Chương 204: Quyết định của mẹ Từ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,716 lượt đọc

Chương 204: Quyết định của mẹ Từ

Công việc đã quyết định xong, chuyện vào huyện thành đã trở thành điều hiện thực.

Vương Anh ăn hết nửa bát mì gà cay của Trần Đông nấu, do Từ Sương sợ cô ăn bị cay quá nên anh mới tranh lấy, vội vàng ăn nốt nửa còn lại.

Vương Anh thấy hơi tủi thân, Từ Sương dỗ dành cô: "Tối về anh nấu thịt kho tàu cho em ăn."

Sức khoẻ của Vương Anh khá tốt, cô ăn thịt cũng không bị làm sao cả. Nhưng nếu Vương Anh ăn nhiều ớt thì cô sẽ bị nổi mụn nước quanh miệng, phải một ngày sau mới bớt đau.

Từ Sương không nhắc lại chuyện cũ. Anh lái xe đạp chở Vương Anh xuôi theo cơn gió, trước khi về đại đội hai người còn đi mua một cân thịt lợn mang về. Miếng thịt ba chỉ sườn nửa nạc nửa mỡ, đỏ đỏ trắng trắng khiến người ta trông thấy là ưng bụng rồi.

Hai năm nay Từ Sương làm việc trong tiệm ăn quốc doanh ở trên trấn nên có qua lại nhiều với quầy bán rau thịt. Cũng đủ quen thân để nhờ người ta giữ trước dùm một cân thịt ngon.

Sau khi buộc dây thừng, Từ Sương lập tức đến quán ăn bận rộn nấu cơm, Vương Anh treo thịt lên ghi đông rồi lái xe về đại đội.

Nếu như nhắc lại ba năm trước, Vương Anh của khi đó sẽ khiêm tốn lại đôi chút, sợ nhà mình khoa trương quá sẽ khiến người nhà bên cạnh thấy rõ mồn một. Còn bây giờ, cô đã chẳng còn tâm lý lo ngại bị nhòm ngó như xưa kia.

Đại đội bảy từ trên xuống dưới có biết bao người đều dựa theo phương pháp hong khô hoa kim ngân mà cô chỉ để tích góp thêm chút tiền trong một năm. Từ lão thái được coi như là bà cụ duy nhất trong đại đội có máy may, bà cũng hay giúp các nhà sửa vá quần áo gì đó.

Giờ người trong đại đội cũng hiếm khi lên nhà may trên trấn, đỡ được biết bao nhiêu là phiền phức. Từ Sương càng khỏi phải nói, trong mắt mọi người thì Từ Sương đã là lãnh đạo lớn của tiệm cơm rồi.

Nói chung, các xã viên đối với nhà họ Từ đã không còn thái độ đỏ mắt ghen tị nữa, một khi khoảng cách lớn dần, sẽ chẳng còn ai có tư tưởng kéo bạn xuống cùng.

Dù sao vợ chồng Từ Sương với Vương Anh không sớm thì muộn cũng sẽ vào huyện thành để sống, đó là sự thực mà mọi người công nhận.

Chẳng bằng đi tranh thủ tạo mối quan hệ tốt với nhà người ta cho rồi.

Vương Anh quay trở về với miếng thịt lợn treo trên ghi đông, dọc đường đi về cô chào hỏi không biết bao nhiêu người.

Vừa về đến nhà, Từ lão thái đã ra đón: "Sao rồi? Đã thương lượng xong chưa con?"

Vương Anh quay người xuống xe, tay xách miếng thịt, lớn giọng nói: "Chắc ăn rồi ạ! Đầu tháng sau con sẽ lên đó làm việc!"

Từ lão thái mừng rỡ nhận lấy miếng thịt: "Tốt quá rồi, tốt quá rồi! Đợi tối Từ Sương về nấu một bữa ngon lành, cuối tháng nhà mình làm mấy bàn tiệc, mời người quen tới ăn."

Lần này vào huyện, dù có ra sao thì Từ lão thái cũng không muốn đi. Một mình bà sống cuộc sống ở nơi thôn quê vẫn tốt, dù là ai thì họ cũng khách sáo mà đối đãi với bà thôi.

Bà ấy có thể ra ngoài tìm chị gái hàn huyên buôn dưa lê, không có gì làm thì có hàng xóm tới nhà nghe đài cùng bà. Con trai và con dâu trong nhà cũng đâu có thua kém ai, Vương Anh không hề chê bai bà, lúc nào cũng mua này mua kia cho mẹ chồng. Thời buổi này, đừng nói là vào huyện thành, dù có là gia đình cán bộ cũng chưa thấy nhà ai hoà thuận đến mức này.

