Chương 207: Ba nhà hàng xóm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,301 lượt đọc

Chương 207: Ba nhà hàng xóm

Hai người bên này rất hạnh phúc. Ba nhà khác còn đang thức, chủ đề nói chuyện tự nhiên cũng bàn về đôi vợ chồng mới chuyển đến.

Mã Đại Liên nằm trên giường bực bội trở mình, nhà bà ta ở khá chật chội, mười mấy con người chen chúc nhau trong hai gian nhà. Từ mấy năm trước bà ta muốn dụ dỗ Trần Đông, mà chưa kịp thực hiện ý đồ gì đã bị anh họ dạy cho một trận, đến nỗi không muốn dạy con trai bà ta nữa. Đó giờ Mã Đại Liên đã biết điều hơn rồi.

Bà ta biết Trần Đông không dễ bị lung lay, hai năm nay đừng nói là xuất hiện trước mặt Trần Đông, ngay cả nhìn ra sân sau bà ta cũng không dám.

Nhưng kể từ năm ngoái có một hộ gia đình trong sân chuyển đến nhà tầng đã khiến bà ta thay đổi ý định.

Trông sân này có hai căn phòng để trống, trong khi nhà bà ta lại chật thế này, chẳng lẽ không chia cho bà ta?

Bà ta lời ngay lẽ thẳng tự cho cho là như vậy. Mấy ngày đó bà ta tính để con dâu với con trai qua chiếm chỗ đấy rồi!

Dù sao phòng ốc cũng để không, có nhà bà ta vào ở thì cũng chẳng sao nhỉ? Nhà bà ta cũng khó khăn chớ bộ.

Ai dè đơn vị chẳng ra mặt nói năng gì, ngược lại là Trần Đông ra tay.

Trần Đông không nói không rằng kiếm cái ổ khóa to đùng, thẳng tay khóa cửa lại, đừng ai mơ tưởng vào đó ở.

Nhưng mà trong lòng Mã Đại Liên vẫn luôn nhớ nhung tới căn nhà đó, bà ta tính trước Tết năm nay sẽ tìm sư phụ Mã đi nói chuyện với Trần Đông, giận thì cũng đã giận mấy năm rồi, giờ nên thôi giận rồi đúng không?"

Bà ta biết lúc đó mình hồ đồ mất não mới đi tin lời thằng con đi lừa lấy nhà của Trần Đông. Nhưng mà chuyện khi đó cũng đâu có thành công?

Làm đàn ông đàn ang mà sao tính nết nhỏ nhen quá vậy, cứ nhằm vào nhà bà ta mà cắt xén.

Cách của bà ta rất hay nhưng chưa kịp thực hiện trò trống gì hết, bây giờ nhà đã có người đến ở rồi.

Lòng Mã Đại Liên đau như cắt, tức đến nỗi nửa đêm ngủ không được.

Bà ta nghĩ Trần Đông là cố ý làm vậy!

Ba gian nhà của Trần Đông, lý nào lại để nhà cho đồ đệ của ông ấy ở?

Tại sao ông ấy lấy nhà của tập thể chia cho đồ đệ của mình?

Thậm chí còn không cho thuê!

Có thuê ở đâu cũng đâu cần phải vào sống ở căn nhà bà ta nhìn trúng!

Con dâu bà ta nằm bên cạnh cũng không ngủ được, nằm tán gẫu với chị dâu về đôi vợ chồng mới chuyển đến.

"Ngày đầu tiên đến đây cũng không đến chào hỏi một tiếng, xem ra vợ chồng này chẳng có quy củ gì cả. Người dưới quê lên đúng là người nhà quê!"

Chị dâu cô ta: "Còn phải nói, buổi tối chị nghe thấy mùi thịt từ nhà bên kia bay tới, cũng không nói tặng cho nhà mình chút ít. Nhà chúng ta có mấy đứa trẻ con đây. Đúng là giống sư phụ nhà đó y đúc, đều là hạng người keo kiệt bủn xỉn!"

