Chương 206: Cuộc sống mới
Tiền Cúc Hoa kinh tởm cái gia đình này, chị ta cực kỳ coi thường: "Cô có tin không, chuyện này đến cuối cùng vẫn bị lừa bịp như thế."
Điền Đại Trụ mong con trai tới phát điên, làm sao mà anh ta chấp nhận được sự thật con trai không phải là của mình?
Có điều chuyện như vậy cũng đúng lúc, nếu Điền Đại Trụ thích nuôi con của người khác thì cứ nuôi, đỡ phải không có con trai anh ta quay lại tìm con gái.
Nhưng có tìm lại cũng vô ích, ba đứa con đã đổi họ, là người nhà họ Tiền. Điền Đại Trụ làm ra chuyện gì nông nổi thì nhà mẹ đẻ của Tiền Cúc Hoa sẽ đến tẩn Điền Đại Trụ một trận ra trò!
Chuyện đúng như dự liệu của Tiền Cúc Hoa, đến tận cuối tháng, chuyện ầm ĩ bên nhà họ Điền đã kết thúc, Điền Đại Trụ bên kia chẳng nói năng gì cả.
Điền Nhị Trụ với anh trai dằn mặt nhau, hai bên từ đó không qua lại với nhau nữa.
Mẹ Điền Đại trụ bức bách anh ta phải ly hôn, nói anh ta không đuổi góa dụ Dư đi thì sẽ không nhận mặt con trai!
Nhưng Điền Đại Trụ luôn nghe lời mẹ nay lại bất chấp mẹ già khóc lóc om sòm, vẫn không chịu đuổi góa phụ Dư và đứa con trai không giống mình kia đi.
Chẳng qua Điền Đại Trụ chỉ đuổi mẹ chồng goá phụ Dư đi.
Từ lão thái nghe chuyện này cũng hơi bất ngờ: "Dư lão thái kia là người khôn ngoan, bà ta trông cậy góa phụ Dư đưa tiền dưỡng lão cho bà ta, lại còn đổi cháu. Nhưng Điền Đại Trụ cho dù có gặp mặt thì cậu ta đã nhận con trai rồi, nhưng không cần nhận mẹ chồng trước của người vợ này. Bà ta ầm ĩ một trận lớn thế là muốn ngồi không chiếm hời, làm gì có chuyện đó."
Điền Đại Thụ không phải người kiên quyết, vậy chẳng phải tất cả chuyện mà bà Dư làm ra là tát vào mặt anh ta sao? Để người ta nuôi cháu ngoại nhà họ Dư bọn họ còn phải nuôi luôn bà ngoại à.
Mơ mộng hão huyền quá đấy!
Điền Đại Trụ đuổi bà Dư đi, goá phụ Dư dù muốn ngăn cũng không thể ngăn được. Cô ta cũng sợ mình ngăn cản quyết liệt quá sẽ bị Điền Đại Trụ tống cổ đi cùng.
Thế là mọi chuyện cứ vậy mà lắng xuống, bà Dư có muốn làm ầm làm ĩ cũng không còn cách nào. Bây giờ người trong đại đội ai cũng tỏ tường cả, ai cũng biết bà ta ức hiếp người thật thà, lừa người ta một vòng không nói, lại còn ồn ào muốn Điền Đại Trụ nuôi cháu ngoại tiện thể phụng dưỡng bà ta.
Nói cách khác, chính Điền Đại Trụ tự mình áp chế sự việc xuống, bằng không là náo loạn ra bên ngoài nữa. Người trong nhà họ Điền đều phải nhường mặt mũi cho bà Dư.
Chuyện tranh chấp nhà họ Điền lắng xuống. Vương Anh và Từ Sương bên này làm ba bàn tiệc mời mọi người tới ăn, Vương Anh làm một bàn ở trong nhà, mời Tiền Cúc Hoa và Trình Thục Phân đến sớm vào trong nhà ngồi.
Trình Thục Phân sợ hết hồn, từ chối mấy lần. Bà ấy thêu cho Vương Anh một đôi vỏ gối thêu hình hoa sen tịnh đế rất tinh xảo. Tặng quà xong, bà ấy không định đến ăn bữa cơm này.
