Chương 215: Ghen tị đỏ mắt

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,771 lượt đọc

Chương 215: Ghen tị đỏ mắt

"Vậy cũng được, sáng mai chúng ta nấu cháo rồi bỏ bắp vào nấu chung với cháo đi."

Từ Sương gật đầu sau đó hỏi tình hình ngày hôm nay của Vương Anh.

Vương Anh nghe xong câu hỏi thì ríu rít nói: "Xưởng nhà máy rất lớn, văn phòng y tế của bọn em có tổng cộng chín người, bốn bác sĩ và một bác sĩ thực tập, hai hộ sĩ và hai hậu cần. Mọi người ở đó ai cũng tốt bụng cả, hòa đồng nữa..."

Vương Anh nói một hơi thì kể đến chiếc bật lửa- bác sĩ Giang, bỏ qua những tình tiết tranh chấp trong ngày hôm nay cô chỉ nói là có một người đồng nghiệp khó ưa, tính cách khó chịu, không dễ sống chung.

Từ Sương: "Nếu em bị người ta coi thường thì nhất định phải nói cho anh biết, không cần quan tâm đến cái việc chúng ta không làm chung đơn vị đã hiểu chưa? Nếu như muốn bàn luận quan hệ của vị đồng nghiệp đó với phó xưởng trưởng nhà máy đó thì quan hệ của chúng ta cũng không kém."

Vương Anh: "Hả?"

Từ Sương: "Xưởng nhà máy đó trước kia là của nhà sư phụ. Hiện tại xưởng trưởng của nhà máy cũng có giao tình với sư phụ, mỗi năm cứ đến lễ tết là Đường xưởng trưởng sẽ tới nhà chúc tết tặng quà cho ông ấy. Còn hai phó xưởng trưởng kia là công nhân cũ được cân nhắc đưa lên vị trí đó, ai cũng biết sư phụ hết."

Vương Anh: !!!!

Trời ơi, hóa ra xưởng nhà máy đó là của nhà mình!!

Đôi vợ chồng son dắt tay nhau đi trong gió lạnh đi về nhà, vừa đến nhà đã bị bóng người đứng trước cửa làm cho hoảng sợ, Từ Sương bước một bước lớn đến trước nhà.

Nhìn kỹ vào thì đó là Hứa đại nương.

Vương Anh vỗ ngực: "Thím Hứa à, thím đứng ở chỗ này làm cái gì thế? Ai không biết còn tưởng thím là kẻ trộm nữa đó."

Trong lòng Hứa đại nương thầm mắng đúng là đồ miệng chó không nhả được ngà voi nhưng trên mặt vẫn tỏ ra ấm áp trả lời: "Thím ở chỗ này đợi Tiểu Vân trở về, đồng chí Tiểu Vương, cả ngày hôm nay cháu đã đi đâu vậy sao thím không thấy cháu ở nhà?"

Có quỷ mới biết bà ta đã đợi bao lâu, đi gõ cửa vài lần cũng không có ai ra mở cửa, cả nhà trống không, cũng không biết là đã đi đâu.

Hứa đại nương luôn thấy Vương Anh chướng mắt, là một người vợ không ở nhà sinh con dưỡng cái đi mà cả ngày chỉ biết chạy đông chạy tây, đâu có dáng vẻ của một người hiền thê dịu dàng thục đức đâu chứ?

Bà ta lén lút nói vài câu châm chọc lỡ như sợ chồng son này cãi nhau thì càng tốt.

Vương Anh: "Cảm ơn thím Hứa đã quan tâm, cả ngày hôm nay tôi đi đâu đến giờ mới về thím không cần biết. Thím nói chị Vân vất vả, tôi thấy thím cũng khá an nhàn, nếu thím không có việc gì thì nên giúp chị Vân đôi chút, ban ngày chị ấy đi làm đến tối về còn phải nấu cơm nữa, thím không cảm thấy thương cho chị ấy tí nào sao?"

Hứa đại nương: ...

Nụ cười trên mặt bà ta suýt chút nữa không thể duy trì được, bà ta kín đáo nói: "Aida, sao thím không thương Tiểu Vân chứ? Chẳng qua là do cơ thể của thím không được khỏe nên không thể làm nhiều việc được. Là thím liên lụy đến Tiểu Vân..."

Vương Anh nhún vai, không cho ý kiến.

