Chương 208: Làm quen hàng xóm mới

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,916 lượt đọc

Chương 208: Làm quen hàng xóm mới

Từ Sương ở trong phòng nghe thấy cô ta đi rồi, liền nói với Vương Anh: "Người nhà này không tốt đẹp gì đâu, em cũng đừng để ý đến bọn họ."

Vương Anh: "Sao anh biết?"

Từ Sương: "Nói là tới làm quen một chút mà trong tay cầm một quả mướp già, vừa nãy còn nhón chân nhìn vào bên trong. Nếu anh mà không nói gì, nói không chừng cô ta còn định đẩy cửa đi vào."

Nói thẳng ra, chẳng qua là nghĩ bọn họ là người từ nông thôn đến nên mới không coi trọng họ.

Vương Anh nhéo nhéo mặt Từ Sương: "Em thấy anh bây giờ suy nghĩ nhiều hơn so với trước kia rồi đó."

Trước đây Từ Sương đối với người khác có chút lạnh nhạt, có một số chuyện không phải không hiểu, nhưng bình thường cũng không để ý lắm. Trong tình huống vừa rồi, đáng lẽ sẽ là phớt lờ hoặc mặc kệ đối phương là được rồi. Nhưng bây giờ Từ Sương lại trực tiếp không cho đối phương chút mặt mũi nào, lộ ra vẻ khó chịu rõ ràng hơn trước rất nhiều.

Từ Sương: "Không tốt sao?"

Vương Anh hôn lên mặt anh một cái: "Tốt lắm."

Bây giờ mới gọi là có sức sống chứ.

Vương Anh đứng dậy đi rửa mặt, rửa mặt xong xuôi liền lấy bánh quẩy chấm sữa đậu nành ăn, bánh quẩy xốp giòn ăn kèm với sữa đậu nành ngọt ngọt, khi nhúng vào sữa đậu nành nóng hổi sẽ phát ra những âm thanh xèo xèo. Bên ngoài bánh quẩy thì giòn nhưng bên trong vẫn giữ được độ mềm, Vương Anh chìm đắm trong kiểu bữa sáng như này.

Ở huyện thành cũng tốt, ở nông thôn không phải ngày nào cũng bắt Từ Sương làm bữa sáng như này cho cô được, chỉ có hai người ăn. Ở huyện thành phạm vi lựa chọn rất lớn, cũng thuận tiện.

Sau khi Vương Anh ăn xong bữa sáng, hai người lại bắt đầu dọn dẹp những chỗ hôm qua chưa dọn.

Ở huyện thành có điện nước đầy đủ nên không cần bể nước, đèn dầu. Sân trước lắp ba vòi nước, đủ cho mấy nhà sử dụng. Vương Anh đặt tủ thuốc nhỏ của mình ở góc phòng chính, trong phòng thì đặt tủ quần áo đầu giường, bàn ghế, bên ngoài là đồ lặt vặt trong nhà bếp. Ở giữa phòng có một chiếc bàn tròn và một vài chiếc ghế, dù dùng để ăn uống hay tiếp đãi khách thì đều có chỗ để ngồi.

Hai người bận rộn thu dọn, ngoài cửa lại có người tìm tới.

Một chị mặt hơi tròn đứng ở ngoài cửa: "Đồng chí Vương sao? Tôi là con dâu lớn của nhà họ Lưu ở trong khu nhà chúng ta, tôi tên Đường Mẫn, tôi thấy mọi người dọn dẹp cũng lâu rồi, chắc là cũng đói rồi phải không. Đây là bánh hấp nhà tôi tự làm, mang tới cho nhà hai người hai cái này."

Vương Anh vội vàng đi tới nhận lấy, nhìn người chị này mặt mày thanh thoát, trông có vẻ là một người đàng hoàng, lúc này hai người mới chào hỏi với nhau.

"Trước đây mẹ chồng tôi đã từng nhìn thấy cô, vừa hay cô chuyển đến đây ở, nếu có chuyện gì muốn biết thì nhớ tìm tôi, ở chỗ này không ai thông thạo hơn tôi hết. Khu nhà chúng ta ở cũng giống với khu nhà bên cạnh. Ở đây ít người sinh sống, không giống như mười hộ gia đình sống bên cạnh, vì vậy người tới đây cũng ít. Mẹ chồng tôi là người quản lý khu nhà này. À đúng rồi, cô nhớ ra khu phố làm thủ tục lấy giấy chứng nhận lương thực, dầu và giấy mua than nhé. Đợi đến tháng sau phải mua than, nếu mà không đủ than thì mùa đông sợ là hai người sẽ rất gay go đấy..."

Vương Anh cảm ơn đối phương: "Cảm ơn chị Đường, nếu không tôi thật sự cũng không nghĩ tới. Sáng nay hai chúng tôi bận rộn thu dọn lại đồ đạc, cũng không chú ý qua nhà mọi người thăm hỏi. Đến chiều lại làm phiền đến chị."

