Chương 210: Ngày đầu đi làm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 331 lượt đọc

Chương 210: Ngày đầu đi làm

Cả đêm không có gì để nói, sáng hôm sau Vương Anh và Từ Sương dậy sớm, tắm rửa vội vàng ăn cơm.

Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, không thể đến muộn.

Cả hai người đều mang theo giấy tờ của mình, thư giới thiệu của đại đội, phiếu báo cáo công tác và những thứ linh tinh khác. Từ Sương treo một chiếc bình nước màu xanh quân đội lên người Vương Anh rồi lấy thêm một nắm kẹo đưa cô nhét vào túi.

"Hôm nay cứ mang tạm như này đi, ngày mai thiếu cái gì thì lại mang đi".

Ngày đầu tiên đi làm, Từ Sương cũng không lo lắng lắm. Anh là đầu bếp dạy nấu ăn, còn có một tay Trần Đông giúp đỡ, giúp anh thích nghi. Trong quán ăn chỉ có người mù mới đi gây sự với anh.

Nhưng Vương Anh thì khác, cô làm ở nhà máy, ở một đơn vị và môi trường xa lạ, Từ Sương sợ người khác ức hiếp vợ mình.

Trần Đông ở một bên đợi Từ Sương, hai người chuẩn bị đi làm. Nhìn Từ Sương cằn nhằn, lải nhải chẳng khác gì cụ già, Trần Đông nhất thời không nói nên lời.

Vợ anh làm sao có thể bị bắt nạt chứ!

Đừng tưởng ông không biết, ngày hôm qua vừa trở về ông đã nghe thấy sân trước ầm ĩ, mấy thằng nhóc nhà họ Mã còn khóc cho đến tận tối khi ông tan làm. Sau khi nghe vài câu, ông lập tức hiểu ra. Nhất định là mụ già nhà họ Mã kia động chạm đến đôi vợ chồng trẻ, kết quả lại bị phản đòn.

Mới đến đây ngày đầu tiên đã thu dọn được nhà họ Mã, anh phải nên lo lắng cho mấy người đồng nghiệp của cô thì đúng hơn.

Nhưng Từ Sương lại không nghĩ như vậy, ngay cả Vương Anh cũng cảm thấy Từ Sương lo lắng cho cô quá mức. Nhưng mỗi khi cô nói chuyện với người khác, Từ Sương luôn mang vẻ mặt "vợ tôi thật giỏi"...

Vương Anh: "Được rồi, em không sao, mau đi làm đi."

Từ Sương quấn khăn quàng quanh cổ cô: "Buổi trưa em cứ ăn cơm ở nhà ăn trước đi, nếu ăn không quen thì về nói với anh, trưa mai anh chuẩn bị trước một hộp cơm cho em. Buổi tối tan làm em cứ trực tiếp đến quán ăn, ăn xong thì về."

Vẻ mặt Trần Đông không thể tin được.

Vương Anh trợn tròn mắt: "Không cần, anh đừng coi em như người lập dị như thế chứ. Buổi trưa ăn cơm ở nhà ăn cũng không sao, hơn nữa cơm ở nhà ăn không nhất định là quá tệ."

Nhà máy đường là nhà máy quốc doanh lớn nhất ở đây, nên trình độ của đầu bếp chắc cũng không tệ lắm đâu nhỉ?

Cho dù nó có tệ quá thì Vương Anh cũng định nhẫn nhịn một chút. Đặc biệt là mới đến đơn vị mới cần phải thích nghi với môi trường ở đây.

Từ Sương còn muốn nói điều gì đó, nhưng Trần Đông đã ngắt lời anh.

"Được rồi, không đến mức như vậy đâu! Đi thôi!"

Đúng là kết hôn thật phiền phức! Vì vậy ông mới không muốn sống chung với người khác!

Ba người cùng nhau ra ngoài, Từ Sương dắt xe đạp, mới đi được hai bước đã đụng phải bà Hứa ở cổng.

Bà Hứa chớp mắt: "Đi làm sao?"

Vương Anh đáp lại một tiếng.