Hứa đại nương vẫn chưa từ bỏ ý định, nhìn cô chằm chằm hỏi: "Hôm nay Tiểu Vương đã đi đâu vậy? Đi mua đồ ăn hay là ăn cơm ở tiệm cơm? Chắc tiêu không ít tiền đúng không? Mỗi ngày mọi người đều phải trải qua cuộc sống khó khăn, thím thấy Tiểu Từ cũng bận rộn, đồng chí Tiểu Vương nói xem, nếu đồng chí Tiểu Vương về nhà sớm hơn tí nấu cơm cho người ta có phải là tốt hơn không? Khi Tiểu Từ về đã có sẵn cơm ăn rồi không cần phải về nấu ăn sau quãng thời gian làm lụng mệt nhọc nữa. Tuổi của đồng chí Tiểu Vương không lớn cho nên không thể hiểu được nghèo thì ăn theo kiểu nghèo giàu thì ăn theo kiểu giàu chứ đừng tiêu xài phung phí làm nhà đã khốn cùng càng thêm khốn cùng hơn. Đồng chí nói xem có đúng không?"

Bà ta giả bộ là một người bác gái quan tâm nhiệt tình nói, nhưng những lời thốt ra toàn mùi châm ngòi ly gián.

Vương Anh: "Lời của thím Hứa nói cũng có phần đúng, tục ngữ có câu chó có kế dùng để bắt chuột. Dù sao tất cả chỉ là một ý nghĩa mà thôi. Hai vợ chồng bọn tôi đều bận rộn với công việc của mình cho nên đến tối muộn cũng chưa về không phải là điều bình thường ư?"

Hai mắt của Hứa đại nương mở to ra: "Cái gì? Cô có công việc?"

Đáng chết, không phải Vương Anh là người phụ nữ đi theo người đàn ông của mình để vào huyện thành sao? Hiện tại sao lại có công việc tốt như thế?

Hơn nữa, nhìn Từ Sương và Vương Anh khi đứng chung một chỗ trông rất xứng đôi, trong tay còn xách theo hộp cơm tay kia thì đẩy xe đạp, vợ chồng có công việc chưa có con càng tự tại thoải mái hơn, nghĩ đến đó trong lòng Hứa đại nương dâng lên sự ghen ghét vô cùng tận.

Hai người này lại có cuộc sống tốt đẹp hơn so với đám nhóc ở nhà bà ta. Tất cả là do Trương Vân không biết cố gắng, một tháng chỉ kiếm được từng ấy tiền, nếu Trương Vân kiếm được nhiều tiền hơn thì làm gì để cho cả nhà phải sống qua ngày ở cái đáy của đại viện này?

Vương Anh không có kiên nhẫn để đứng đây với Hứa đại nương, cô sợ bản thân bị trúng gió, bỏ lại một câu: "Nếu thím không có việc gì nữa thì tôi xin phép về trước." Sau đó kéo Từ Sương về nhà mình.

Về nhà đóng cửa lại, Vương Anh nhìn qua cửa sổ thấy Hứa đại nương đứng dậm chân vài cái mới quay đầu bước chân vào nhà nhưng lại quay người đi vào nhà họ Mã.

Vương Anh: "Chậc chậc, may mắn hai chúng ta đều được đi học đàng hoàng nếu anh bảo em phải ở nhà cả ngày nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, đứng trong sân đợi anh về chắc em sẽ chết vì bị bức bối mất."

Thêm cả đám hàng xóm không khiến người ta bớt lo.

Từ Sương mím môi âm thầm quyết định, chờ khi nào đến ngày nghỉ anh sẽ nấu thịt ăn!

Để cho tên nhóc nhà họ Hứa đó thèm chết!

Đúng bảy giờ Triệu Quân được tan ca, anh ta vừa thấy giờ đã cảm thấy không ổn, nhanh chóng thay quần áo rồi rời đi.

Trưởng ban công tác bảo vệ giữ anh ta lại nói: "Hôm nay là ngày cậu trực ban mà Triệu Quân, chẳng lẽ do tôi nhớ nhầm?"

Mặc dù công việc của bảo vệ có tính linh hoạt, đa số những người bảo vệ cũng là người bình thường lúc đi lúc về tùy theo thời gian nhưng vì sự an toàn của xưởng nhà máy bộ phận bảo vệ vẫn cử ra hai người trực mỗi đêm để đi tuần tra theo lượt. Dù vất vả nhưng cũng may không đổi giờ thất thường, nửa tháng có thể đổi lượt với người trong bộ phận bảo vệ.

Và không khéo là hôm nay đúng ngày trực ban của Triệu Quân.

Phản ứng đầu tiên của Triệu Quân chính là ngẩn ra, sau đó vẻ mặt đầy sự ảo não: "Xem tôi này đã quên béng mất chuyện này. Thật là, anh Thạch, hôm nay tôi thực sự có việc gấp... Anh xem hay là đổi cho tôi ngày khác có được không? Hai đứa nhỏ nhà tôi ở nhà không có ai chăm cả..."

