Chương 214: Cùng nhau đi làm về

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,017 lượt đọc

Chương 214: Cùng nhau đi làm về

Vương Anh nhún nhún vai, với cái năng lực này mà còn không biết xấu hổ chụp mũ lên cho người khác?

Đúng là chỉ có vẻ bề ngoài là của bật lửa còn bên trong toàn là gì không.

Vương Anh dùng vài câu nói làm cho những người ở trong phòng y tế sốc lên sốc xuống.

Trong lòng bác sĩ Dương hò hét, tôi đã nói cái gì, tôi đã nói cái gì hả? Quả nhiên người này chính là người nhà của bà mà!

Chỉ với mấy câu nói mà Giang Lâm đã bị Vương Anh dọa cho chạy mất, rốt cuộc cô gái này có năng lực lớn như thế nào chứ?

Chờ đến khi Trương Na trở về đã thấy được vẻ mặt của mọi người đối với Vương Anh đều trở nên khách khí rất nhiều.

"Vương Anh, dì đồng nghiệp làm cùng mẹ em có xào đậu phộng này, chị nếm thử miếng xem sao."

Trương Na đi lại gần Vương Anh, mặc dù quan hệ của cô ấy với Tiểu Dương dài hơn chút cũng khăng khít hơn chút nhưng cô ấy cảm thấy mình hợp với Vương Anh hơn nha.

Vương Anh như có thể thấy được cái đuôi nhỏ đằng sau lưng của cô ấy, cười tủm tỉm nhận lấy.

"Thơm quá!"

Trương Na thỏa mãn: "Em nếm thử một miếng thấy ăn ngon, nhưng nếu như xào lên cho thêm ít ớt khô vào thì càng ngon hơn."

Vương Anh bổ sung thêm: "Có điều mùi vị vẫn chưa đủ nếu xào lâu hơn chút thì ăn càng thích hơn."

Trương Na: "Đúng đúng! Lát nữa em đi trả chìa khóa sẽ nói với dì ấy, bảo với dì ấy lần sau xào lâu hơn chút rồi bỏ thêm ớt cay khô là quá tuyệt vời!"

Mọi người ở trong văn phòng nhìn hai người đang đi phía trước, Trương Na như cái máy nói cứ đô đô đô ở bên tai Vương Anh, còn Vương Anh thì nhìn Trương Na với vẻ mặt dịu dàng.

Ồ...

Không thể hiểu nổi hai người này.

Vương Anh trải qua một ngày khá vui ở trong phòng y tế, chờ đến khi tan tầm cũng không thấy chiếc bật lửa trở lại.

Bác sĩ Dương trước khi đi về còn do dự mãi, sau đó nói với Vương Anh một tiếng.

"Giang Lâm là cháu gái của phó xưởng trưởng ở xưởng chúng ta..."

Vẻ mặt của Vương Anh hiện lên tia khó hiểu, chỉ là một đứa cháu gái mà có thể lên mặt ở trong xưởng như vậy?

Bác sĩ Dương: "Khi còn nhỏ cô ta lớn ở trong nhà của phó xưởng trưởng.

Vương Anh:... Hiểu rồi, vì thế phó xưởng trưởng xem cô ta như con gái của mình có đúng không? Con gái của phó xưởng trưởng, quả nhiên là có đủ vốn để kiêu ngạo.

Vương Anh: "Vậy phó xưởng trưởng phụ trách cái gì ạ?"

Bác sĩ Dương: "Phụ trách sản xuất."

Vương Anh: "Vậy là ông ta không thể vươn tay tới chỗ phòng y tế này có đúng không ạ?"

Bác sĩ Dương: ????

Vương Anh: "Chắc chắn là không được."