Thứ hai cũng là chút lòng riêng của Từ lão thái. Bà sợ sau khi Vương Anh đi rồi, bên đại đội sẽ chiếm lợi nhuận từ việc hoa kim ngân mà không đưa lại cho con dâu.

Lời này tuy Từ lão thái không nói ra nhưng ý tứ của bà rất rõ ràng. Bà muốn ở lại đại đội, cách thức sấy khô kim ngân bà đã biết từ lâu rồi, hàng năm bà sẽ để mắt đến việc này. Ban đầu Vương Anh có nói cô sẽ thu được nửa số tiền đó trong năm đầu tiên, sau này phải chia cho cô ít nhất là một phần mười trong năm năm liên tiếp.

Từ lão thái thấy Vương Anh thật thà quá, gì mà năm năm chứ, con dâu đã đề xuất chủ kiến kiếm tiền cho đại đội thì đừng nói là năm năm, mười năm vẫn phải đưa.

Nhưng Vương Anh khăng khăng với ý định của mình, cô nói bắt đầu từ năm nay cho đến năm năm sau là đủ, trả cho tới năm 1977 là được.

Con trai với con dâu vào huyện thành sống, chắc tiêu cũng không ít tiền đâu.

Ở huyện thành không có đất trồng trọt, không sản xuất được lương thực, đến một chút đồ ăn cũng phải bỏ tiền ra mua, tính ra cũng tốn nhiều chi phí lắm.

Bà ở lại dưới quê trồng nhiều rau trái chút, cũng coi như giảm bớt gánh chút nặng cho hai vợ chồng.

Vương Anh và Từ Sương đã khuyên bà từ rất lâu rồi nhưng mãi vẫn không lay chuyển được tâm ý của Từ lão thái.

Từ lão thái nói lý lẽ hùng hồn: "Các con đều đi làm cả, mẹ lên đó sống cũng quanh quẩn miết ở nhà thôi. Chờ khi nào hai đứa có con rồi mẹ lên sau cũng được."

Kết hôn sắp được năm năm mà Vương Anh vẫn chưa sinh con. Nhiều người trong đại đội bàn tán qua lại, Từ lão thái cũng hơi sốt ruột.

Cuối cùng, Từ Sương với Vương Anh đành thoả hiệp.

Từ lão thái cứ sống ở quê cái đã, hễ đến dịp nghỉ lễ là vợ chồng hai người sẽ quay về. Với nhờ thầy lang hiện tại của đại đội là Điền Hạnh Hoa để ý tới tình hình của Từ lão thái nhiều chút, có chuyện gì thì lập tức báo tin vào huyện thành cho hai vợ chồng.

Vương Anh dặn Từ lão thái để thịt đó tối Từ Sương về nấu. Sau đó cô vác một bao đồ đi ra sau núi.

Ở phía sau núi, diện mạo của căn nhà dột nát Trình Thục Phân ở trong mấy năm nay đã dần thay đổi đôi chút. Mặc dù vẫn là phòng có cửa sổ trời nhưng bên ngoài đã được rào lại bằng hàng rào gai, trong sân đặt một chum nước cũ kỹ, dưới mái hiên có một cái bếp lò, để một cái nồi sắt với một món đồ bằng sứ.

Vương Anh biết những món đồ này đều là Trình Ngọc cố tình kiếm về. Với số tiền Trình Ngọc hái dược liệu trên núi và cá bắt trong ao rồi chuyển đến đại đội ở rất xa để đổi, con bé hoàn toàn có khả năng khiến cuộc sống của Trình Thục Phân tốt hơn.

Chỉ có điều tính Trình Ngọc thận trọng, tiền kiếm được điều tiêu hết vào đó chứ không tiêu tiền sắm sửa vẻ bề ngoài.

Nhưng hễ có chút tiền mua đồ hay có đồ ăn ngon là con bé đều gửi nhờ ở chỗ Tiền Cúc Hoa và Vương Anh. Không để lại trong nhà dù chỉ là một tí tì ti.

Vương Anh đi tới cửa, Trình Thục Phân đã nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài rồi. Bà ấy cười vội bước ra mở cửa: "Trình Ngọc lại nhờ cô mua đi mua sắm nữa sao?"

Vương Anh đưa túi mứt trái cây trong tay qua.

Trình Thục Phân: "Con bé này, đã mười sáu tuổi rồi mà vẫn không đâu vào đâu thế này."

Đang nói, Trình Ngọc đã quay về.

Cô gái tuổi mười sáu trăng tròn, đã có nét yểu điệu duyên dáng nhưng không mất đi khí khái hào hùng, đôi mắt con bé long lanh sáng ngời.