"Ngày mai bọn họ có tới đây, nhà mình tuyệt đối sẽ không cho họ mặt mũi tốt!"

"Tất nhiên là vậy rồi!"

Nhà họ Mã lải nhải nói sẽ cho vợ chồng Từ Sương biết thế nào là lễ độ, bọn họ không biết rằng Vương Anh cũng có một công việc, chỉ cho rằng Từ Sương đến huyện thành làm đầu bếp, còn vợ đi theo chỉ để làm nội trợ.

Nhà họ Mã bàn tán về đôi vợ chồng mới, hai nhà kia cũng vậy.

Nhà họ Lưu ở đối diện với nhà họ Mã, so với nhà họ Mã bọn họ bàn luận rõ ràng hơn, Bà Lưu là chủ gia đình nhà họ Lưu, thông báo cho hai cô con dâu trong nhà.

"Hai căn phòng ở giữa sân trước và sân sau của nhà chúng ta cho thuê rồi. Người được sắp sếp ở đó nghe nói là đệ tử của sư phụ Trần, hai đứa ngày mai nhớ đến trò chuyện với họ. Dâu mới nhà bọn họ mới tới đây, có nhiều chỗ vẫn chưa biết."

Con dâu lớn nhà họ Lưu cười đáp: "Không thành vấn đề ạ, ngày mai con cũng không bận, con sẽ dẫn bọn họ đi xung quanh tham quan một chút."

Cô con dâu út cũng nói với giọng y hệt chị dâu: "Mẹ yên tâm, ngày mai con đi làm, tan làm về sẽ mang cho cô ấy chút nước."

Bà Lưu hài lòng với sự hiểu chuyện của hai cô con dâu: "Cũng không cần mang nhiều, chỉ cần thành ý là được. Người mới nhất định phải có thời gian thích ứng. Mẹ thấy cô con dâu nhỏ này trước đây thường xuyên tới đây, là một người linh hoạt, trong đại viện nhà chúng ta kẻ xấu không nhiều, người có đầu óc rõ ràng cũng không nhiều."

Con dâu lớn nhà họ Lưu: "Đúng rồi, nhà họ Mã không nói làm gì, vừa hèn hạ vừa xấu xa. Còn nhà giáo viên Hứa kia... haha."

Bà Lưu: "Con xem xem nhắc nhở cô ấy một chút, tránh xa mấy người nhà họ Hứa ra một chút."

Con dâu lớn nhà họ Lưu: "Con biết rồi. Nhà họ Hứa giống như một viên kẹo dẻo vậy, dính vào thì khó mà dứt ra được. Bà cụ nhà bọn họ còn biết diễn, vì vậy sợ cô gái nhỏ sẽ mềm lòng mất."

Bà Lưu: "Cũng không hẳn. Người thông minh không làm những điều ngu ngốc. Con nhắc đến mấy cái đó cũng là tấm lòng của chúng ta. Sư phụ Trần ở sân sau là ân nhân lớn của bố con. Trước khi dựng nước, nếu sư phụ Trần không cho bố con hai hai đồng bạc đi khám bệnh, chỉ e là bố con đã sớm qua đời rồi, cũng không lấy được mẹ. Tuy là bố con mất sớm, nhưng trước khi đi cũng nói, gia đình chúng ta không phải loại không ghi nhớ ân huệ của người ta. Chúng ta ở trước nhà của sư phụ Trần, có việc gì thì giúp đỡ bọn họ một chút. Hai vợ chồng kia nếu đã là đệ tử của sư phụ Trần, vậy thì chúng ta cũng làm thân với nhau một chút."

