Chương 213: “Bật lửa nhỏ” rỗng ruột

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,980 lượt đọc

Chương 213: “Bật lửa nhỏ” rỗng ruột

"Bác sĩ Dương nói nhà ăn nhỏ ở đâu ý nhỉ?"

Vương Anh đã được căng bụng, trên đường về văn phòng thì hỏi Trương Na một câu như thế.

Trương Na kéo tay Vương Anh chỉ về một hướng: "Đi, dù sao chúng ta vẫn còn thời gian, hai ta đi tới nhà ăn nhỏ xem sao."

Trương Na đưa Vương Anh vào nhà ăn nhỏ đi dạo một vòng: "Chị thấy chưa? Bên nhà ăn nhỏ này là thế đó, chỉ có một cái cửa sổ hướng ra bên ngoài còn không có chỗ để mà ngồi xuống ăn cơm nữa. Lấy cơm xong là phải đi tìm chỗ khác để ăn. Vốn dĩ xưởng chúng ta mở nhà ăn này là để dành cho những người tăng ca vào buổi tối. Hiện tại vẫn chưa có ai đi đến chỗ này đâu nhưng chờ đến tháng sau thì chị sẽ biết, đến lúc đó là mùa thịnh vượng, nhà máy chúng ta phải hoạt động không ngừng nghỉ vì thế ban đêm sẽ phải đi trực bận rộn đến mức không có thì giờ mà thở nên ai nấy đều chạy tới chỗ này mua hai cái bánh bao hoặc màn thầu để lót dạ."

Vương Anh qua cửa sổ bên ngoài nhìn lướt qua bên trong hỏi: "Đồ ăn mà nhà ăn nhỏ làm ra có ngon không?"

Trương Na nghĩ một lát rồi trả lời: "Có khi làm ngon có khi làm không ngon, lúc trước em đã đến đây ăn vài lần cảm thấy lần nào cũng như lần nào nhưng có đồng nghiệp khác nói đôi lúc thì sẽ có món ngon hơn. Có điều vào mùa đông thì nhà ăn nhỏ làm bánh cam cực kỳ đỉnh, vị ngọt lợ lợ tan trong miệng xua tan đi cái lạnh của khí trời còn có mấy món nóng ăn cũng ngon lắm."

Vương Anh nuốt một ngụm nước miếng: "Thật là mong chờ đến mùa đông thật nhanh."

Trương Na: "Vậy à? Em cũng rất thích mùa đông, vừa vào mùa đông là nhà em sẽ được ăn canh đậu hủ và khoai nướng, mẹ em sẽ đặt khoai lang đỏ lên trên bếp củi, năm ngoái nhà của em đã mua bếp lò rồi đó nên đã bỏ khoai lang đỏ vào bên trong luôn, nướng chín nhưng bên ngoài sẽ không bị đen. Vỏ của khoai lang đỏ giòn giòn là ăn ngon nhất. Canh đậu hủ thì lấy nồi đồng đun nước nóng lên bên trong bỏ nguyên liệu vào, bà dì của mẹ em gửi con gà đến chiên lên, trong nhà vừa thổi món canh đậu hủ nóng vừa ăn, ăn cực kỳ ngon, ăn siêu ngon..."

Vương Anh nghe Trương Na ríu rít kể chuyện thỉnh thoảng trả lời hai ba câu, hai người dù không ở chung một nhà nhưng vẫn có thể khí thế bừng bừng mà thảo luận với nhau.

Mãi cho đến khi về đến văn phòng y tế, Trương Na vẫn chưa nói xong. Bỗng nhiên Vương Anh nhớ tới một chuyện: "Đúng rồi, bếp lò của nhà em mua ở đâu thế?"

Vừa nãy khi nghe thấy Trương Na nói năm ngoái nhà của cô ấy có mua một chiếc bếp lò thì Vương Anh đã muốn mua một cái.

Mua bếp lò rồi thì mùa đông khi nướng ngô hoặc khoai lang đỏ cũng tiện.