"Chị Anh, chị tới rồi!"

Vương Anh xoa mái tóc ngắn của con bé: "Sao lại cắt tóc ngắn nữa rồi? Sắp lộ cả da đầu rồi."

Trình Ngọc: "Tóc ngắn mới mát chứ, để tóc dài phiền hà lắm."

Vừa nói, con bé vừa vui vẻ đi xem mứt trái cây mà Vương Anh mang đến, tâng một viên cho thẳng vào miệng, chua đến nỗi nhăn tít cả mặt, thấp thoáng vẻ hồn nhiên đáng yêu của cô thiếu nữ.

Ánh mắt Trình Thục Phân đong đầy ý cười nhìn con bé khoe khoang, bà ấy quay đầu hỏi Vương Anh: "Bên cô đã xong việc định cư chưa? Định khi vào thì vào huyện thành thế?"

Vương Anh: "Vào đầu tháng sau."

Trình Thục Phân thật lòng mừng cho cô: "Vậy thì tốt quá rồi."

Trình Ngọc cũng lân la nhích đến gần, cọ cọ vào người Vương Anh: "Chị Anh, chị đi rồi em sẽ nhớ chị lắm."

Vương Anh bẹo má con bé: "Chị cũng nhớ em. Em phải chăm chỉ luyện kịch, nói không chừng qua mấy năm nữa là có thể về huyện thành rồi."

Trình Ngọc gật đầu: "Em vẫn luôn luyện tập chăm chỉ mà. Cô giáo, cô nói có đúng không?"

Trình Thục Phân có hơi buồn bã, không phải vì chia tay Vương Anh mà là bà ấy sớm đã biết Vương Anh có ý định muốn vào huyện thành. Bằng khả năng làm việc của Từ Sương và Vương Anh thì chốn thôn quê nhỏ bé này sao mà giữ chân hai người họ được.

Điều khiến bà ấy buồn lòng là tương lai của con bé Trình Ngọc này.

Cả đời này của bà ở lại nơi này cũng không nề hà gì, năm nay Trình Ngọc đã mười sáu, qua thêm mấy năm nữa số tuổi lại ngày một lớn. Lẽ nào muốn con bé ở đây lãng phí thời gian với bà ấy sao?

Vương Anh để ý thấy vẻ sầu muộn của Trình Thục Phân, cô bảo Trình Ngọc đi chỗ khác rồi thầm thì thủ thỉ với Trình Thục Phân đôi câu.

"Sao cơ? Cô nói xã khác đã có công văn, cho chuyển về huyện thành rồi sao?"

Trình Thục Phân kích động nắm chặt lấy tay Vương Anh: "Thật vậy không?"

Vương Anh: "Đúng là như vậy, nghe nói có hai người là giáo sư đại học đã được quay về rồi."

Đôi mắt Trình Thục Phân ánh lên tia sáng hy vọng, bất kể là thế nào thì tin tức của Vương Anh mang đến chắc chắn càng củng cố thêm lòng tin của bà ấy.

Chỉ cần có thể quay về. Dù cho có mất việc cũng chẳng sao, chỉ cần có thể đưa Trình Ngọc quay về thì bà ấy cam tâm tình nguyện hy sinh tất thảy.

Vương Anh: "Tôi thấy cũng phải mất tầm ba đến năm năm mới thành công, nếu nhanh thì chưa đến ba năm. Cô đừng lo lắng, thời điểm Trình Ngọc quay về cũng không quá hai mươi tuổi. Miễn là con bé không đánh mất bản lĩnh, ngày quay về sớm muộn cũng sẽ có con đường để trở mình thôi."

Trình Thục Phân gật đầu thật mạnh.

Vương Anh an ủi Trình Thục Phân, trong lòng cũng bỏ qua một chuyện chưa nói. Hai giáo sư được đưa về mà cô nói không phải là nói bừa. Mà vì cô nghe được từ chỗ Điền Hữu Phúc, chuyện giải quyết bí mật nhưng đúng thật là người được đưa về êm xuôi, nghe nói có việc nghiên cứu gì đó được khởi động lại.

Vương Anh nóng lòng nói tin tức này cho Trình Thục Phân, một là để bà ấy bớt lo lắng phần nào, hai là tin thật giả lẫn lộn để qua mắt bà ấy. Bây giờ là năm 1973. thậm chí không cần chờ đến năm năm là Trình Thục Phân đã có thể quay về thủ đô. Cô nói như vậy là cũng để Trình Thục Phân có hy vọng vào tương lai.

Năm năm sau, Trình Ngọc cũng mới hai mươi mốt tuổi, không chậm trễ quá nhiều thời gian.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right