Hai cô con dâu thấy mẹ chồng nhắc tới bố chồng đã khuất, liền đáp: "Mẹ yên tâm, mấy năm nay không phải vẫn sống như vậy sao? Những năm đầu còn hỗn loạn nghiêm trọng, không phải chúng ta cũng bí mật báo tin cho sư phụ Trần sao? Mẹ đừng lo, nếu thật sự có người dám lộng hành, chúng ta sẽ bí mật nói cho sư phụ Trần biết, sư phụ Trần sẽ có cách xử lý."

Bà Lưu rất hài lòng: "Được, cũng không cần phải quá tận tâm, sau này chúng ta là hàng xóm của nhau, chung sống hòa bình là được rồi."

Không giống nhà họ Lưu và nhà họ Mã, nhà họ Hứa đã sớm tắt đèn, trong nhà chỉ còn giọng nói yếu ớt của một bà lão.

"Tiểu Vân, sáng mai mấy giờ con dạy học?"

Trương Vân ở trong bóng tối trả lời câu hỏi của mẹ chồng: "Buổi sáng không có lớp, đi muộn một chút cũng được, còn buổi chiều thì kín lịch."

"Ừm, vậy mai con lấy một ít quả mướp cũ trong nhà đem tặng cho cô gái mới tới nhé."

Hứa lão thái chậm rãi nói: "Mối quan hệ này mà tốt lên, sau này chúng ta mới có thể mượn đồ. Gia cảnh nhà chúng ta cũng chẳng khấm khá gì, bây giờ sức khỏe của Đại Bảo cũng không tốt, chỉ dựa vào tiền lương của con cũng không đủ sống. Người ta nói dạy học nghèo, mỗi tháng con cũng chỉ kiếm được hơn ba mươi đồng, mà nhà chúng ta thì có tận đến bốn miệng lớn với một miệng nhỏ, thực sự không đủ."

Trương Vân ở trong bóng tối vô cùng hổ thẹn: "Mẹ, đều do con vô dụng..."

Hứa lão thái: "Mẹ nói những lời này không có ý nói con vô dụng, mà là nhà chúng ta không có lựa chọn nào khác. Con nhìn mấy nhà ở đây đi, nhà nào cũng đều có công việc cả. Nhà họ Mã tuy đông người, nhưng nhà họ ba đứa con trai đều có công việc. Nhà họ Lưu cũng vậy, hai đứa con trai và một cô con dâu đều là công nhân chính thức. Còn nhà chúng ta chỉ trông chờ vào một phần lương để sống qua ngày. Tiểu Vân, chúng ta không nghĩ ra cách nào đó thì làm sao mà sống tiếp đây? Mẹ cũng biết con là người không chịu thua kém, nhà chúng ta cũng chỉ có thể dựa vào mình con. Than ôi, con nói xem nhà họ Hứa chúng ta tám đời gieo phúc mới có thể có được người con dâu như con..."

Trương Vân hít sâu một hơi: "Mẹ, mẹ đừng nói như vậy, con và anh Lỗi thật lòng yêu nhau, mà đã yêu nhau thật lòng thì không thể quan tâm đến những vật chất bên ngoài, con biết mà. Mẹ yên tâm đi."

...

Sáng sớm hôm sau, khi Vương Anh tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao, ánh nắng mùa thu ấm áp khiến cô cảm thấy dễ chịu. Từ Sương rất hiếm khi dậy muộn, ôm Vương Anh trong lòng ngủ đến tận giờ phút này.

"Chà, muộn thế này rồi sao?" Vương Anh nhìn đồng hồ, đã chín giờ sáng.

Từ Sương lại đút hai tay của cô vào trong chăn: "Em ngủ thêm lát nữa đi, anh đi mua đồ ăn sáng."

Nồi sắt trong nhà không dùng được, may mà hôm qua Trần Đông biết kiểu gì cũng như vậy nên đã nhét cho Từ Sương một xấp vé. Trước tiên cứ ra ngoài giải quyết việc ăn uống, đợi đến buổi tối thì có thể nấu ăn rồi.