"Muốn mua bếp lò thì phải có phiếu ạ, lát nữa chị có thể hỏi thử mấy người ở trong văn phòng xem ai có thừa phiếu nào không. Nếu không có người đổi thì chị chờ tháng sau đến lúc đó chị chỉ cần hỏi bên hậu cần xin một cái là được. Tấm phiếu này không hiếm nên chắc là sẽ xin được thôi."

Vương Anh gật đầu đang muốn nói gì bỗng dưng thấy một đám người đang vây quanh phòng y tế.

Thấy Trương Na với Vương Anh đi tới đây cả đám người như được trút gánh nặng.

"Trương Na, em đã về rồi, em có mang theo chìa khóa không?"

Vì sao không hỏi Vương Anh mà chỉ hỏi Trương Na? Không cần nghĩ cũng biết, hôm nay là ngày đầu tiên Vương Anh tới đây làm việc chìa khóa còn chưa phát thì làm sao mà hỏi cô được chứ?

Trương Na lắc đầu: "Em không mang chìa khóa."

Cô ấy vừa mới nghe tiếng nhạc vang lên thôi đã kéo Vương Anh đi ngay sao mà nhớ tới việc lấy chìa khóa.

Bây giờ đã là tháng mười, bình thường khi đi ra ngoài mọi người sẽ khoác lên một chiếc áo mỏng để chống lạnh, đến trưa mới cởi ra. Đặc biệt là giữa trưa chuẩn bị đi ra ngoài ăn cơm, mỗi người cởi áo khoác mặc độc một chiếc áo sơ mi hoặc áo mỏng làm từ lông mà thôi.

Nếu cứ đứng bên ngoài mà đợi như thế này thì lát nữa sẽ bị lạnh cóng mất.

Đậu Tiền Phi tức giận mắng: "Chết tiệt, ai khi đi không mang theo chìa khóa mà còn đóng cửa hả?"

Anh ta nóng giận đá một phát vào cửa, mọi người ai cũng mặc chiếc áo mỏng tanh mà anh ta lại càng mỏng hơn, trên người chỉ mặc áo cộc tay. Vừa nãy khi đi ăn cơm không thấy lạnh nhưng bây giờ cảm thấy lạnh đến mức có thể làm chim cút được.

Có người đàn ông lùn lùn tên là Tiểu Chu cảm thấy không vui, vừa nãy khi mọi người đi ăn cơm ai cũng đi từ sớm, cuối cùng chỉ còn lại anh ta với Đậu Tiền Phi, Tiền Phi này không phải là chỉ cây hoa mắng cây hòe là anh ta đây ư?

"Tôi với anh kẻ đi trước người đi sau, lúc đó cả văn phòng không còn ai nữa, với lại cửa không phải là do tôi đóng."

Vương Anh tỏ vẻ thờ ơ lạnh nhạt, cả một văn phòng bởi vì có người như bác sĩ Giang nên ai cũng bày vẻ mặt khó chịu, nhưng chung quy lại cả văn phòng có nhiều đồng chí nữ hơn là đồng chí nam. Có điều bây giờ vừa thấy hai đồng chí nam trẻ tuổi này cãi nhau thì chẳng phải giống như bác sĩ Giang ư? Mở miệng ra toàn là những lời có gai cả.

Bác sĩ Dương: "Nếu không có ai mang chìa khóa thì đi đến chỗ hậu cần một chuyến rồi lấy chìa khóa dự phòng tới đây mở đi."

Trong lòng Vương Anh thầm giơ ngón tay cái với bác sĩ Dương, khó trách người ta là người đứng đầu ở đây, khả năng bình tĩnh suy xét mọi chuyện như này đủ để ném người khác xa cả con phố.

Cả đám người bị đông lại lại thành đoàn, có ai ngờ sẽ bị đóng cửa như vậy đâu chứ, thôi cứ lấy chìa khóa mở cửa đi vào đã rồi tính sau.

Bác sĩ Dương bảo Tiểu Trương đi tới chỗ hậu cần, Trương Na vui vẻ hớn hở chạy chậm rời đi.

Lúc này Vương Anh mới nhớ ra Trương Na đã nói mẹ của cô ấy làm ở chỗ hậu cần. Ôi, có lẽ nếu là người khác đi thì sẽ không lấy được.