Khi đi trên đường về nhà bác sĩ Dương cứ suy nghĩ mãi về những gì mà Vương Anh vừa nói, mới rồi bà cứ để ý đến Vương Anh, dù tính cách của Giang Lâm khó chịu nhưng cô ta có cây chống lưng lớn. Cuối cùng lại bị Vương Anh nói năng đầy sự lý lẽ làm cho mất mặt, còn bảo cô phải suy nghĩ cẩn thận.

Cũng đúng, phòng y tế không phải là chỗ mà Giang phó trưởng xưởng quản, ông ta có thể sắp xếp cho cháu gái làm ở đó nhưng Giang Lâm cũng không thể vì thế mà làm người đứng đầu phòng y tế được có đúng không?

Bác sĩ Dương quyết định điều chỉnh thái độ của mình đối với Giang Lâm.

Vương Anh dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà, cô đẩy chiếc xe đạp hòa vào dòng người đi ra ngoài.

Không đi làm nên không cảm thấy gì vừa làm đã cảm thấy đói vô cùng.

Món ăn giữa trưa đã sớm tiêu hóa hết rồi, lúc này Vương Anh cảm thấy bụng mình sắp dán vào lưng đến nơi.

Trương Na không đi về cùng Vương Anh, cô ấy đi về nơi ở của nhà xưởng. Ở bên kia đường có tòa nhà sáu tầng, là tòa nhà mà nhà máy mới bắt đầu xây rồi chia phòng cùng với dãy nhà ở bên ngoài đã có sẵn nữa, mấy năm nay đều chia nhà ngang làm phòng ở hết.

Vừa đến giờ tan làm, đám người đã chia làm hai ngả, một ngả đi về bên ngoài nhà máy một ngả đi vào bên trong dãy nhà được chia của nhà máy.

Vương Anh đi ra khỏi nhà máy, đang muốn đạp xe về nhà.

Bỗng nhiên ở trong đám người thấy được một bóng hình.

Cô xoa xoa đôi mắt không thể tin tưởng được.

Người đang mặc bộ đồ bảo vệ đó không phải là Triệu Quân sao?

Giờ phút này Triệu Quân không còn giống như trong trí nhớ của Vương Anh nữa, anh ta đã trở thành một người khác hoàn toàn.

Nhớ lần trước khi hai người gặp mặt nhau, sắc mặt của Triệu Quân như thế nào đến giờ Vương Anh vẫn còn nhớ rất rõ ràng.

Mặc dù cũng là râu ria xồm xoàm, quần áo lôi thôi lếch thếch nhưng khi ấy Triệu Quân ở trong mắt của Vương Anh có một loại cảm giác ưu việt mà ngày cả chính anh ta cũng chưa nhận ra được.

Sau đó Vương Anh nghĩ về việc gặp Triệu Quân. Theo lý mà nói thì cô không cần phải cố gắng hạ mình để làm giống như 'Vương Anh' trước kia khi đối diện với anh ta, chỉ cần cô nói qua vài câu là có thể cho xong chuyện rồi, dù sao chuyện cũng đã qua nhiều năm.

Khi đó dáng vẻ của Triệu Quân cũng không có lì lợm la liếm gì cô. Nhưng Vương Anh vẫn không thể nhịn xuống được.

Nhớ lại lúc ấy Vương Anh đã để những cảm xúc còn sót lại của nguyên chủ ảnh hưởng tới bản thân sau đó dùng những cái ấy để bộc phát hết tất cả uất ức đã chịu đựng.

Nguyên chủ có một oán niệm sâu sắc đối với Triệu Quân. Loại oán niệm này lên tới đỉnh điểm khi Triệu Quân cứ dùng sự cao cao tại thượng của bản thân để nói chuyện.

Có điều Vương Anh không hề hối hận một chút nào, cô cảm thấy nguyên chủ oán giận anh ta là không sai, cả đời sống trong sự xui xẻo, đau khổ bố mẹ mất sớm, bị bác trai bác gái lừa tiền còn bị bắt nạt ngay trong nhà của mình, người ngoài thấy nguyên chủ ngăn nắp dịu dàng gả được cho một người đàn ông tốt. Trên thực tế nguyên chủ phải gả cho người đã cưới lần hai, bị người ta coi khinh, công lao của mình cũng không được công nhận.