Vương Anh thò đầu ra khỏi chăn: "Em muốn ăn bánh quẩy chấm sữa đậu nành! Sữa đậu nành thì cho thêm nhiều đường một chút."

Từ Sương: "Anh biết rồi."

Từ Sương đứng dậy đi rửa mặt, rất nhanh liền đi ra ngoài mua bữa sáng. Anh đã tới đây không ít lần, đường xá còn quen thuộc hơn Vương Anh nhiều.

Vương Anh nằm trên giường tận hưởng sự yên tĩnh hiếm có, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm hai người không dùng "áo mưa", vì vậy mà tối qua khó tránh khỏi ầm ĩ một chút.

Từ Sương đã được vào huyện thành rồi, tự nhiên thì cứ thuận theo tự nhiên, dù sao công việc cũng ổn định rồi, đến bệnh viện cũng thuận tiện, mang thai thì đẻ thôi.

Vương Anh cũng cảm thấy như vậy là ổn rồi, dù sao cũng đã kết hôn được năm năm, sinh con cũng là hợp lý.

Đang nghĩ ngợi chuyện gia đình mình, Vương Anh liền nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.

"Đồng chí Vương, cô có ở nhà không? Đã tỉnh chưa?"

Vương Anh có chút lờ mờ, lúc này ai mà tìm tới cửa chứ?"

Đang định trả lời, bên ngoài đã truyền đến giọng nói của Từ Sương: "Đồng chí, cô có chuyện gì sao?"

Người bên ngoài nóng lòng gõ cửa kia chính là Trương Vân, con dâu nhà họ Hứa.

Trương Vân có ngoại hình mà mọi người trong thời đại này đều thích, khí chất hơn so với sự thuần khiết của Vương Anh nhiều. Cô có dáng người cao gầy, mái tóc dài mượt, mặc quần áo đã bạc màu. Đột nhiên nhìn thấy Từ Sương, trên mặt lập tức hiện lên hai vệt đỏ ửng.

Từ Sương khi lớn lên đã rất cao, mấy năm nay được Vương Anh bồi đắp trông đỡ gầy gò hơn nhiều, trông lại càng cao ráo đẹp trai, ánh mắt lại vô cùng đẹp. Trương Vân xấu hổ lùi lại hai bước.

"Tôi... nhà tôi ở ngay cổng, cứ gọi tôi là Trương Vân được rồi. Chúng ta đều là hàng xóm, tôi tới đây chào hỏi một chút, muốn cùng đồng chí Vương nói chuyện một chút."

Từ Sương cau mày: "Không cần đâu, cảm ơn lòng tốt của cô, cầm về đi."

Nói xong, anh trực tiếp đẩy cửa phòng, cầm bữa sáng đi lướt qua Trương Vân.

Bước vào cửa xong còn không quên đóng lại, cũng không có ý định cho người ta vào.

Trương Vân cắn môi dưới, hốc mắt dâng đầy nước, trong lòng liền mắng thầm gia đình mới chuyển tới này. Bọn họ là cái thá gì, ngay cả một tên chân đất quê mùa cũng dám phớt lờ cô ta.

Không có phẩm chất, không có văn hóa!

Trước đây đều là mẹ chồng ra ngoài mượn đồ, cô rất ít lộ mặt với những hàng xóm này. Lần này cô còn tưởng mình đến để cùng mọi người xây dựng mối quan hệ, hơn nữa cô còn rất ưa nhìn, lại còn là giáo viên. Nếu dựa vào thân phận này thì ít nhất cũng phải được người ta nịnh hót một chút. Vì vậy cô mới nghe lời mẹ chồng mà tới đây. Nhưng vừa mới đến đã bị tát thẳng mặt, thật sự không nhịn nổi nữa. Bây giờ nhìn lại khuôn mặt tuấn tú của Từ Sương lại cảm thấy vô cùng đáng ghét.

Cái thứ gì đâu!

Trương Vân xoay người rời đi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right