Chương 209: Kẻ vui vẻ, người bực tức

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,222 lượt đọc

Chương 209: Kẻ vui vẻ, người bực tức

Mã Đại Liên đã hếch cằm lên, mấy cô con dâu vây quanh càng thêm khí thế, đứng ở cửa chờ Vương Anh mang thịt tới cho bọn họ.

Vương Anh không thèm chớp mắt, trực tiếp cùng Từ Sương đi qua những người này, sau đó thuận tiện chào hỏi bà Lưu một tiếng.

Mã Đại Liên vừa tức vừa vội, bà ta phẫn nộ quát lên: "Đứng lại!"

Bà ta chạy đến trước mặt Vương Anh: "Thanh niên như cô sao lại không biết lễ phép thế hả?"

Bà ta tức chết: "Cô chuyển đến khu nhà của chúng tôi, không nói sáng sớm phải đến chào hỏi chúng tôi, ít nhất cũng phải biết một số phép lịch sự cơ bản chứ? Đã chuyển đến đây hai ngày rồi mà gặp nhau cũng không nói một lời, còn mua thịt về cho một nhà mình ăn mà không thèm cho ai, cô học từ ai đấy hả?"

Miếng thịt to như vậy cũng phải nặng hơn một cân, mẹ kiếp, hai người bọn họ ăn nhiều thịt như vậy sao?

Tại sao lại không cho mình? Nhà bà ta có bao nhiêu người, lâu lắm rồi còn chưa được nếm thử vị của thức ăn mặn đây.

"Đưa miếng thịt cho tôi!"

Mã Đại Liên vô cùng tham lam, nhà thì đông người, bà ta lâu lắm rồi chưa được ăn thịt rồi.

Vương Anh híp mắt, trực tiếp đẩy bà ta ra: "Dì Mã, nếu muốn đồ ăn thì đừng có đòi trong khu nhà chúng tôi, muốn đòi thì ra ngoài mà đòi."

"Tôi mới tới nơi này nên không biết, hóa ra dì thích quản chuyện bữa cơm nhà người khác. Nhưng tôi mới chuyển tới đây, trong nhà không có đồ ăn thừa, dì tìm tôi thì coi như là tìm nhầm người rồi."

Mã Đại Liên bị Vương Anh nói như vậy liền tức giận, chỉ ngón tay vào mũi Vương Anh mà bắt đầu chửi.

Bà Lưu đứng ra: "Họ Mã kia, nếu bà không muốn sống yên ổn qua ngày thì đi tìm người ta chất vấn đi. Đến đơn vị của con trai bà hỏi xem, Đơn vị bạc đãi bà như thế nào mà bây giờ lại đi quản miếng ăn nhà người ta thế hả? Làm sao? Nhà bà khó khăn đến mức không có gì để ăn à? Già rồi cũng phải biết xấu hổ chứ, không để con cháu nó tích đức! Chưa từng thấy ai tham lam, lòng dạ đen tối như bà. Còn bắt người ta phải đưa thịt, bà là cái thá gì mà đi đòi thịt nhà người ta. Đến con gái ruột nhà bà còn chưa chắc đã biếu bà thịt, vậy mà còn mặt dày ở đây đòi người ta?"

Bà Lưu càng nói càng hăng, miệng như súng liên thanh xả thẳng vào mặt Mã Đại Liên.

Mã Đại Liên bị bà Lưu nói cho một thôi một hồi, đáp lại vài câu liền bị bà Lưu kéo cánh tay nói đi tìm con trai bà ta vẫn chưa tan làm để hỏi. Sức lực của bà Lưu quá mạnh, trực tiếp dọa cho mấy cô con dâu của Mã Đại Liên một phen.

Đúng là mụ già mãi không chết!

Khu nhà náo loạn, nhắc đến đơn vị vẻ mặt đã thấy khó coi!

Mấy cô con dâu vội vàng đứng ra nhận sai, bà Lưu lại lấy thân phận quản lý khu nhà ra cảnh cáo Mã Đại Liên mấy câu.

"Đừng nghĩ bắt nạt người khác, hàng xóm mới nhà người ta sống như thế nào không liên quan một đồng một cắc đến bà. Đừng có ở đây mà ra vẻ trưởng bối! Bắt nạt thanh niên trẻ tuổi không biết xấu hổ à!"

Mã Đại Liên bị mấy cô con dâu kéo về nhà, bà Lưu nhổ bãi nước bọt, nhìn Vương Anh và Từ Sương với vẻ mặt ôn hòa.

"Hai người đừng để ý đến cái gia đình này."

Người nhà họ Mã sợ là chỉ biết Từ Sương chuyển đến làm đầu bếp, mà lại không biết Từ Sương đến đây để làm thầy dạy nghề, cũng không biết Vương Anh cũng có công việc. Sợ là đến khi biết rồi cũng không dám nhảy dựng lên như vừa rồi.

