Chương 212: Cùng đi ăn
Ngày đầu tiên đi làm, công việc chủ yếu của Vương Anh chính là làm quen với toàn bộ phòng y tế từ quầy dược phẩm cho tới các loại dược liệu. Các ca bệnh ở phòng y tế, xem hồ sơ bệnh án và hồ sơ quản lý...
Bận bịu linh ta linh tinh bất giác đã tới giữa trưa, trên đài vang lên tiếng hát "Chúng ta là lực lượng công nhân", Tiểu Trương đã gấp gáp đến mức kéo Vương Anh đi ra ngoài như một cơn gió.
"Chúng ta mau tới chỗ của Lưu sư phó đi, món miến hấp mà ông ấy làm rất ngon nếu tới chậm là không còn phần để ăn đâu đó."
Vương Anh vừa nghe thấy thế bước chân càng nhanh hơn.
Trên đường đi tới nhà ăn, lỡ như có ai đó chần chừ do dự đi chậm lại chính là không có lòng tôn trọng đối với mỹ thực.
Cô lấy hộp cơm mới của mình sau đó kéo Tiểu Trương đi ra khỏi phòng y tế, ngay cả hỏi câu vì sao có người chưa tới nhà ăn cũng không nốt, cứ thế mà phóng ra cửa mà đi.
Bác sĩ Dương cũng đứng dậy rời khỏi phòng y tế, dặn dò người hộ sĩ tên Tiểu Dương: "Tối nay tới nhà cô ăn cơm đi, dượng của con nói có mua được củ sen tốt lắm nên tối sẽ làm móm canh ngó sen ăn."
Tiểu Dương đồng ý không hề do dự: "Dạ vâng ạ."
Đợi bác sĩ Dương đi rồi, Tiểu Dương cũng soi gương sửa sang lại quần áo và đi ăn.
Nhìn thấy mấy nữ đồng chí đều đã đi ăn, hai người trung niên cũng đứng dậy có điều hướng mà hai bọn họ đi không phải là đến nhà ăn lớn để ăn mà là một hướng khác.
Cuối cùng hai người còn lại là Tiền Phí và Tiểu Chu cũng đã rời đi nốt.
Toàn bộ mọi người ở trong văn phòng đã đi hết, lúc này có bác sĩ Giang đang trốn ở trong phòng bệnh đi ra, nhìn thấy gian phòng trống rỗng không nhịn được bĩu môi lên.
"Hừ!"
Cô ta tránh ở trong phòng bệnh cả nửa ngày trời vậy mà những người này khi đi ăn cơm cũng không gọi cô ta một tiếng?
Bác sĩ Giang thở phì phò đi ra cửa, tùy tiện đóng cửa phòng y tế lại.
Vương Anh và Tiểu Trương đi thẳng tới nhà ăn lớn, lúc này đã có từng hàng được xếp dài mênh mông đợi lấy cơm rồi. Vương Anh cùng Tiểu Trương một trước một sau tiến vào đội hình vừa đúng lúc có cơ hội để giới thiệu bản thân với nhau.
"Em tên là Trương Na, năm ngoái mới đến làm ở phòng y tế của chúng ta. Năm nay em mười chín tuổi, bố mẹ em đều làm trong xưởng nhà máy này, bố em làm thợ nguội cấp bảy, mẹ của em làm hậu cần."
Ngay lập tức Vương Anh không biết phải nói cái gì, em gái à, em vứt hết của cải của gia đình để vào đây thực sự không phải là bị người ta lừa đó chứ?
"Hoàn cảnh của chị thì cũng đã nói ở trong văn phòng rồi, năm nay chị hai mươi hai tuổi, đã kết hôn nhiều năm rồi."
Vẻ mặt của Trương Na hiện lên sự tò mò: "Vậy chồng của chị cũng là công nhân làm ở trong xưởng của chúng ta ư?"
Thời buổi này có rất nhiều đôi vợ chồng làm công nhân viên, cũng có rất nhiều đôi làm chung một đơn vị. Đặc biệt là những đôi vợ chồng son làm cùng với nhau là điều hết sức bình thường. Trương Na cũng muốn tìm một người chồng làm chung nơi với mình, bố mẹ của cô ấy nói hai vợ chồng cùng nhau làm ở một nơi thì dễ chia phòng ở hơn.