Đường Mẫn cười nói: "Không có gì, nhà tôi có mẹ với mẹ chồng tôi là không đi làm, cả ngày đều ở nhà. Ban ngày bọn nhỏ đi học, cũng cảm thấy khá buồn chán, cô đến đây là vui rồi. Đến tìm tôi lúc nào cũng được hết."

Vương Anh có ấn tượng rất tốt với Đường Mẫn, tiễn người về rồi cùng Từ Sương chia nhau ăn bánh hấp.

Nói là bánh hấp, bên trong bỏ thêm chút khoai tây vụn, ăn có vị mềm dẻo, tuy là chỉ làm từ các nguyên liệu bình thường nhưng ăn lại rất thơm.

Sau khi cả hai ăn xong lại bắt đầu sắp xếp quần áo, quét dọn sạch sẽ, kiểm tra lại nồi và bếp.

Cuối cùng cũng đã chuẩn bị xong, Vương Anh lấy một đĩa đậu phộng và kẹo, nghĩ một chút lại chia chúng thành một phần lớn và một phần nhỏ.

Từ Sương cũng ra ngoài cùng cô, hai người đến nhà họ Lưu trước.

Đường Mẫn đang ngồi nhà nói chuyện phiếm với mẹ chồng, vừa nhìn thấy Vương Anh đã đứng dậy chào đón.

Vương Anh nhét cho Đường Mẫn một túi kẹo lạc lớn, qua một lúc đã trở nên thân quen rồi.

Bà Lưu và Vương Anh cũng đã chụp ảnh với nhau mấy lần rồi, nói chuyện cũng rất thân thiện.

"Hai người mới tới đây, khu nhà chúng ta ít hộ, vì vậy cũng ít chuyện, không cần lo lắng bị người ta ức hiếp. Nhà họ Mã hai người cũng nên làm quen một chút, Mã lão thái có ba người con trai, hai cô con dâu và mấy đứa cháu. Sau này cháu quen rồi tôi cũng không cần giới thiệu cho cháu nữa."

"Còn ở cổng kia là nhà họ Hứa, nhà bọn họ ít người, tổng cộng có năm người, bốn người lớn một trẻ con. Trước kia ông cụ Hứa làm nhân viên phục vụ cho quán ăn nhà chúng tôi, sau này không làm nữa nên để công việc lại cho con trai. Con trai ông tên là Hứa Lỗi có một người vợ tên Trương Vân. Sau này sức khỏe của Ngô Lỗi kém dần, sau khi sinh con thì cũng không đi làm nữa mà bán lại công việc cho người khác. Bây giờ cả gia đình sống nhờ vào đồng lương giáo viên của Trương Vân..."

Vương Anh lập tức hiểu ra, nhà này cũng không phải là đèn tiết kiệm dầu*.

[đèn tiết kiệm dầu*: thuật ngữ này chủ yếu là xúc phạm, ngụ ý rằng ai đó là mưu mô, xảo trá, xảo quyệt, khó đối phó, luôn hại người và lợi cho mình, v. v]

Hai nhà ngồi nói chuyện một lúc, Vương Anh cũng đại khái hiểu được tình hình trong khu.

Cô đưa túi giấy nhỏ còn lại ra: "Hôm nay không đúng lúc lắm, ngày mai cháu và Từ Sương bắt đầu đi làm, hôm nay còn phải làm quen với các cửa hàng rau và thực phẩm xung quanh, cho nên chúng cháu cũng không ở lại trong khu lâu. Cái này dì để cho bọn trẻ ăn, chúng cháu xin phép về trước ạ."

Bà Lưu cười rạng rỡ: "Được, được, vậy hai người mau chóng về đi."

Vương Anh kéo Từ Sương ra ngoài, hai người đạp xe đến nhà hàng quốc doanh để giải quyết vấn đề ăn uống.

Trên đường đi, Vương Anh nói chuyện phiếm với Từ Sương: "Chúng ta không cần đi gặp hai gia đình còn lại trong khu nhà nữa, dù sao ngày mai hai người chúng ta cũng bắt đầu đi làm, bình thường cũng ít khi gặp phải bọn họ. Nhà họ Hứa em nghe mà thấy thật nực cười, cả nhà tay chân lành lặn mà không chịu làm ăn, chỉ dựa vào mỗi lương của người con dâu."

Mặc dù buổi sáng Trương Vân đã gây ấn tượng không tốt cho cô, nhưng đối phương vậy mà lại bị người nhà đó hút máu cũng thật là đáng thương.

"Nhà họ Mã lại càng phiền phức hơn, em nhìn nội bộ bên trong nhà họ cũng rất hỗn loạn, Mã lão thái cũng không dễ chung sống, không cần rước họa vào thân làm gì."

Quan điểm của Vương Anh rất rõ ràng, cô đến huyện thành để sống, những người hàng xóm thân thiết thì qua lại nhiều, không hợp nhau thì thôi.

Dù sao sống lâu rồi, nhà này như thế nào cũng đều lộ ra hết thôi.

Giờ phút này, nhà họ Mã vẫn đang trông ngóng Vương Anh đem đồ đến chào hỏi nhà bọn họ!