Đúng lúc này bác sĩ Giang đã trở lại.

Cô ta nhíu mày nhìn một đám chim cút đang đứng bên ngoài, hừ một tiếng: "Các người đang làm gì mà chắn đường của người khác thế?"

Vương Anh: Ha ha ha, nhìn đi, người này vẫn không thèm nói gì cả, mới xuất hiện đã ghét bỏ người khác chặn đường mình rồi.

Vương Anh quyết định đặt cho bác sĩ Giang một cái tên, gọi là bật lửa.

Chỉ cần có một tia lửa thôi là có thể thiêu đốt hết tất cả có trong phạm vi xung quanh của cô ta, ngọn lửa này không những không thể tắt mà khi nó bùng lên còn làm cho sự khó chịu ở trong lòng người ta cháy lên mãnh liệt.

Bác sĩ Dương: "Tiểu Giang tới rất đúng lúc, giữa trưa có phải cô là người cuối cùng rời đi hay không?"

Chiếc bật lửa- bác sĩ Giang nhắc tới chuyện này càng lúc càng không vui: "À, chúng ta đều là người của phòng y tế, vừa nghe nhạc vang lên là ai nấy đều vội vàng đi ăn cơm, mỗi ngày không phải điều tuyệt vời nhất đó chính là ăn trưa và tan làm ư? Nếu không phải tôi ở lại một lát mới rời đi thì chẳng lẽ cả phòng y tế của chúng ta không có người ở lại hay sao? Lỡ như có bệnh nhân thì các người tính gọi ai tới đây để xem bệnh cho bệnh nhân đây?"

Sắc mặt của bác sĩ Dương cực kỳ khó coi, bà trừng mắt liếc bác sĩ Triệu vừa mới đi ăn cơm xong về.

Vừa nãy khi bà hỏi rõ ràng hôm nay là bác sĩ Triệu trực ban vào buổi trưa nên sẽ ăn cơm muộn hơn so với người khác nửa giờ, nhưng tại vì sao khi bác sĩ Triệu đi lại quên mang chìa khóa? Bác sĩ Triệu đã trả lời là do bản thân đi vệ sinh trước cho nên mới quên.

Không ngờ lại bị bác sĩ Giang vạch trần ngay lúc này.

Bác sĩ Triệu im lặng không nói lời nào, bác sĩ Dương cũng không còn hứng thú để chỉ trích bác sĩ Triệu nữa.

Từ câu nói đó có thể khẳng định một điều đó là cửa là do bác sĩ Giang đóng, thứ hai cửa bị đóng là vì bác sĩ Triệu bỏ bê nhiệm vụ.

Bà không nói nữa không có nghĩa là bác sĩ Giang sẽ ngừng nói, lăn qua lộn lại toàn bộ người của phòng y tế đều không tự giác được thì sẽ trở thành người không có trách nhiệm trong công việc.

Vương Anh vừa nghe vừa nói một câu: "Khi có tiếng chuông tan tầm mà không nhanh đi thì chắc chắn là do tư tưởng có vấn đề."

Nói đi nói lại cần gì phải mắng người khác làm việc không có tâm chứ?

Vương Anh nghĩ nếu cô muốn sống bận rộn không phải đi làm ở bệnh viện càng bận rộn hơn hay sao? Tôi tới nơi này là bởi vì muốn được yên tĩnh đó.

Hơn nữa, trưa nay không có bênh nhân sao lại không thể đi ăn cơm cho đúng giờ chứ?

Chiếc bật lửa đang bật chế độ- bác sĩ Giang nghẹn lại khi nghe thấy lời của Vương Anh, cơn tức giận lập tức bùng nổ.

"Cô nói cái gì?"

Vương Anh nhìn đỉnh đầu của cô ta, thở dài nghĩ bật lửa đúng là bật lửa, chỉ sợ lúc này ngọn lửa đã cao đến tận trên trời rồi.

"Tôi nói, nếu như khi tan tầm mà không đi nhanh lên thì đó là con người sở hữu tư tưởng có vấn đề."