Vương Anh lắc đầu: "Không phải, anh ấy làm ở đơn vị khác, anh ấy là đầu bếp làm ở tiệm cơm."
Trương Na: "Thật là như vậy ạ? Vậy chẳng phải là mỗi ngày đều được ăn đồ ăn ngon hay sao? Anh ấy là đầu bếp thì thường làm món gì ạ? Là món theo kiểu truyền thống hay là những món tự mình sáng tác? Ở nhà anh ấy có nấu cơm không ạ?"
Vương Anh: "... Không phải là ngày nào cũng được ăn, đúng vậy, biết làm rất nhiều món, các món có thiên hướng truyền thống nhiều hơn, có làm mấy món tự nghĩ ra, ở nhà có nấu đồ ăn. Nhưng khi chị đi làm thì hai người bọn chị sẽ tách nhau ra ăn."
Trương Na cực kỳ hâm mộ: "Em cũng muốn lấy một người đầu bếp làm chồng nhưng bố mẹ em nói không được lấy đầu bếp. Bởi vì cả một ngày đầu bếp đã phải nấu nhiều đồ ăn để phục vụ mọi người nên sợ là khi về nhà sẽ không muốn động vào nữa. Em cũng cảm thấy như vậy là đúng, tìm đầu bếp về chẳng có gì tốt cả, lỡ như anh ta không nấu cơm cho em ăn thì em lại phải cò lưng nấu cho anh ta ăn vậy không phải là mệt chết em ư? Hơn nữa, vẻ bề ngoài của đầu bếp... Mẹ em nói dù tính cách có tốt cơ thể bây giờ gầy gầy nhưng sau này sẽ béo lên. Bố em nói đầu bếp ai ai cũng có cổ thô, bàn tay thô ráp, nhìn vừa già vừa khó coi..."
Vương Anh: "... Thật ra cũng không phải là không đẹp."
Thành thật mà nói, cô chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày Từ Sương trở nên xấu xí, béo ú. Chủ yếu là khi hai người ở bên nhau thì trang phục, khuôn mặt và thân hình của Từ Sương có thể trình diễn catwalk trên sàn chữ T đến đời sau cũng được.
Anh thuộc kiểu người mà Vương Anh đi trên đường nếu có gặp thì không tài nào đoán được nghề nghiệp và số tuổi. Đa số mọi người đều có ấn tượng với đầu bếp giống như Trần Đông, béo lùn, chắc nịch, cả người toàn thịt nhưng mấy năm nay Từ Sương vẫn khống chế cơ thể của mình rất tốt.
Vương Anh thử tưởng tượng trong đầu nếu như Từ Sương trở nên béo lên, sau đó...
Ha...
Đừng nghĩ nữa, cảnh tượng đó thật kinh khủng.
Trương Na như con chim sẻ ríu rít không ngừng, nói mãi nói hoài sau đó bỗng dưng hồi phục lại tinh thần, gương mặt đỏ bừng lên.
"Em em em... Không phải là em nói chồng của chị sẽ biến thành người như vậy đâu, em không có ý đó."
Cô ấy chính là người như vậy, khi nói chuyện phiếm với người khác rất dễ làm mất phanh sau đó sẽ buôn đủ thứ chuyện từ chuyện nọ xọ sang chuyện kia. Giờ thì hay rồi, cô ấy đã đắc tội với người bạn mới của mình lên một cấp bậc thượng thừa rồi!
Vương Anh thấy mặt của Trương Na đỏ như quả táo thì phì cười, mí mắt cong cong, cô hạ mắt xuống nói: "Biết rồi, em không có ý đó, chị hiểu mà."
Là một cô gái trẻ tuổi đơn thuần, một câu đều có bố nói với em hai câu là mẹ nói với em vừa thấy đã biết gia đình của cô ấy vô cùng hạnh phúc và cô ấy cũng là một đứa con nghe lời, cô sẽ không tệ hại đến mức đi so đo với người như thế.
