Chương 211: Người mới không dễ bắt nạt

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 317 lượt đọc

Chương 211: Người mới không dễ bắt nạt

Sau khi giải quyết xong công việc, bên xưởng gọi người phụ trách trạm y tế đến.

"Bác sĩ Dương, đây là đồng chí Vương Anh, người mới được phân công đến trạm y tế của các anh. Đồng chí Vương Anh trước đây là hộ sinh ở trạm xá xã, lần này đến đây vì muốn được đào tạo thành bác sĩ."

Bác sĩ Dương cũng không còn trẻ, nhìn chừng bốn mươi năm mươi tuổi, tóc mượt mà được búi gọn sau đầu, nhìn qua có vẻ là người nghiêm túc.

Vương Anh chào hỏi và giới thiệu bản thân.

Bác sĩ Dương cũng không nói gì, trực tiếp đưa cô trở lại phòng y tế.

Hoặc có thể nói rằng ngày nay ai cũng muốn lên thành phố làm công nhân, chế độ đãi ngộ trong xí nghiệp quốc doanh rất tốt. Khu vực nhà máy rộng rãi thậm chí có vài nhà ăn. Là nhà máy quốc doanh lớn nhất ở quận Nam Thiệu, nhà máy đường có quy mô vài nghìn người, bên trong xưởng cái gì cũng có.

Bộ phận an ninh, phòng y tế, nhà ăn, điểm tiêu thụ...

Về cơ bản là bao gồm tất cả vấn đề sinh lão bệnh tử của mọi công nhân hằng ngày.

Vương Anh đi theo bác sĩ Dương suốt quãng đường, bác sĩ Dương không nói nhiều, nhưng nhắc đến tất cả những thứ nhìn thấy trên đường đi đều có cảm giác tự hào phát ra từ nội tâm.

"Đây là bộ phận an ninh của nhà máy chúng ta, đừng xem đây chỉ là bộ phận an ninh, nhưng trên cơ bản mọi việc trong nhà máy đều do bọn họ giải quyết."

Vương Anh gật đầu, kiếp trước cô đã từng tiếp xúc với những người lớn tuổi, nhắc đến cô liền biết bộ phận an ninh của nhà máy quốc doanh đôi khi đảm nhận vai trò giống như của đồn cảnh sát. Phản ứng đầu tiên của công nhân là đến đây thay vì gọi cảnh sát.

Mặc dù những người ở thế hệ sau thường coi thường an ninh của nhà máy, nhưng bây giờ có thể làm việc trong bộ phận an ninh của một nhà máy quốc doanh cũng rất tự hào rồi.

Bác sĩ Dương đưa Vương Anh đi vòng quanh một lúc lâu và tìm hiểu gần hết nhà máy trước khi đưa cô trở lại phòng y tế.

Phòng y tế của nhà máy đường nằm trong một tòa nhà nhỏ hai tầng gần văn phòng nhà máy, bộ phận tuyên truyền ở tầng hai, tầng một là phòng y tế.

Diện tích ước chừng hai trăm mét vuông, ngăn cách mấy phòng bệnh, hai phòng khám bệnh, còn thừa một gian lớn là phòng làm việc.

Bác sĩ Dương đưa Vương Anh vào văn phòng, bên trong có tám người đang ngồi ở đó.

Bác sĩ Dương lần lượt giới thiệu: "Nhà máy chúng ta có ba bác sĩ, thêm cô là bốn, hai nam hai nữ, hai chúng ta là nữ, bác sĩ Triệu và bác sĩ Tôn là nam. Bên này là y tá, Tiểu Trương và Tiểu Dương. Ngoài ra chúng ta còn có thu ngân Tiểu Phí, nhân viên hành chính Tiểu Chu, và đây là bác sĩ thực tập của chúng ta, Tiểu Giang."

Trong lòng Vương Anh thầm nghĩ, mặc dù tên của mọi người khó nhớ, nhưng nhớ rõ khuôn mặt của từng người thì không thành vấn đề.

Hai nam bác sĩ đều đã lớn tuổi, nhìn qua bác sĩ Dương cũng trạc tuổi, nhưng không thể phân biệt được, ngoại hình đều rất bình thường.

Hai y tá cũng không lớn tuổi lắm, chắc cũng chưa đến hai mươi, y tá tên Tiểu Dương nhìn hơi giống bác sĩ Dương, không biết có quan hệ họ hàng với nhau hay không.

Ngoài ra hai thanh niên kĩ thuật còn lại đều là nam, nhìn không lớn lắm, một người mặt đầy mụn, người còn lại mặc dù khá đẹp trai nhưng lại rất lùn, chỉ cao khoảng một mét sáu.

Cuối cùng là bác sĩ thực tập Tiểu Giang, Vương Anh khá ấn tượng, nguyên nhân là do vị bác sĩ này vừa nhìn thấy cô đã hất cằm lên, trên mặt hận không thể trực tiếp viết mấy chữ: "Tôi coi thường cô."