Giang bật lửa mắng: "Cô. . cô. . cô... Cô nói gì thế hả? Chúng ta đều là công nhân ở trong xưởng, đều là vì mọi người mà cống hiến tài năng của mình! Sao có thể sợ khổ sợ mệt được chứ hả? Đáng lẽ ra mỗi người trong chúng ta nên cẩn thận từng li từng tí, nghiêm túc làm việc. Bác sĩ Vương, tôi thấy hôm nay cô mới tới nên mới nhắc nhở cô một số việc cho rõ ràng. Nơi này là nhà xưởng, không phải là chỗ nông thôn mà cô ở trước kia! Cái gì mà tan tầm không đi nhanh cái gì mà tư tưởng có vấn đề đều là do cô cưỡng tình đoạt lý! Đó mới là người tư tưởng có vấn đề!"

Vương Anh nghe bật lửa nói xong thì vỗ tay rồi mới nói tiếp: "Bác sĩ Giang, cô nói rất đúng nhưng tôi muốn sửa lại vài chỗ mà cô mới nói ban nãy. Cô nói sợ khổ sợ mệt, tôi nghĩ việc tan làm đúng giờ không phải là điều sợ khổ sợ mệt đúng không? Chúng ta là những bác sĩ trị bệnh cứu người, chẳng lẽ ngay cả tiêu chuẩn duy nhất không phải là làm tốt chức trách của bản thân ư? Cô cứ một hai phải trộn lẫn việc tan làm đúng giờ đi ăn cơm trưa vào với việc năng lực nghiệp vụ là không đúng. Nếu như theo cách nói của cô thì khi có tiếng chuông chúng ta không đi ăn đó mới là người có năng lực giỏi ư? Đó là vì nhà máy mà cống hiến sức lực của mình à? Cô cứ thử không ăn không uống mấy ngày mà xem, đừng nói là xem bệnh cho người khác có khi còn không xem được bệnh cho mình nữa kìa. Làm bác sĩ, điều quan trọng nhất đó chính là phải chăm sóc sức khỏe của bản thân cho thật tốt, như thế mới có thể cứu người, mới có thể phô diễn hết tài năng y học của mình cô hiểu chưa?"

Bác sĩ Giang: "Cô nói hươu nói vượn! Cô đánh tráo khái niệm! Cô cô cô cô cô cô cô cô... Cô là đồ có suy nghĩ khác người! Đồ có tư tưởng phong kiến cặn bã..."

Vương Anh: "Bác sĩ Giang, cô đừng kéo cả lũ chụp một mũ. Tôi vẫn chưa nói cô đâu, cô cảm thấy việc tan làm đúng giờ là không tốt còn không phải có ý là muốn chúng tôi tiếp tục làm việc xuyên suốt ngày à? Cô nói tôi thay đổi khái niệm nói tôi có tư tưởng phong kiến cặn bã? Tôi còn chưa nói cô là kẻ có tư tưởng tư bản đâu đó! Chỉ có nhà tư bản mới mặc kệ sống chết của nhân viên mà bắt người ta làm việc quần quật suốt ngày, hận không thể để cho nhân viên ăn nằm tại chỗ mà làm việc không ngừng nghỉ. Nhà máy chúng ta luôn lấy nhân viên làm chuẩn có đúng không? Sao còn có thể loại người như cô muốn vào nhà máy này để làm nô dịch thế hả?"

Giang Lâm bị Vương Anh mở miệng chèn ép đến mức ngực trướng đau, đặc biệt là bị một câu tư tưởng tư bản kia của Vương Anh làm cho cứng họng, gắt gao chặt đứt mọi lời nói của cô ta.

Có thế nào thì cô ta cũng không thể ngờ được rằng một bác sĩ đến từ vùng nông thôn nghèo nàn có thể có lý luận sắc bén và lý do chính đáng để thoái thác dọa cho cô ta bỏ trận! Đã vậy cô còn dùng giọng điệu hùng hồn đầy lý lẽ để phản bác nữa!

Giang Lâm không thể làm gì được nữa ngoài việc hậm hực, ném một câu: "Tôi không nói chuyện với cô nữa!" Sau đó quay đầu bỏ đi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right