho dù là kiếp trước bị người ta hãm hại rồi bị vợ bỏ đi nhưng Từ Sương không hề oán trách ai cả, anh cũng không từ bỏ bản thân, sự vấp ngã của cuộc đời chưa bao giờ có thể đánh gục được anh.