Bà Hứa: "Tiểu Từ đúng là may mắn mà, có vợ tiễn mình đi làm, hai vợ chồng trẻ thân mật quá."

Trong lời nói có chút thái độ, Vương Anh cũng không thèm để ý tới, ừ ừ à à vài tiếng cho có lệ rồi ra ngoài.

Ba người họ đi xa rồi, bà Hứa ở phía sau than ngắn thở dài.

Cô gái mới tới kia không dễ đối phó, con dâu đến cửa đắc tội với người ta, tối qua còn náo loạn một trận, đây đúng là khởi đầu không tốt mà.

Thôi thì vẫn phải xây dựng tốt mối quan hệ này, chứ mối quan hệ của nhà bọn họ ở trong cái khu nhà này chả ra làm sao, nhiều lúc cuộc sống vô cùng bất tiện. Muốn mượn mì chính, mắm, đường thì phải sang khu nhà bên cạnh. Quá là bất tiện.

Dù hai vợ chồng mới tới này xuất thân là người nhà quê, nhưng lúc chuyển đến đây bà ta cũng thấy rồi, vẫn còn một người mẹ già ở quê. Có người thân thích ở quê cũng tốt, muốn ăn uống gì cũng rất thuận tiện

Đợi lát nữa cô gái kia quay về, bà ta phải làm thân mới được.

Cô ở nhà làm nội trợ, bên cạnh không có người lớn, dù có cảnh giác đến đâu cũng sẽ dễ bị lừa thôi.

Bà Hứa vừa nghĩ vừa giả vờ quét rác.

Một miếng đất nhỏ, cũng phải quét được cả tiếng đồng hồ rồi.

Mã Đại Liên nhìn qua cửa sổ thấy hành động của bà Hứa, trực tiếp nhổ bãi nước bọt: "Lợi dụng người ta chưa đủ sao, thấy người ta là người nhà quê nên muốn tiếp cận phải không!"

Mã Đại Liên nói kháy, hai cô con dâu cũng chả vừa.

Ba đứa lớn trong nhà đã đi học, ba đứa út vẫn ở nhà, từ đứa một tuổi đến đứa ba tuổi đều rất quậy phá. Hai cô con dâu không yên tâm chăm sóc bọn trẻ, còn phải làm hết việc này đến việc khác.

Một lúc sau, con dâu cả Trạng Nhã vô tình nói: "Mẹ, tối qua Cẩu Đản khóc đến khàn cả giọng, buổi trưa mẹ không làm cho nó món trứng hấp dầu vừng sao?"

Cô ta vừa nói xong, cô con dâu thứ hai cũng nói theo: "Mẹ, Mao Đản cũng khàn giọng, mấy ngày trước Miêu Miêu còn bị bỏng, hay là làm trứng hấp cho bọn trẻ ăn đi ạ?"

Định mặc mấy người họ rồi ăn một mình sao? Không có cửa!

Mã Đại Liên nghe hai cô con dâu nói vậy liền cảm thấy đầu óc choáng váng: "Ăn, ăn, ăn! Suốt ngày chỉ biết ăn! Nhà này có nhiều trứng để cho mấy cô nấu lắm sao? Khàn giọng thì ăn trứng, vậy cái nhà này có bao nhiêu trứng mới đủ cho chúng nó ăn hả?"

Mã Đại Liên đảo mắt nhìn hai cô con dâu: "Hai cô đừng có hy vọng ở tôi, tôi không có nhiều trứng như vậy để cho các cô đâu. Muốn ăn trứng thì tự đi mà kiếm tiền. Ngoài phố kia có mà đầy việc làm, hai cô chỉ giỏi nói mồm, sao không ra ngoài mà làm đi?"

Cô con dâu út bày ra bộ dáng hổ thẹn: "Mẹ, không phải con của con còn chưa cai sữa sao? Hơn nữa hai đứa nhỏ cũng bám con không rời nửa bước, con mà được giống như chị dâu cả thì tốt rồi, hai đứa trước đều đi học hết, bên cạnh cũng chỉ còn một đứa nhỏ, thời gian cũng dư dả."