Vốn trưởng ban công tác bảo vệ muốn nói cái gì đó nhưng vừa nghe thấy anh ta nhắc đến hai đứa nhỏ chỉ có thể thở dài, vỗ vỗ bờ vai của anh ta nói những lời thâm thúy: "Tiểu Triệu à, tình cảnh của cậu tôi có thể hiểu và thông cảm, một mình cậu gà trống nuôi con đúng là rất vất vả. Tôi nói cậu này, cậu vẫn nên nhanh chóng cưới thêm một người vợ nữa đi, nếu cứ duy trì như thế này sẽ gà bay chó sủa mất, hơn nữa cũng làm chậm trễ công việc của cậu. Công việc của chúng ta dù nhẹ nhàng nhưng sự an toàn của hàng nghìn người ở trong nhà máy đều đang phụ thuộc vào chúng ta. Chuyện của nhà cậu chưa xử lý xong thì làm sao cậu có thể chuyên tâm làm việc được? Hơn nữa đối với con cái chưa chắc là điều tốt. Chị dâu cậu mấy ngày hôm trước còn nói với tôi, cô ấy có một người bà con xa, đã ly hôn chồng, một mình cô ta nuôi con cũng không được ổn lắm, hiện giờ đang bán hộp diêm ở đầu đường phố. Nếu cậu có ý muốn thì tôi sẽ nói chị dâu sắp xếp cho cậu một chút. Cậu yên tâm, bên nhà gái là người tốt, dù không có công việc nhưng có hộ khẩu ở thành thị, có thể đi theo cậu và có thêm lương. Nuôi ba đứa nhỏ cũng không đến mức quá vất vả."

Trong lòng Triệu Quân thấy bực bội nhưng cũng biết không nên phát tiết hết sự tức tối này lên trên người lãnh đạo, chỉ có thể nở nụ cười giả tạo: "Anh Thạch, anh nói rất đúng, hôm nay tôi có việc... Có lẽ nhà gái người ta đang đợi tôi."

Trưởng ban công tác bảo vệ vỗ đùi: "Sao cậu không nói sớm hả? Mau đi đi! Đừng để người ta chờ, đi sớm về sớm sau đó ổn định cuộc sống thôi."

Triệu Quân nhanh chóng lên tiếng sau đó dọn đồ đi ra cửa.

Triệu Quân vừa mới đi đã có người nhỏ giọng bàn tán: "Đã lần thứ mấy rồi chứ có lẽ lần này đội phó Triệu cũng không thành đâu. Hai đứa nhóc nhà anh ta không phải là những đứa dễ bị lừa."

"Nói thế cũng đúng, tôi nghe nói lần trước chị Ma có giới thiệu cho anh ta một người, người kia ở nông thôn, tôi thấy cũng là một cô gái tốt, chưa kết hôn lần nào, vẻ ngoài đoan trang hào phóng. Kết quả khi người ta tới nhà, chị Ma đã cho cô gái đó đi tìm hai đứa nhỏ, kết quả hai đứa nó đứa thì khóc đứa thì la dọa cho người ta bỏ chạy luôn."

"Chưa hết đâu, lần trước chị Điền ở hậu cần cũng có giới thiệu người, hẹn gặp ở tiệm cơm, hai đứa nhóc không tìm thấy bố của mình đâu thì ngồi ở trên bệ cửa sổ nhà mình có khuyên bảo sao cũng không chịu xuống dưới. Cô gái đó nghe được chuyện này cũng bị dọa cho chạy mất."

"Mấy người đừng có nói hai đứa nhóc đó, ngay cả tiêu chí chọn vợ của đội phó Triệu cũng rất kỳ quái... Cả một năm nay có tới mấy chục cô gái được giới thiếu nhưng có hơn một nửa là do anh ta không muốn rồi."

"Thật hay giả đó? Nhìn đội phó Triệu không giống như người lúc nào cũng bắt bẻ thích vạch lá tìm sâu người khác?"

"Đó là do anh tới muộn nên không biết, năm ngoái khi đội phó Triệu mới được phân đến đây, khi giới thiệu những người đó anh ta đều từ chối không gặp mặt, sau đó mãi mới bắt đầu đồng ý, có điều đa phần là không muốn tiếp xúc nhiều... Vì thế năm nay mới chậm rãi hạ thấp tiêu chuẩn của mình xuống."

"... Tôi vẫn chưa cưới vợ mà người ta đã chọn tới chọn lui, đúng là không công bằng mà."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right