Nhưng Vương Anh nhất quyết mời bà ấy đến.
"Không sao đâu, người tới đều là người quen cả, mọi người sẽ không nhiều chuyện. Với lại cô ngồi ở trong nhà, người thấy cô cũng không được mấy người. Cô đến đây đã vài năm rồi, cũng đâu thể đến nhà tôi chơi một lần cũng không đến chứ?"
Trình Thục Phân xúc động đến nỗi rơm rớm nước mắt, cuối cùng bà ấy vẫn đến.
Bữa cơm này vẫn do Từ Sương làm bếp trưởng như thường lệ, thịt kho tàu, cá hầm, gà om dầu hành, đậu phụ kho, trứng bắc thảo ăn kèm ớt xanh, canh mướp, ...
Món thịt kho tàu đỏ au, cắn một miếng sẽ cảm nhận được miếng thịt béo ngậy tan trong miệng làm thịt nạc không bị khô. Vị nguyên chất của thịt tiết ra thấm vào trong từng thớ thịt và lớp da, chan miếng nước kho thịt vào cơm trộn lên ăn rất đưa cơm.
Cá hầm là món canh cá màu trắng sữa nấu từ cá tươi ngon, bỏ thêm miếng đậu phụ, vừa tươi vừa ngon, thịt cá mềm, chắc thịt.
Nguyên liệu chính của món gà om dầu hành là thịt gà mềm, thịt gà không trần qua nước sôi mà sau khi tráng dầu hành qua chảo rồi bỏ gà vào nấu, thịt gà mềm, dầu hành thơm, vừa bưng lên bàn là mấy đứa nhỏ đã nhào lên tranh.
"Từ Sương này, tay nghề của cậu đúng là càng ngày càng lên đấy!"
"Đúng vậy, món gà này sao mà nấu sao mà ngon quá!"
"Món cá này cũng ngon, thịt mềm, cậu mua cá ở đâu vậy, thịt tươi rói!"
"Thịt kho tàu thơm ngào ngạt..."
...
Người đến đều là người thân quen, chủ và khách cùng chung vui bữa cơm này.
Bởi năm ngoái có một đầu bếp được điều đến nên công việc của Từ Sương ở tiệm cơm được bàn giao nhanh chóng và đã xong xuôi. Việc bếp núc không cần phải bàn giao, từ lúc anh chuẩn bị chuyển đi thì cấp trên đã đề xuất một phục vụ có trình độ cao chút làm người chịu trách nhiệm chính. Thế là Từ Sương chỉ cần bàn giao những việc trong trong tay thôi, dù việc bàn giao đã hoàn tất.
Hai người làm xong tiệc đãi khách. Ngay sau đó là đến lúc phải rời đi.
Vì để mua việc đã tốn một khoản tiền lớn nên là vợ chồng hai người không có ý định mua đồ dùng trong nhà, cứ chuyển đồ dùng ở nhà vào huyện thành.
Nhà bên cạnh không có đồ đạc gì để mang theo, máy may để lại cho Từ lão thái dùng, mang theo cái đài thu thanh nhỏ, cái lớn để cho Từ lão thái, lái xe đạp vào huyện thành luôn.
Đồ đạc dọn trong vòng một ngày là xong.
Từ lãi thái cũng theo xe lên huyện thành một chuyến, bà muốn xem thử nơi hai con sẽ sống ra sao, tâm tình bà hơi thổn thức.
"May mà mẹ không theo lên cùng, hai căn phòng này ở kiểu gì đây."
Trần Đông sắp xếp cho đệ tử sống trong sân nhà mình, âu cũng là vì trong các khu dân cư xung quanh chỉ có sân nhà ông ấy yên tĩnh nhất. Mặc dù trước sân nhà có gia đình Mã Đại Liên chuyên đi buôn chuyện nhưng người ta cũng tạm ổn.
Giờ ở trong khu dân cư kiểu này, gặp được hàng xóm ra sao còn phải tùy vào vận may. Có khu dân cư oang oang suốt cả ngày. Đủ các kiểu tranh giành anh đến tôi ở.
Chỉ có hai người sống vào sống trong sân nhà của ông ấy, người sinh sống ở đây cũng chỉ có năm hộ.