Nhưng Vương Anh cũng rất nhanh đã nhận ra gia thế của vị bác sĩ Tiểu Giang này cũng không tệ.

Trên tay đeo một chiếc đồng hồ rất đắt tiền, bên trong chiếc áo khoác trắng lộ ra một góc chiếc áo len dạ màu đỏ.

Phải biết là thời buổi này mua được len dạ rất khó, ngay cả gia đình công nhân viên chức cũng chưa chắc có được vé mua len dạ tốt chứ đừng nói đến màu đỏ xịn như vậy.

Trong lòng Vương Anh suy nghĩ vòng vòng, lập tức nhìn rõ được tình hình.

Là phòng y tế của nhà máy đường, mấy bác sĩ ở vị trí kỹ thuật không dễ sắp xếp người, dù sao khám bệnh cũng không khác mấy, bị giao cho vị trí này thật sự không tốt, không phải chỉ đợi các công nhân lớn tuổi tới báo cáo hay sao?

Nhưng các vị trí y tá và vị trí hậu cần bên dưới đều là những người trẻ tuổi và họ đều nghĩ ra mọi cách để vào nhà.

So với công việc vất vả bên trong xưởng, một gia đình khá giả kiếm được một công việc có thể ngồi trong văn phòng cho con là điều hoàn toàn bình thường.

Vương Anh cười chào hỏi mọi người, ngoại trừ bác sĩ Tiểu Giang, tất cả những người khác đều niềm nở đáp lại cô.

Vương Anh vào đây chính là công nhân chính thức, công nhân chính thức đại diện cho cái gì?

Điều đó có nghĩa là nếu không xảy ra những chuyện ngoài ý muốn, nhất định có thể làm ở nhà máy tới già.

Như vậy thì không nhất thiết phải đối đầu gay gắt với nhau làm gì. Chả có lợi ích gì, chỉ cần hòa thuận với nhau là tốt rồi. Dù sao thì cúi đầu không thấy, ngẩng đầu nhìn thấy những tháng năm tốt đẹp là được rồi.

Hai y tá nhìn có vẻ rất vui mừng, vốn trong phòng y tế chỉ có hai người phụ nữ là bác sĩ Dương và bác sĩ Tiểu Giang, cùng với hai người họ. Bác sĩ Dương đã lớn tuổi, còn bác sĩ Tiểu Giang thì luôn coi thường họ. Bây giờ lại có thêm một bác sĩ trạc tuổi, các cô cũng coi như là có người đồng hành.

"Bác sĩ Tiểu Vương, ngồi đây đi ạ!"

Y tá Tiểu Trương có khuôn mặt tròn, là trưởng bối thích vẻ ngoài dễ nhìn, cô ấy nhường một chỗ cho Vương Anh, đó là bên cửa sổ.

Vương Anh cảm ơn cô ấy, cởi túi ra và thay chiếc áo khoác trắng mà cô vừa được đưa cho.

Sau khi thay xong, Vương Anh tiện tay lấy một nắm kẹo trong túi ra nhét cho Tiểu Trương, sau đó tìm một tờ giấy trắng, lấy trong túi ra hai nắm kẹo bỏ lên trên.

"Tôi mới tới đây, sau này còn phải nhờ đến sự giúp đỡ của mọi người nhiều, chút kẹo này mọi người cầm lấy ăn cho ngọt miệng."

Vương Anh trực tiếp đặt kẹo ở giữa, Tiểu Trương vui vẻ bóc một cái ăn: "Bác sĩ Tiểu Vương, cô mua kẹo sữa à, ngon quá."

Cô ấy còn nhét cho y tá Tiểu Dương hai cái, bọn họ dẫn đầu, mấy người khác cũng vui vẻ lấy ăn.

Bác sĩ Dương nhìn Vương Anh một cái, cũng cầm lấy hai cái.

Kẹo Vương Anh mang tới không tồi, đều đều là kẹo sữa, tuy không phải kẹo trắng nhưng vẫn rất hiếm.

Phòng y tế đã được dọn dẹp sạch sẽ, một số bác sĩ từng trải cũng nhìn Vương Anh với vẻ mặt ôn hòa.

Chỉ có duy nhất một người phá hỏng cả không khí.

"Đúng là loại nịnh nọt!"

Bác sĩ thực tập Tiểu Giang trợn tròn mắt, bỏ đi không nói một lời.

Y tá Tiểu Trương không dám thở mạnh, kẹo vẫn còn ở bên miệng, phồng lên như con sóc nhỏ. Đáy mắt y tá Tiểu Dương lóe lên một tia vui mừng, im lặng không nói gì.

Bác sĩ Dương đang định giải hòa, Vương Anh đã lên tiếng: "Bác sĩ Tiểu Giang này đang nói ai vậy? Tại sao bỗng dưng mắng người ta một câu rồi bỏ ra ngoài? Chẳng lẽ là đi tìm cái kẻ nịnh hót nào đó tính sổ sao?"