Mẹ kế ư? Có mẹ kế nào mà dễ làm đâu? Vương Linh Linh bởi vì lợi ích mà hạ mình chấp nhận làm mẹ kế của hai đứa con của Triệu Quân, kiếp trước nguyên chủ cũng bị bác gái đẩy vào hoàn cảnh khốn khổ như thế.

Vương Anh thấy vết bẩn dính trên quần áo bảo vệ trên người đứng cách đó không xa, tóc tai rối bù, dù đã tan làm nhưng Triệu Quân vẫn phải dán mắt vào dòng người đi ra.

Ha hả, nghĩ cũng biết không có người phụ nữ nào chịu hy sinh ở nhà chăm lo để cho anh ta yên tâm làm việc cả, thế cho nên cuộc sống hằng ngày của đối phương cũng chẳng ra sao.

Biết Triệu Quân sống không tốt thì cô yên tâm rồi.

Vương Anh hừ một tiếng, sải bước lên chiếc xe đạp, đạp xe một đường đến tiệm cơm Quốc Doanh.

Lại nói tiếp đường từ xưởng nhà máy tới tiệm cơm không xa, chỉ đạp xe mất hai mươi phút là tới nơi, nếu lái xe thì chỉ mất sáu đến bảy phút. Vương Anh đạp xe vèo vèo tới trước cửa tiệm cơm, xe vừa vào là dừng lại.

Tiệm cơm Quốc Doanh ở huyện thành lớn hơn so với tiệm cơm Quốc Doanh ở sườn núi phía tây nhiều, có nhiều hơn hai đến ba bàn, buổi tối ở đây cũng náo nhiệt hơn rất nhiều.

Có mấy người đàn ông trung niên chưa cưới vợ đang uống rượu với nhau, nhìn giống như đang chúc mừng gia đình có chuyện vui gì đó, có một số người cán bộ mặt đối mặt bàn bạc việc to việc nhỏ... Trên bàn có tổng cộng bảy đến tám món.

Trước đây Vương Anh cũng thường xuyên đi tới tiệm cơm cho nên vừa mới vào cửa đã có người chạy ra tiếp đón.

"Chị dâu tới rồi. Chị dâu tới tìm đầu bếp Từ có đúng không ạ?"

Vương Anh xoay xoay cổ, cảm thấy hơi xấu hổ, khi ở trong thôn cũng chưa từng có ai gọi cô là 'chị dâu' cả, đến khi vào huyện thành rồi mấy người làm cùng tiệm cơm với Từ Sương lại gọi cô như thế.

"Đúng vậy, anh ấy đang ở sau bếp à?"

"Đúng đúng, để em vào gọi cho chị dâu."

vương Anh: "Không cần đâu không cần đâu, anh ấy đang bận nên cứ để anh ấy làm đi, tôi ngồi đợi ở đây một lát là được rồi."

Người phục vụ: "E rằng em không làm được, đầu bếp Từ đã dặn khi nào chị dâu tới thì gọi anh ấy một tiếng."

Nói xong lập tức đi vào sau bếp, một lát sau Vương Anh đã thấy Từ Sương đi ra.

"Em tan làm rồi sao? Có mệt hay không? Có muốn ăn món gì không?"

Vương Anh: "Em không mệt một tí nào, anh cứ bận việc của anh đi, đợi lát nữa sẽ nói chuyện sau."

Cô cảm thấy trong tiệm có nhiều người như thế sợ là sau bếp sẽ chắc chắn là càng bận rộn hơn.

Từ Sương lại cứ dứt khoát ngồi đối diện với cô: "Hôm nay là ngày đầu tiên anh đi làm nên vẫn chưa có thực đơn để lên vì thế dù có bận thì cũng không bận lên đến đầu anh đâu."

