Chương 203: Chuyển đến huyện thành

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 920 lượt đọc

Chương 203: Chuyển đến huyện thành

Sau khi nhân viên của xưởng thuốc xuống khảo sát khẳng định số dược liệu đó là trồng được đặc biệt khen ngợi khả năng trồng trọt này.

Cứ thế năm trăm cân dược liệu làm từ cây kim ngân đều được xưởng thuốc mua đi, dựa theo giá cả một cân bốn đồng mà mua, mặc dù mua với giá thấp hơn so với bệnh viện một đồng nhưng việc đối phương đưa hết tất cả mang đi đã giúp cho đại đội rất nhiều chuyện.

Khi Điền Hữu Phúc cầm bảy trăm đồng trên tay, cả người ông ấy như rơi vào hư vô, hoảng hốt tột độ.

Hai mẫu dùng để trồng cây kim ngân này từ đầu đến cuối ông ấy chưa bao giờ để bụng tới, Vương Anh cũng chưa từng tới tìm ông ấy để xin giúp đỡ hay nhờ vả gì, trừ lúc mới đầu có đến xin ông ấy tìm người có thể chiết cành và trồng cây ra thì tất cả mọi chuyện sau đó đều tự mình xử lý.

Thậm chí năm nay trích hoa ra cô cũng chưa từng phiền hà gì đến Điền Hữu Phúc mà là đi tìm học sinh tiểu học nhờ giúp trích hoa ra, mấy chục học sinh làm trong ba đến bốn ngày là xong.

Điền Hữu Phúc cười đến mức chảy nước mắt. Bảy trăm đồng, ông ấy không nói bất cứ câu nào mà đưa cho Vương Anh ba trăm năm mươi đồng.

Vương Anh cũng không từ chối, cô trồng kim ngân là vì số tiền tích cóp, nếu không chỉ dựa vào tiền lương thì cô cũng rất khó để mua công việc ở huyện thành.

Tiền lương của Từ Sương hai năm gần đây cũng tăng lên khá nhiều, giờ cũng đã có bốn mươi hai đồng một tháng.

Tiền tiết kiệm của hai người cũng nhiều lên, hiện tại đã có hơn hai trăm đồng ở trong tay.

Hơn nữa đại đội trưởng đã chia hoa hồng cho mình, tổng cộng là ba trăm năm mươi đồng, đủ để giải quyết vấn đề của cô.

Ngay từ đầu Vương Anh và Điền Hữu Phúc đã thương lượng với nhau đối với năm đầu tiên thu hoạch Vương Anh sẽ lấy một nửa, bởi vì đa số mọi người ở đại đội không giúp cô nhiều lắm, cho dù là giúp thì thời gian và tinh lực mà Vương Anh bỏ ra cũng nhiều hơn.

Nhưng ngoại trừ năm đầu tiên chia cho Vương Anh một nửa thì từ năm thứ hai trở đi cô chỉ lấy một phần mười tiền hoa hồng, vì cô muốn dạy cho mọi người cách trồng hoa và chế biến thuốc.

Còn ba trăm năm mươi đồng của đại đội trưởng, đầu tiên Điền Hữu Phúc lấy ra năm mươi đồng đưa cho mấy người trước kia đã giúp đỡ Vương Anh mở đất và mấy đứa bé đã giúp cô thu hoạch, số dư còn lại thì cất giữ đợi sang năm thu hoạch cây kim ngân rồi tính tiếp.

Điền Hữu Phúc sợ có người nhòm ngó nên không nói số liệu thực tế với công xã chỉ là là đại đội đã liên hệ được với xưởng thuốc ở tỉnh thành đồng ý thu mua cây kim ngân lâu dài ở đây, đại đội bọn họ muốn có thêm vài mẫu đất dùng để sản xuất dược liệu đồng thời hứa hẹn sẽ tiếp tục gia tăng sản xuất lương thực.

Cuối cùng công xã phê duyệt mười hai mẫu đất dùng để trồng cây kim ngân, Điền Hữu Phúc cảm thấy cực kỳ mỹ mãn.

Mười hai mẫu đất, một mẫu có thể thu hoạch được hai trăm tám mươi đồng, một năm có thể thu được hơn ba nghìn đồng.

Đủ để chia cho mỗi nhà ở đại đội mười mấy chục đồng. Hơn nữa trường tiểu học ở đại đội nhỏ cũng đã qua hai năm rồi đã đến lúc phải xây thêm một cái trường học chân chính.

Năm sau, Điền Hữu Phúc tràn đầy khí thế bắt đầu sắp xếp trồng cây kim ngân.