Bác sĩ Dương: ...

Bà không tin cô không biết cô ta đang mắng cô.

Vương Anh bày ra vẻ mặt vô tội: "Tôi mới tới đây, bác sĩ Tiểu Giang lúc nào cũng vậy sao?"

Cô chỉnh lại cách dùng từ: "Lúc nào cũng... ham muốn chiến đấu bùng phát sao?"

Bác sĩ Dương: ... Chà, lại có một người khó đối phó đến rồi đây.

Vương Anh vừa nói xong ngay lập tức cả căn phòng rơi vào sự tĩnh lặng.

Sau đó...

"Phụt ha ha ha..."

"Ha ha ha ha..."

Mấy người trẻ tuổi ai nấy cũng không nhịn được mà nở miệng cười to.

Còn không phải là như vậy à? Bác sĩ Giang vênh váo tự đắc như thế nhưng lại là người có dục vọng chiến đấu cực kỳ cao. Chỉ cần có một tia lửa được bén lên thì bác sĩ Giang có thể làm cho toàn bộ văn phòng này nổ tung tan thành mây khói.

Có điều nói là nói như thế, mọi người không có ai dám xảy ra xung đột tranh chấp với bác sĩ Giang cả.

Bởi vì dù ngoài mặt bác sĩ Giang kiêu ngạo nhưng bình thường lại không thèm cãi nhau với mấy người bọn họ, ghét nhất là dùng lời nói để chỉ trích lẫn nhau. Cho nên vẫn chưa có cơ hội xảy ra mâu thuẫn với văn phòng. Cũng giống như vừa rồi, bác sĩ Giang chỉ ném một câu cho xong chuyện rồi rời đi, ngay cả mắt cũng không thèm quay lại nhìn một cái. Thỉnh thoảng còn tuôn ra một đống đạo lý lớn lối gì đó làm cho người khác không thể mở miệng được.

Cái gì ý nhỉ bảo đuổi theo ư? Đuổi theo bác sĩ Giang á? Còn lâu!

Vương Anh mặc kệ tính cách của bác sĩ Giang ra làm sao, gia thế lớn như thế nào, cô tới đây là để trở thành một trong bốn bác sĩ phụ trách cho phòng y tế này.

Đối với những người có năng lực dù có tính cách nóng nảy hay tính tình lớn ra sao cũng được nhưng nếu muốn khinh bỉ người khác? Chuyện đó không có khả năng!

Hơn nữa, ở thời buổi này địa vị của những công nhân có tay nghề tốt rất vững chắc, những công nhân có năng lực tốt có kỹ thuật cao còn có thể đập bàn tranh luận cùng xưởng trưởng đó, cho nên chưa biết ai nên dỗ dành ai đâu.

Thái độ của Vương Anh như vậy làm cho người khác không biết cô đang nghĩ gì nhưng điều này cũng không cản trở bác sĩ Dương muốn làm quen với cô. Xưa nay ở trong văn phòng y tế này bác sĩ Dương không hề để bác sĩ Giang ở trong mắt.

Một người có lai lịch lớn lối, năng lực không đủ mà còn có tính tình to như thế ngày nào cô ấy còn ở đây thì ngày đó cô ấy sẽ không để tên kia vào trong mắt của mình.

"Vương Anh, lát nữa cô đi đổi phiếu cơm đi, ở chỗ làm của chúng ta buổi trưa đi ăn ở nhà ăn phải dùng tới phiếu cơm. Cô vừa mới tới nên khoan hãy mua nhiều mua một ít để làm quen trước, ở đây có hai nhà ăn, nhà ăn lớn và nhà ăn nhỏ. Giữa trưa để Tiểu Trương dẫn cô đi thăm quan một vòng."

Tục ngữ nói, trong số ba người nếu người thứ ba ăn nói bậy bạ là điểm mấu chốt giúp tăng tình cảm của hai người còn lại. Vừa nãy Vương Anh nói hai câu trêu ghẹo bác sĩ Giang đã thành công giúp bản thân hòa nhập vào hoàn cảnh làm việc.

Thực ra cũng do tính cách của bác sĩ Giang quá kém cả một văn phòng này không ai ưa người đó cả.

Vương Anh cười đồng ý với bác sĩ Dương: "Được đó, giữa trưa chúng ta đi ăn cùng nhau đi."

Tiểu Trương cực kỳ vui mừng, bình thường khi cô ấy rất thích ăn cái này cái nọ, mỗi lần đến nhà ăn chính là muốn ăn hết tất cả những gì có trong gian nhà ăn đó nhưng cuối cùng đành phải do dự chọn món mình thích nhất mà ăn. Nếu như có thêm một người đi chung với cô ấy thì cô ấy có thể chọn thêm rồi, cho nên Tiểu Trương cực kỳ vui sướng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right