Mặc dù Trần Đông không nói gì, nhưng bà Lưu vẫn biết một chút. Vài năm trước vì Mã Đại Liên chú ý đến Trần Đông, vì vậy mới bị sư phụ Mã bỏ.

Trong hai năm qua, sư phụ Mã không chỉ giúp đỡ những người thân mà thậm chí còn tổ chức các dịp lễ hội. Mặc dù không nói không làm sư phụ của Mã Ủng Quân nữa, nhưng bình thường không quan tâm không hỏi han, như vậy có khác gì bị trục xuất sư đồ đâu?

Tuy nhiên gia đình này cũng biết điều không chọc giận đến sư phụ Trần, nhưng lại xúc phạm đến sư phụ Từ mới nhậm chức.

Vương Anh cảm ơn bà Lưu, rồi cùng Từ Sương khóa xe đạp lại để ngoài cửa, hai người bước vào nhà.

Vương Anh kéo khóe miệng Từ Sương lên: "Làm sao thế, không cần phải vì chuyện này mà tức giận thế chứ?"

Từ Sương: "Hay là sống ở nhà lầu đi."

Vương Anh: "Anh ngốc thế. Tuổi sư phụ cũng cao rồi, không có ai bên cạnh chăm sóc cũng không được. Chúng ta hãy sống gần đây, bình thường náo nhiệt khiến người già cảm thấy thoải mái hơn, cũng tiện chăm sóc cho sư phụ. Hơn nữa anh nghĩ sống ở nhà lầu mà không gặp phải mấy chuyện như này sao? Mấy nhà kiểu đó thậm chí còn không có nhà bếp riêng, đến lúc đó anh đứng ở hành lang xào nấu, e là có cả đám người đứng bàn tán ấy chứ!"

Từ Sương bị Vương Anh quở trách cuối cùng cũng thông suốt. Sau đó mặt mày xám xịt hỏi: "Buổi tối ăn gì đây?"

Vương Anh đảo mắt: "Ăn thịt heo xào ớt xanh, mì trộn mỡ lợn."

Hôm nay mua thịt lợn cũng là vì khai bếp, nhà mới bếp mới, không dùng mỡ lợn khai bếp, sau này nấu ăn không thuận lợi.

Ai mà ngờ rằng vì một miếng thịt mà dẫn tới tranh cãi chứ?

Từ Sương mở bếp, đun sôi một nửa mỡ lợn, thịt lợn băm nhỏ xào với ớt xanh với phần mỡ lợn còn lại.

Vương Anh vui vẻ ngồi bên cạnh.

Từ Sương định hỏi cô có gì vui, nhưng không lâu sau anh liền tìm ra lý do.

Nhà họ Mã liên tục truyền đến tiếng khóc.

"Mẹ, con muốn ăn thịt!"

"Bà nội, cháu muốn ăn thịt hu hu hu..."

"Con muốn ăn thịt, con muốn ăn thịt! Không có thịt con sẽ không dậy!"

...

Ngay cả nhà họ Hứa ở phía xa cũng có thể mơ hồ nghe thấy tiếng động, giống như là trẻ con lăn lộn trên mặt đất đòi ăn thịt.

Một khu có 4 hộ gia đình thì có đến hai nhà ầm ĩ. Nhưng những đứa trẻ của nhà họ Lưu không hề hé răng một lời.

Sau đó bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Vương Anh mở cửa, người đến là một người xa lạ.

"Tôi là Cát Nguyệt, con dâu út nhà họ Lưu. Mẹ chồng tôi kêu tôi đến biếu cho cô một ít gan lợn, cô đừng từ chối nhé. Tôi làm việc trong một lò mổ, nếu mà không ăn thì cũng không bán được, nhiều người không biết làm. Tôi nghe nói chồng cô đầu bếp giỏi, cứ nhận lấy để làm thức ăn nhé."

Nói xong cô nhét vào tay Vương Anh rồi định rời đi, Vương Anh vội vàng gọi người lại, chiết lấy một bát tóp mỡ lợn đưa cô.

"Chị cũng đừng từ chối, chúng ta thường xuyên qua lại, làm như vậy ngại quá, sau này tôi còn phiền đến dì Lưu nhiều."

Cát Nguyệt đã làm trong lò mổ một thời gian dài, thích nhất là người có gì nói đó, hai người cũng không nói mấy câu xã giao mà liền trở về nhà.

Hai đứa trẻ nhà họ Lưu vốn đã thèm chảy nước miếng, nhưng khi thấy thím hai bưng một bát tóp mỡ lợn về, chúng lại càng vui vẻ chạy quanh nhà.