Trương Na ôm lấy cánh tay của Vương Anh: "Chị thật tốt."
Vương Anh thở dài: "Chị biết chị tốt rồi cho nên em có thể thả lỏng tay của chị ra được không?"
Trương Na: "Vì sao? Chẳng lẽ chị ghét em ư?"
Vương Anh: "Em nhìn lên phía trước đi."
Cô phát đồ ăn ở đằng trước đang xụ mặt xuống nhìn cực kỳ đáng sợ.
Trương Na: !!!!
"Con muốn một phần miến hấp, một phần cải trắng xào và một phần màn thầu trắng ạ."
Trương Na vừa đỏ mặt vừa nói tên món ăn mình muốn ăn rồi đưa phiếu cơm cho cô phát đồ ăn.
Vương Anh đi theo sau đó nhìn lướt qua một lượt nói: "Tôi cũng muốn một phần miến hấp, một phần cà tím nấu với tương và một phần màn thầu trắng."
Cô phát đồ ăn nhanh chóng bỏ khẩu phần ăn của Vương Anh vào trong hộp cơm và cầm một hộp màn thầu lớn đưa cho cô.
Thực ra Vương Anh sợ bản thân sẽ không ăn đủ no được, đang nghĩ xem màn thầu có to hay không, nếu không to thì cô sẽ mua thêm một phần nữa. Kết quả khi thấy màn thầu được đưa ra Vương Anh lập tức đánh bay ý nghĩ đấy đi, xưởng Quốc Doanh cực kỳ hào phóng, màn thầu làm cái rất lớn có lẽ là gấp đôi so với màn thầu ở tiệm cơm Quốc Doanh.
Vương Anh nhận lấy hộp cơm, gấp không chờ nổi đi tìm chỗ để ăn.
Miến hấp không có thịt nhưng vẫn thu phiếu ăn món mặn, Vương Anh cũng không cảm thấy là có gì đó không thích hợp. Bởi vì ở trong miến hấp nóng hôi hổi này nồng đậm mùi mỡ heo, có lẽ đã bỏ khá nhiều vào để miến được mềm và dẻo hơn.
Trương Na bỏ vào miệng vào miếng thật to, nói mơ mơ hồ hồ không rõ: "Nhà ăn của chúng ta nấu như thế đấy chị, sẽ dùng mỡ heo để nấu ăn, trong món cải trắng xào còn cho thêm tóp mỡ vào để xào nữa, cũng xem như là món mặn rồi. Cái này cũng giống như một món thịt mà chia ra làm hai loại. Nếu chị không thích ăn tóp mỡ thì cứ nhặt ra bên ngoài"
Vương Anh đảo món miến hấp, nói là miến hấp nhưng bên trong có không ít đồ hấp kèm như cải trắng và đậu hủ, còn có củ cải và mấy tóp mỡ béo ngậy.
Sợi miến rất thú vị, sợi hơi thô nhưng được hòa quyện với mỡ heo nên tạo sự dai dai và mềm mại, ăn vào có hơi béo nhưng không ngấy.
Vương Anh ăn thử một miếng, vừa vào miệng món miến hấp này đã tỏa ra hương vị cay cay tê tê, tóp mỡ lợn trợ giúp tăng vị giác ngon lành cho đầu lưỡi. Vương Anh nhạy bén phát hiện ra trong món miến hấp này có hai nguyên liệu dù nấu chung với nhau nhưng khi ăn lại tách ra hoàn toàn. Một bên là sợi miến không dính không nát, dai mềm một bên là tương ớt cay trộn lẫn ăn cực kỳ ngon dù hương cay này có hơi ngọt một chút.
Trương Na: "Có ngon không ạ?"
Vương Anh ăn một miếng miến hấp rồi cắn thêm một miếng màn thầu: "Ăn ngon!"
Món cà tím nấu với tương cũng y như thế nhưng món miến hấp này làm không tồi, ăn rất vừa miệng.
Vương Anh cảm thấy có chút mong đợi vào những ngày sau này, ít nhất cô không cần để Từ Sương chuẩn bị cơm đưa đi cho cô ăn trưa nữa.