Chương 202: Trồng cây kim ngân
Hai người ngồi đối diện với nhau trong chốc lát, Từ Sương nói: "Mười năm không dài như trong tưởng tượng đâu, tôi cũng từng ngưỡng mộ sự thuận lợi ở mọi khía cạnh của cậu, cậu thông minh như thế chỉ cần tương lai không đi sai đường nữa thì cơ hội trở mình sẽ càng nhiều hơn."
Tạ Dược Tiến: "Tôi biết rồi."
Có lẽ trước kia không biết nhưng sau khi trải qua đủ mùi vị đau thương cuối cùng anh ta cũng biết được điều đó.
Bố mẹ nghe thấy anh ta xảy ra chuyện từ đầu đến cuối không có một ai xuất đầu lộ diện đến hỏi thăm, Lý Anh càng đừng nói tới, cô ta tìm trăm người hỏi tung tích của anh ta chỉ để tới đây đòi ly hôn với mình.
Giống như người đã từng có tất cả giờ lại mất hết, Tạ Dược Tiến mới nghiêm túc nhìn lại bản thân một lần.
***
Mùa xuân đã qua được một quãng thời gian, đại đội bảy chính thức bắt đầu cho trường tiểu học lên sàn.
Số học sinh nhập học nhiều hơn so với tưởng tượng của Điền Hữu Phúc, có hơn hai mươi em học sinh vào nhập học tại trường tiểu học của đại đội.
Thực ra ở một số công xã chỉ cần việc học này không kéo dài quá lâu thì sẽ được đưa về nông thôn để học, nhưng như thế nếu muốn học thì phải mở trường lớp để dạy, có điều việc này là điều rất khó khăn, với lại dù có mở thì cũng chỉ mở được vài lớp cho các học sinh học từ cấp hai trở lên mà thôi.
Hơn hai mươi em học sinh, một phòng có năm cái bàn, mỗi bàn có một chiếc ghế dài, cho bốn đến năm ngồi trên đó thừa sức đủ.
Mặc dù chưa có đèn điện nhưng vẫn có ánh sáng từ cửa kính, trong phòng học có vẻ sáng sủa hơn nhiều.
Vương Anh đang trên đường đi tìm Điền Hữu Phúc thì thấy Mạch Miêu và Mạch Tuệ đi học về nhà chuẩn bị ăn cơm, hai cô bé mỗi người đeo một chiếc cặp sách ở trên lưng vừa giản dị vừa năng động, mỗi người đều đang khoa chân múa tay kể về chuyện gì đó.
Thấy Vương Anh đi tới lập tức chào hỏi, Vương Anh đưa cho mỗi cô bé một viên kẹo: "Hôm nay đi học có quen không?"
Mạch Miêu do dự một lát rồi gật đầu, còn Mạch Tuệ thì ríu rít: "Quen ạ! Bọn em học rất nhanh hiểu bài đấy, cô giáo khen bọn em thông minh như thế nhất định sẽ học giỏi đó!"
Hai cô bé học nhanh hơn so với những bạn bè khác một chút, bởi vì lúc trước Trình Thục Phân đã cho hai cô bé học điều cơ bản nên khi đi học sẽ tiếp thu nhanh hơn những cô cậu bé kia.
Vương Anh mỉm cười hỏi Mạch Miêu: "Vậy Mạch Miêu cảm thấy như thế nào?"
Mạch Miêu nhỏ giọng trả lời: "Em cảm thấy... Những gì cô giáo giảng quá đơn giản."
Cô bé khác với em gái của mình, khi em gái học với cô giáo Trương sẽ có lúc làm việc riêng còn cô bé sẽ nghiêm túc nghe giảng từ đầu đến cuối. Cho nên nội dung mà hôm nay cô giáo nói thực chất cô bé đã học qua từ lâu rồi...
Vương Anh suy nghĩ một lát rồi cổ vũ Mạch Miêu: "Vậy em có thể lén đi hỏi cô giáo xem có sách nào dành cho học sinh lớp cao hơn không để mượn về xem trước."