Bà Lưu: "Khu nhà chúng ta coi như cũng có người thông minh đến ở rồi."

Một bát tóp mỡ nhỏ bóng loáng, bà Lưu nói: "Đổ tóp mỡ vào bắp cải ăn cũng rất ngon, chúng ta cùng ăn đi!"

Nhà bọn họ cũng không có quy tắc ăn uống gì cả, đương nhiên mấy đứa trẻ cũng không được ăn một mình.

Nơi này đang nhộn nhịp ăn tóp mỡ, mà bên Vương Anh thì mùi hương vẫn đang bốc lên.

Nhà họ Hứa nhìn thấy Cát Nguyệt bê một bát thức ăn về nhà, bà Hứa trong lòng thấy ức ách khó chịu vô cùng.

Đại Bảo nhà bọn họ đã lăn lộn trên đất được mấy vòng rồi, lăn đến nỗi mặt đất cũng sạch bóng luôn. Nhưng bà Hứa cũng biết, cho dù bà ta có tính mưu tính kế thì Vương Anh cũng sẽ không cho.

Cô gái nhỏ này rất nóng tính.

"Tiểu Vân, dỗ Đại Bảo đi, nếu không được... Nấu cho mình Đại Bảo một bát mì trứng đi."

Trương Vân vẻ mặt buồn bã, đứa con trai náo loạn đòi ăn thịt, nhưng vé thịt tháng này đã sử dụng hết rồi, cô còn có thể biến ra được vé thịt sao?

Đại Bảo đã mười tuổi mà vẫn còn đang lăn lộn: "Con muốn ăn thịt!"

Bà Hứa: "Ngày mai, ngày mai, chờ ngày mai kêu mẹ con đi mua."

Đại Bảo không chịu, vẫn tiếp tục làm ầm ĩ, Trương Vân không nhịn được nữa nên đã vung tay tát con trai mình mấy cái.

"Ăn, ăn, ăn, nhà chúng ta không có điều kiện như vậy! Mày làm loạn cái gì! Mười tuổi rồi mà vẫn còn làm loạn!"

Hứa Đại Bảo bị mẹ ruột đánh liền gào lên khóc, tiếng khóc của thằng bé trực tiếp át hẳn tiếng khóc của con trai nhà họ Mã.

Trương Vân lau nước mắt vào bếp nấu ăn.

Hứa Đại Bảo được bà ngoại đỡ dậy, khóc đến nấc lên.

Bà Hứa ánh mắt oán hận nhìn bóng lưng con dâu, ghé vào tai cháu trai nói: "Mẹ cháu là một con bọ cạp độc ác, là người phụ nữ xấu xa, không cho con ăn thịt. Cháu trai yêu quý, bà nội không có bản lĩnh, nếu bà nội có bản lĩnh, nhất định ngày nào cũng mua thịt cho cháu ăn."

Hứa Đại Bảo nghe bà Hứa nói vậy cũng bực bội, nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Trương Vân.

Trương Vân đem đồ ăn lên, bắp cải xào, đậu phụ, canh suông, lúc bê thức ăn lên còn lấy tay lau nước mắt.

Bà Hứa thay đổi sắc mặt, lộ vẻ hiu quạnh lại tự trách: "Tiểu Vân à, là mẹ có lỗi với con, cũng là Lỗi Lỗi có lỗi với con, nếu con mà tìm được người thành đạt, con cũng không phải sống một cuộc sống như bây giờ."

Trương Vân ngẩng đầu lên: "Mẹ đừng nói thế, gọi bố và Lỗi Lỗi ra ngoài ăn cơm thôi. Chúng ta là người một nhà, cần gì phải quan tâm mấy cái này!"

"Được, được, mẹ không nói nữa, chúng ta ăn cơm thôi."

...

Mấy đứa trẻ nhà họ Mã sau khi lăn lộn vô ích, chỉ có thể vừa ăn vừa khóc.

Còn Vương Anh bên này thì đang thưởng thức món mì trộn với mỡ lợn, hương vị ngào ngạt của mỡ lợn, trong mì cho thêm một thìa dầu hành do Từ Sương nấu, hương vị tăng gấp bội!

Thịt lợn xào ớt xanh cũng rất ngon, ăn xong mì trộn mỡ lợn, lại ăn thêm một bát mì trắng, bỏ thịt lợn xào ớt xanh phủ trực tiếp lên mỳ, tạo nên một mùi thơm khó cưỡng.

Sau khi hai người ăn tối xong, Vương Anh nấc lên một tiếng.

"Tuyệt quá. Sau này nếu hàng xóm lại gây chuyện, chúng ta sẽ ăn thịt."

Ha ha, chỉ sợ thêm mấy lần nữa, nhà họ Mã và nhà họ Hứa cứ luẩn quẩn quanh nhà cô mất.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right