Cái này không phải đạo lý hết sức bình thường sao? Nhất là người nhà quê như thế này lên huyện thành thì phải hết sức cẩn thận, nếu không tạo dựng mối quan hệ tốt với người trong khu, người vợ không sợ người trong huyện thành không ai nói chuyện mà ngột ngạt đến mức sinh bệnh sao?

Nhà họ Hứa ở bên kia cũng đang đợi, buổi sáng Trương Vân mắt đỏ hoe trở về nhà, dọa cho bà Hứa một phen, khi biết thanh niên trẻ mới tới kia không cho con dâu bà ta chút mặt mũi, bà Hứa cũng không nén được cơn giận.

Bà ta không quan tâm con dâu vì sao lại bị làm mất mặt mà chỉ cảm thấy người mới đến không dễ lừa.

Quả nhiên, hai bên đều đợi cả ngày cũng không thấy Vương Anh tới cửa.

Nha đầu chết tiệt này vừa ra khỏi cửa nhà họ Lưu liền đi luôn, cũng không coi hai nhà bọn họ là hàng xóm mà!

Mã Đại Liên ở nhà nói bóng nói gió, mấy người con dâu cũng hùa theo mà nói.

Vương Anh và Từ Sương đi khắp huyện thành cả nửa này, đến tối mới xách rau và thịt về nhà.

Hai người vừa cười vừa nói đi vào cổng, đúng lúc tới thời gian công nhân tan làm buổi tối.

Tất cả những người sống trong khu nhà này đều là người của nhà hàng quốc doanh, ngoại trừ nhà họ Hứa ở cổng ra vào vì đã bán việc rồi, công nhân duy nhất là cô con dâu làm giáo viên, nhà họ Lưu và nhà họ Mã đều làm ăn ở nhà hàng quốc doanh.

Con trai cả nhà họ Mã là Mã Ủng Quân sau khi bị sư phụ bỏ rơi, liền tìm được một công việc rửa rau trong một quán ăn nhỏ, người con trai thứ hai cũng là làm rửa rau, còn người con trai thứ ba thì làm công nhân tạm thời cho quán ăn.

Con trai cả của nhà họ Lưu cũng làm việc trong nhà hàng, nhưng sau đó đã đổi công việc và đến nhà máy sản xuất bông gòn, con trai thứ hai ở cửa hàng rau củ, con dâu út được nhà ngoại đưa đến làm việc trong lò mổ.

Xét về công việc, đương nhiên nhà họ Lưu là tốt nhất, ba người đều là công nhân chính thức. Quầy rau củ và lò mổ đều là những nơi béo bở, tùy tiện đem một ít về nhà là đủ cho cả nhà ăn rồi.

Lại nói đến con cái, nhà họ Mã đông con, tận sáu đứa nhỏ. Nhà họ Lưu thì chỉ có hai đứa, một trai một gái, đều là của con trai lớn.

Vương Anh đem thịt vào cửa, khu nhà vốn đang ồn ào bỗng nhiên im bặt, nhà họ Hứa cách cửa ra vào gần nhất lên tiếng trước.

Bà Hứa liếc nhìn miếng thịt trong tay Vương Anh mà nuốt nước miếng, cười tít mắt chào hỏi Vương Anh.

"Đây là đồng chí Vương và đồng chí Từ mới chuyển đến đây sao? Đúng là trai tài gái sắc mà."

Thịt trong tay này là cho chúng tôi phải không? Nhất định là phải rồi! Buổi sáng làm mất mặt Trương Vân, buổi tối mua thịt để đền bù, như vậy còn coi là hiểu chuyện.

Vương Anh trả lời: "Chào dì Hứa, muộn thế này dì vẫn chưa nấu cơm à?"

Bà Hứa trợn tròn mắt: "Con dâu tôi đang làm rồi, cũng vất vả cho nó, tan làm còn phải về nấu cơm."

Ở trong khu bà luôn giả vờ cư xử tốt, nhưng những lời này lọt vào tai Vương Anh lại chả ra làm sao.

Ồ, con dâu bà đi làm cả ngày, bà không biết nấu ăn sao?

Vương Anh đổi tay cầm thịt: "Ừm, dì thật có phúc."

Bà Hứa: ...

Lời nói thì tốt đẹp, nhưng nghe thế nào cũng cảm thấy kì kì.

Vương Anh cũng không thèm quan tâm bà ta nữa mà tiếp tục quay về nhà cùng Từ Sương.

Bà Hứa vội vàng: "Đồng chí Vương!"

Vương Anh quay đầu: "Hửm?"

"... Cô đem nhiều đồ ăn về thế? Hai người liệu có ăn được hết không?"

Vương Anh: "Không sao, bây giờ trời lạnh rồi nên cũng để được lâu."

Tròng mắt của bà Hứa như sắp rớt ra ngoài, miếng thịt kia vậy mà không phải cho nhà bà!

Chẳng lẽ là mang cho kẻ ngu dốt Mã Đại Liên kia?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right