Mạch Miêu: "Nếu em hỏi thế liệu cô giáo có nghĩ em là đứa nhiều chuyện không ạ?"
Vương Anh: "Sao cô giáo lại cảm thấy em là đứa nhiều chuyện được chứ? Không tin thì chiều nay em đến hỏi cô giáo thử em, chắc chắn cô giáo Trương và cô giáo Dương sẽ cực kỳ vui vẻ cho xem. Giáo viên nào cũng thích những học trò chăm chỉ học giỏi cả."
An ủi Mạch Miêu vài câu xong Vương Anh thúc giục hai cô nàng đi về nhà ăn cơm.
Bởi vì trường tiểu học ở trong đại đội nên thời gian nghỉ trưa ăn cơm chỉ hơn một tiếng, khá là căng thẳng nhưng ca học buổi chiều lại được tan học sớm, bốn giờ là đã tan trường rồi, chủ yếu là do có rất nhiều học sinh còn phải giúp bố mẹ làm việc nhà nếu về quá muộn sẽ gặp phiền toái hơn nữa cũng sẽ chậm trễ việc các em làm bài tập về nhà.
Vẫy tay chào hai chị em Mạch Miêu và Mạch Tuệ, Vương Anh đi tìm Điền Hữu Phúc.
Điền Hữu Phúc đang ăn cơm thấy Vương Anh tới lập tức tự giác buông chén đũa xuống, mỗi lần Vương Anh mang vẻ mặt đứng đắn tới tìm ông ấy luôn là có chuyện quan trọng muốn nói.
Lần trước cô đã kiến nghị về chuyện xây dựng trường tiểu học, lần này...
Vương Anh đi thẳng vào vấn đề không quanh co lòng vòng: "Đại đội trưởng, cháu có một kiến nghị không biết chú có muốn nghe hay không?"
"Đại đội của chúng ta cực kỳ thích hợp để trồng dược liệu, cháu cảm thấy ở chúng ta có thể mở một mảnh đất hoang ở sau núi để trồng cây kim ngân."
Hình như cô sợ đại đội trưởng không biết tác dụng của cây kim ngân, Vương Anh giải thích: "Cây kim ngân này là cây trắng trắng có pha thêm màu vàng y như hoa dại, có lẽ là chú đã từng thấy rồi đúng không? Đại đội chúng ta có thể dùng cây này để đắp lên trên miệng vết thương, vừa khử trùng vừa giảm nóng được. Cây kim ngân này còn có thể nấu nước lên uống hoặc là hong khô rồi chế biến ra làm thuốc sử dụng rộng rãi cũng được."
"Ở huyện thành cây kim ngân là loại hàng đắt nhất, một cân năm đồng, một lạng là một hào hay một hào hai xu gì đó. Một mẫu đất có thể sản xuất ra một trăm tới hai trăm cân cây kim ngân đổ lại, trồng càng nhiều năm thì lượng sản xuất ra được càng lớn, nhiều nhất có thể tới ba trăm cân. Như vậy tính theo đó một mẫu đất có thể thu được ba trăm đồng."
"Tất nhiên, khả năng mà bệnh viện huyện của chúng ta tiêu dùng không nhiều đến mức như thế nên chúng ta sẽ đi tìm những xưởng thuốc muốn mua lại cây kim ngân. Cháu cảm thấy chuyện này rất có tương lai đấy ạ. Đại đội chúng ta chỉ cần khai phá vài mẫu đất, ít nhất là có thể hỗ trợ tiền học phí cho mấy bọn nhỏ. Chú nói xem có được không?"
Điền Hữu Phúc nghe Vương Anh nói xong, vẻ mặt nghẹn lại, cổ họng không thể phát ra từ gì, cuối cùng chỉ hỏi một câu: "Từ khi nào... Con đã nghĩ tới chuyện này từ khi nào thế?"
Ngay cả việc tính toán dùng mấy mẫu đất để sản xuất cũng đã được đong đo cân đếm.