Từ đầu xuân Vương Anh đã giám sát chặt chẽ việc trồng cây kim ngân cho tới khi thu hoạch và hong khô chế biến, toàn bộ quá trình đều nhìn chằm chằm một cách cẩn thận.

Cũng không biết có phải hay không do thời tiết tốt mà năm đó cây kim ngân nở rất nhiều hoa. Cả một năm bán đi cây kim ngân có thể thu được hơn một ngàn đồng!

Khi đại đội chia tiền, mỗi nhà đều được hơn mười đồng, dù không nhiều nhưng khi bán lưng cho trời bán mặt cho đất, trồng cây quanh năm chưa chắc đã có được mười đồng này.

"Đại đội của chúng ta càng ngày càng tốt."

"Cũng không đúng, mấy năm trước nào có chỗ nào mà tốt như thế này chứ? Cuộc sống cứ thế mà trôi, đâu có dư giả đâu."

"Không thiếu ăn không thiếu uống lại còn có thể kiếm được tiền nữa, mấy công xã xung quanh sợ là cũng không thể sống tốt như chúng ta."

"Tôi tính sang năm sẽ cho cô con gái nhà tôi đi học, dù sao trong nhà đã đỡ hơn, không thiếu một hai đồng tiền học phí này. Vẫn nên đọc nhiều sách, đọc nhiều sách mới có thể giống như Vương Anh, chưa nói tới việc có thể làm đại phu, chỉ cần góp công sức giúp đại đội phát triển là tốt rồi."

"Nói đi cũng phải nói lại, sao mấy năm nay bụng của Anh nha đầu không có động tĩnh gì nhỉ?... Tôi thấy cô ấy cũng đã kết hôn nhiều năm rồi, sao vẫn chưa có con?"

"Đừng nói bậy, người ta là bác sĩ có thể không biết cơ thể mình ư? Có lẽ là do chưa phải lúc mà thôi."

"Trách tôi trách tôi, đáng lẽ không nên nói tới chuyện này."

"Ai da, đó không phải là Vương Anh à? Cô ấy đang đi đâu thế?"

"Còn đi được chỗ nào? Đương nhiên là đến tiệm cơm rồi! Tiểu Từ đang ở tiệm cơm mà."

"Tình cảm của vợ chồng son thật tốt."

"Tôi thấy có lẽ Tiểu Từ và Vương Anh sẽ đi vào huyện thành đấy, không phải năm ngoái đã nói ư? Sư phụ của Tiểu Từ đi từ huyện thành đến đây để tìm Tiểu Từ, nói muốn để cho cậu ấy đi vào huyện thành làm việc."

"Tiểu Từ mà vào huyện thành thì Vương Anh phải làm sao?"

"Cái này mà còn hỏi à? Đương nhiên là đi cùng rồi, tôi thấy tám chín phần là năm nay sẽ vào huyện thành."

...

Vương Anh đạp xe đạp tới cửa tiệm cơm, khi đến nơi cái trán trắng nõn đã đổ đầy mồ hôi.

Từ Sương chờ ở cửa, thấy cô đã đến lập tức tiến lên đỡ lấy chiếc xe đạp: "Sao phải đạp gấp thế em? Trễ chút cũng không có việc gì mà."

Vương Anh cười ngây thơ: "Sao có thể đến muộn được chứ? Như thế thì làm sao mà đuổi kịp đây?"

Từ Sương đưa cho Vương Anh một cái bao giấy, Vương Anh mở bên trong ra thấy đó là món bánh bao kẹp thịt đang nóng hổi.

Vương Anh ngồi ở phía sau, Từ Sương cầm chắc tay lái, cô chỉ việc ngồi yên và ăn bánh bao kẹp thịt.

Cắn một ngụm, Vương Anh vui mừng phát ra tiếng: "Anh có bỏ thêm dầu mè vào đúng không? Ăn ngon quá đi!"

Từ Sương yêu nhất là khi cô mới ăn một miếng mà đã phân biệt ra dáng vẻ của món ăn, mỗi lần nhìn thấy cô ăn cái gì đó là anh đều cảm thấy thỏa mãn.

"Đúng thế, anh có bỏ vào lá hồ và dầu mè xoa trên vỏ bánh, bên trong có thịt hun khói."

Vương Anh hài lòng cắn một mồm to, loại bánh kẹp này có thêm một cách gọi khác đó là thịt kẹp bồi tử. Bồi tử nghĩa là bên ngoài cái bánh bỏ thêm dầu mè và bơ, xoa xoa một lúc cho đều rồi nướng lên, từng tầng từng tầng xuyên vào nội tâm bản thân thơm ngát hương trong miệng.