Nói đi cũng phải nói lại, tiệm cơm lớn là tốt nhất, ít nhất là sẽ có vài đầu bếp, hoàn toàn không cần anh lo lắng chạy ngược chạy xuôi để nấu ăn.

Lúc này Vương Anh mới yên lòng: "Em thì vẫn tốt, đồng nghiệp rất hòa đồng. Với lại, em muốn ăn mì sợi chưng."

Làm việc cả một ngày cô đã sớm đói bụng, da bụng sắp dán vào lưng đến nơi.

Từ Sương đứng dậy: "Em có muốn cho ớt cay vào không?"

Vương Anh: "Có, em có muốn."

Nguyên liệu nấu ăn ở huyện thành đa dạng hơn so với trên trấn, cho nên món ăn cũng phong phú hơn. Đặc biệt là món mì sợi chưng, khi nấu ở trên trấn chỉ dừng ở mức khá ngon còn ở huyện thành là thành cực ngon.

Một chén mì sợi chưng lớn được đưa ra, bên trên có tưới nước tương lên sợi mì, có thêm đậu que, thịt ba chỉ và mầm đậu nành tất cả hòa quyện tỏa hương thơm xộc thẳng vào mũi Vương Anh!

Vương Anh ăn xong món mì sợi chưng thì ngồi ở một bên đợi Từ Sương tan làm rồi cùng nhau về nhà.

Ngày đầu tiên cùng nhau đi làm cho nên cô muốn giờ tan tầm của ngày đầu tiên sẽ về với nhau.

Từ Sương cũng không để cô chờ đợi lâu lắm, tầm tám giờ rưỡi tối đã dọn đồ về nhà.

Hai người nắm tay đi trên đường vừa đi vừa kể về những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay.

Ngày đầu tiên đi làm của Từ Sương thuận lợi đến mức không thể thuận lợi hơn, anh là học trò của người quản lý tiệm cơm Quốc Doanh trên huyện thành, mặc dù lý lịch có hơi khó khăn nhưng có Trần Đông ở đó tất nhiên là không có ai dám ho he gì với Từ Sương.

Từ Sương: "Lúc tan làm sư phụ có đưa cho anh nửa hộp cơm nói là sáng mai bảo chúng ta dùng nó để ăn cơm sáng."

Vương Anh: "... Như thế cũng được sao ạ?"

Từ Sương: "Sư phụ nói như thế thì tất nhiên là được rồi, ở tiệm cơm lớn như tiệm cơm Quốc Doanh, mỗi ngày thừa sủi cảo thừa đồ ăn linh tinh là chuyện bình thường, sư phụ là quản lý, muốn lấy thì lấy."

Vương Anh trầm ngâm suy nghĩ cảm thấy có phần đúng. Dù sao ở đây không phải là ở trên trấn. Khi ở trên trấn rất ít khi để thừa đồ ăn, cơ bản là Từ Sương có thể khống chế được lượng thức ăn mỗi ngày nhiều hay ít, chỉ có tình trạng thiếu đồ ăn để bán chứ ít lúc thừa.

Nhưng huyện thành là nơi lớn cho nên sẽ khác so với ở nơi nhỏ đó.

Từ sáng sớm đến tối muộn có tới mấy trăm người tới mua đồ, còn có người chuyên phụ trách đi lấy nguyên liệu nữa. Nếu không có đủ số lượng mà bán là điều khó coi ngược lại nếu như có thừa đồ gì thì chẳng có ai quản lý nghiêm ngặt tới mức đi đếm từng thứ, dù có biết thì chỉ nhắm một mắt mở một mắt.

Dù sao có thể tới làm ở tiệm cơm cũng không phải là những người có hoàn cảnh gia đình nghèo khó, không có ai hạn hẹp tham lam đến mức lấy cả đống đồ ấy về.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right