Ý tứ trong lời nói quá rõ ràng, cô con dâu lớn hít sâu một hơi: "Mẹ, không phải là con không muốn đi, chẳng phải đợt trước Cẩu Đản bị ốm một trận chưa khỏi hoàn toàn sao? Làm sao con có thể bỏ nó một mình để đi làm được ạ? Nếu mà Cẩu Đản xảy ra chuyện gì, Ủng Quân sẽ trách con mất."

Mẹ kiếp! Để cô làm việc một mình, còn lâu nhé!

Gần đây Mã Đại Liên đều thiên vị cho cô con dâu út, con dâu cả vừa nói xong, bà ta chẳng khác gì vừa ăn thuốc súng mà bắt đầu chửi.

"Cô nghĩ tôi mù sao! Cẩu Đản ốm bao nhiêu ngày rồi! Một đứa trẻ chỉ bị sốt mà cô làm lớn chuyện đến mức nào! Cô lười biếng cũng lâu rồi đấy, đi! Bây giờ ra ngoài phố tìm việc! Hôm nay bắt đầu làm dán hộp giấy cho tôi!"

Cô con dâu cả trừng mắt nhìn em dâu như kẻ thù, còn cô con dâu út chỉ cười không nói gì.

Mã Đại Liên cũng cho rằng mình đã đàn áp được cô con dâu cả, vì vậy đắc ý ra ngoài mua đồ chuẩn bị làm cơm trưa.

Bà Hứa cười mỉa mai, ha ha, đúng là bà già ngu ngốc, nhìn thì có vẻ như chuyện trong, ngoài nhà đều phân chia, thực tế thì phần lớn lại phải tự mình làm hết.

Bản thân bà ta thì khác, dường như mọi việc trong, ngoài gia đình đều nghe lời con dâu, nhưng chẳng phải Trương Vân vừa kiếm tiền vừa làm việc sao?

Bà Lưu lắc đầu, nói với con dâu: "Ăn trưa xong chúng ta qua khu nhà bên cạnh làm dán hộp diêm nhé?"

Trong khu nhà mình thì quên đi, nhìn hai nhà kia mà bực mình. Nếu bà mang đồ về làm thì kiểu gì hai mụ già kia nhất định sẽ tìm đến cửa tranh nhau làm công, đến lúc đó tiền tức giận còn không đủ.

Con dâu Đường đáp: "Được ạ."

Nhà họ có hai đứa con, một đứa đi học, một đứa đi nhà trẻ, chuyện trong nhà chị bận đến trưa là bắt đầu có thời gian rảnh.

Nhưng khi rảnh rỗi, mẹ chồng cô lại không thích ở trong khu, mà toàn dẫn cô sang khu bên cạnh thăm nom.

*****

Hơn nữa, bên này Vương Anh đến xí nghiệp làm thủ tục của bản thân trước, vốn đang suy nghĩ xem sau khi đến thành phố có thể giữ lại hộ khẩu nông thôn hay không. Mãi sau này mới biết căn bản đó chỉ là chuyện viển vông.

Bây giờ hộ khẩu ở thành phố và nông thôn là hai hệ thống hoàn toàn khác nhau, nếu đã làm việc ở thành phố thì phải chuyển cả hộ khẩu đến thành phố luôn.

Nếu như không chuyển tới đây, thành phố sẽ không phát lương thực và dầu cho cô.

Nếu không có lương thực và dầu, với số tiền ít ỏi một tháng không thể mua nổi đồ, vì phiếu thực phẩm và các loại vé khác sẽ không được cấp cho mình, nếu có phát thì cũng sẽ không sử dụng được.

Vì vậy Vương Anh cũng đành bỏ cuộc, kí một bản công văn với đại đội, ghi rõ quyền sở hữu đất và nhà của cô.

Cô không muốn mới tới thành phố ở được mấy năm mà đất và nhà ở quê bị người khác chiếm mất.

Nhà đó cô phải bỏ ra rất nhiều tiền tiết kiệm mới có được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right