Vương Anh cười gượng một tiếng: "Bắt đầu từ năm ngoái đã nghĩ đến chuyện này rồi ạ, sau đó cháu lại lên trên núi thử một ít. Cảm thấy không tệ lắm, cháu nghĩ có thể để đại đội kiếm được chút tiền cũng tốt."
Điền Hữu Phúc: "Ý kiến này của con mặc dù rất tốt nhưng chú cũng phải nói thật với con một câu."
"Có khả năng là công xã sẽ không đồng ý cho đại đội của chúng ta làm như thế đâu, ví dụ như vườn trái cây của đại đội, nếu không phải do năm đó chú nói từ sớm thì có lẽ sẽ không gắng gượng được tới giờ."
Tình thế của mấy năm nay cực kỳ bức người, đừng nói là sản xuất trong đội, ngay cả công xã cũng phải cẩn thận từng li từng tí mà làm việc. Chỉ có một chút chuyện xảy ra thôi cũng đủ cho cấp trên phê bình nặng nề rồi.
Vương Anh: "Hay là chú đi cùng cháu ra sau núi để nhìn xem một chút đi? Hiện tại cây kim ngân đã bẻ cành rồi, chú đi xem sau đó quyết định cũng chưa muộn."
Vương Anh đưa Điền Hữu Phúc ra sau núi, không riêng gì Điền Hữu Phúc nhìn thấy khu vườn kim ngân đầy sức sống mà ngay cả cô cũng phải tự hào khi nhìn thấy sản phẩm do chính tay mình làm ra.
"Đại đội trưởng, nếu đại đội bảy của chúng ta muốn giàu có thì không thể dựa vào mỗi làm ruộng được. Cho dù sau này đại đội của chúng ta có máy kéo kéo đi nữa cũng chưa chắc đã so sánh được với những đại đội đi trước thời đại. Nhưng nói như thế không phải là đại đội bảy không có thế lợi, thế lợi của chúng ta chính là mảnh đất ở phía sau núi này."
"Cháu đảm bảo với chú, năm nay đại đội chúng ta chỉ làm trước hai mẫu, tháng sáu năm sau là có thể thu hoạch được, đến lúc chú sẽ biết. Nếu chú cảm thấy công xã không đồng ý chúng ta sẽ làm thử hai năm, đợi có thành tích rồi sẽ đi tìm công xã để xin."
Vương Anh phân tích những mặt lợi một cách triệt để cho Điền Hữu Phúc thấy. Điền Hữu Phúc do dự một chút cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Vương Anh thở phào một hơi, đối với việc trông dược liệu cô cực kỳ có lòng tin với bản thân.
Qua đầu xuân không bao lâu Điền Hữu Phúc cho mười mấy người làm ở vườn trái cây sang giúp Vương Anh mà Vương Anh cũng không hề để phí bất cứ một hạt giống nào, trực tiếp chiết cành cây kim ngân ở trên núi về trồng.
Điều phiền toái lớn nhất đó là mở rộng đất, chờ đến khi mở đất xong thì quấn xung quanh đó một hàng rào hoa hồng gai, cuối cùng mới gieo tất cả cành đã được chiết xuống.
Năm đó, những cây kim ngân được Vương Anh cẩn thận chăm sóc hơn tám mươi phần trăm là đều sống sót.
Năm thứ hai, từ tháng năm cây kim ngân đã rộng lớn cả một mảng lớn, lúc Điền Hữu Phúc đến xem kích động đến mức cả tay và chân đều run rẩy.
Tổng cộng có hai mẫu đất, thu hoạch được hơn bảy trăm cân kim ngân, sau khi hong khô và chế biến cuối cùng có được năm trăm cân dược liệu.
Vương Anh tặng một ít hàng mẫu tới bệnh viện, đương nhiên bệnh viện sẽ không thể tiêu hóa nhiều như vậy nhưng vẫn giới thiệu cho Vương Anh tới một xưởng thuốc ở tỉnh thành.