Nhân thịt bên trong được cắt nhỏ, thơm thơm giòn giòn, tuy nó có nhiều mỡ nhưng không ngấy, không hề có mùi của dầu mè nhai vào miệng là cả một bầu trời thỏa mãn.

Vương Anh ăn xong bánh bao kẹp thịt, Từ Sương đã nói: "Khăn tay ở trong túi của anh."

Vương Anh thò tay vào trong túi Từ Sương lấy khăn tay ra lau xong liền ôm lấy Từ Sương.

"Ăn ngon quá, anh tốt nhất."

Làm vợ chồng với nhau đã mấy năm, càng ngày hai người ở chung với nhau càng hòa hợp, Vương Anh sống trong sự hài lòng càng lúc càng thích Từ Sương hơn so với ban đầu.

Từ Sương ho khụ một tiếng: "Lát nữa vào huyện thành chúng ta ăn mì trộn nhé?"

Vương Anh mới ăn cái bánh bao kẹp thịt nhưng chẳng khác chưa ăn là mấy: "Được đó được đó, gần đây sư phụ làm mì trộn với gà ớt kia càng ngon hơn so với trước, siêu ngon, vô cùng ngon!"

Chiên gà qua sau đó cắt thành miếng nhỏ, trộn với bột ớt cay và gạo kê sau đó xào lên xào tới khi miếng gà đỏ au thì bỏ mì vào, hương vị cực kỳ ngon, vị cay nồng làm người ta cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Dạo này Vương Anh lại thích ăn cay nên nói: "Chúng ta đi mau thôi."

Lần này hai người họ vào huyện thành là vì mua công việc cho Vương Anh.

Nói tiếp, năm ngoái Trần Đông đã tìm cho Vương Anh một công việc làm ở phòng y tế, có điều khi đó Vương Anh không đồng ý. Thứ nhất là bởi vì có nhà máy ở bên cạnh huyện thành nên khoảng cách khá xa. Thứ hai là vì xưởng đó có hơn một trăm nhân viên nhưng phòng y tế đó lại thu phí. Thứ ba, tất nhiên cũng là do khi đó chưa tiết kiệm đủ tiền.

Mặc dù Trần Đông nói có thể cho bọn họ mượn tiền nhưng Vương Anh vẫn cảm thấy đây không phải là thời cơ tốt nhất.

Cứ như thế trì hoãn chờ tới cho đến năm nay. Trần Đông nóng nảy thúc giục hai người họ. Học trò của Mã sư phó cũng đã đi vào huyện thành làm, cho nên ông ta chỉ việc chờ về hưu nữa thôi. Tiệm cơm cần có thêm một sư phó như Từ Sương bổ sung vào đó.

Từ Sương tốn sức đi tìm một chuyến rốt cuộc cũng tìm được một công việc làm trong xưởng y tế của huyện thành. Mặc dù mới vừa vào nên không thể lên làm chính thức được nhưng một bác sĩ như Vương Anh ở đó anh tin chắc cô có thể dùng thực lực của mình để thăng tiến.

Vương Anh vui vẻ cùng Từ Sương đi tới huyện thành, cảm thấy mọi chuyện sẽ tốt thôi.

Tất nhiên mọi việc thuận lợi so với tưởng tượng, bởi vì đối phương không có ai để tiếp quản phòng y tế nên chỉ có thể đổi người khác, còn người kia đổi sang đơn vị sinh sản vì thế đành phải bán công việc ở phòng y tế này đi, cầm tiền đi làm việc khác.

Hai bên đều có ý, thương lượng rồi lấy giá năm trăm năm mươi đồng. Bởi vì công việc ở huyện thành là công việc béo bở nên giá cả có hơi chát một chút. Hai bên hẹn nhau ngày làm thủ tục hẹn thời gian gặp mặt.

Trần Đông: "Hai người các con đến vừa đúng lúc, không cần tìm phòng đâu, viện tử sau tiệm cơm chỗ sư phụ còn có hai căn phòng trống, đến lúc đó các con cứ ở đó trước, tháng đầu tiên chỉ lấy ba đồng tiền thuê. Sau này sư phụ sẽ xem thử có thể xin cho các con phòng ở hay không. Đương nhiên nếu các con đồng ý ở nhà tầng thì sư phụ sẽ xem xét."

Kiếp này Vương Anh đã chán sống ở căn nhà tầng rồi nên không do dự trả lời: "Ở trong viện đi ạ!"

Nhà tầng ư? Cô đã sống qua rồi nên không muốn sống ở đó nữa đâu!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right