Ông ấy sống trong ba gian phòng ở sân sau nhà mình, bốn hộ gia đình kia sống ở sân trước. Hai gian phòng Từ Sương ở vừa hay là ngay đoạn giao nhau giữa sân sau và sân trước, cách ba hộ gia đình kia xa một tí nên không đụng mặt nhau.
Vương Anh khá hài lòng với sự sắp xếp này.
Hai gian phòng này tuy không rộng nhưng một gian làm phòng ngủ, một gian để đồ dùng nấu nướng vẫn đủ.
Điều quan trọng nhất là hai gian phòng này thông với nửa gian nhà áp mái. Cất đồ đạc vào trong gian áp mái là trông căn nhà rộng rãi hẳn.
Từ Sương đi hai chuyến mới chuyển xong đồ đạc, Từ lão thái giúp hai người dọn dẹp một chập, sau đó khăng khăng bảo Từ Sương đưa bà về trước khi trời tối.
Trần Đông đi làm cả ngày. Đến tối ông ấy về đến nhà là vui mừng hớn hở chạy sang gặp đồ đệ nhà mình.
"Thấy thế nào, sư phụ đã sơn qua một lớp sơn nền cho bọn con rồi, thấy nhà cửa tươm tất không?"
Vương Anh: "Hèn gì, con nói căn nhà này nhìn bề ngoài trông cũ còn bên trong lại sạch sẽ gọn gàng thế. Sư phụ đã ăn cơm chưa?"
Trần Đông cầm theo nửa bình rượu Thiệu Hưng và một cái cà mèn đựng trong túi lưới: "Sư phụ mang cơm sang đây rồi, hai đứa con ngày nay vừa mới bắc bếp lên chắc bật bếp không nổi lửa rồi. Nhà mình cùng ăn đi, đúng lúc sư phụ muốn uống với Từ Sương hai ly."
Trần Đông thấy thỏa mãn, đồ đệ của ông ấy trông ngóng từ lâu cuối cùng đã đến huyện thành sinh sống, ngày tháng sau này ông ấy có lộc ăn rồi!
"Sư phụ Mã về hưu rồi, ngày mai con cứ thu xếp nhà cửa rồi ngày mốt đi làm."
Từ Sương gật đầu. Ngày mốt Vương Anh cũng đi làm, mai hai người được dịp nghỉ ngơi một hôm, hôm sau người nào người nấy đi làm.
Trần Đông với đồ đệ đã uống gần hết nửa bình rượu Thiệu Hưng, uống tới chóng mặt mới quay về đi ngủ.
Vương Anh nói với Từ Sương: "Hôm nay mình vẫn chưa đi chào hỏi với hàng xóm nhỉ?"
Từ Sương: "Anh hỏi sư phụ rồi."
Anh đến đây nhiều lần rồi, tuy biết ít chuyện về mấy người sống ở sân trước nhưng ba nhà đó ai cũng có suy tính riêng của họ. Lúc sư phụ anh sống một mình thì vẫn ổn, vợ chồng hai người đến đây đương nhiên nên đi chào hỏi làm quen với hàng xóm.
"Sư phụ nói, trong ba gia đình này có một nhà là người anh đã gặp qua lúc làm khảo cứu, họ Mã, nhà ông ta nhiều chuyện nhất nên em không cần phải để tâm tới nhà đó. Hai nhà còn lại, một nhà là giáo viên, nhà kia thì đông người."
Vương Anh bật cười: "Sao thế? Anh vẫn sợ em bị người ta ăn hiếp đấy à?"
Dặn dò kỹ càng đến cỡ đó, còn đi hỏi Trần Đông tình hình trước. Không giống tính cách của Từ Sương chút nào.
Từ Sương: "Dù sao nơi đây cũng không phải ở đại đội chúng ta, cuộc sống trong huyện khác xa lắm."
Vương Anh: "Sống ở đâu cũng như nhau cả, chúng ta cứ sống cuộc sống của chúng mình thôi."
Từ Sương nói ừ, qua một lúc lâu sau, tay Từ Sương lặng lẽ chạm vào tay Vương Anh.
Ừm, giường mới ở nhà mới, cũng phải thử nghiệm xem sao chứ nhỉ?