Chương 216: Gà trống nuôi con

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,168 lượt đọc

Chương 216: Gà trống nuôi con

Trưởng ban công tác bảo vệ ra vẻ ghét bỏ mắng: "Các người là một đám đàn ông dày miệng thích mặc quần bông quấn eo à? Sao cái gì cũng có thể nói có thể dong dài thế hả? Ai trực ban thì chạy đi trực đi ai về nhà thì mau chóng cút về nhà cho tôi, trước khi đi phải kiểm tra lại xưởng nhà máy một lần đã đừng có bỏ sót chỗ nào cả xác định an toàn rồi mới được về. À, Tiểu Kim, hình như hôm nay cậu không bận việc gì có đúng không? Nếu không bận thì giúp đội phó Triệu trực ban đi, khi nào đến phiên cậu trực thì nói với đội phó Triệu trực thay cho cậu."

Trưởng ban công tác bảo vệ rống xong thì cảm thấy buồn rầu vô cùng. Khi Triệu Quân vừa mới được phân đến đây, ông ta còn rất xem trọng Triệu Quân, thứ nhất là do Triệu Quân cực kỳ có tinh thần, nhìn cường tráng hơn người khác nhiều, thứ hai là do Triệu Quân và ông ta giống nhau, đều là quân nhân xuất ngũ chuyển nghề.

Cho nên theo lý bình thường, trưởng ban công tác bảo vệ muốn bồi dưỡng Triệu Quân, đợi mấy năm nữa ông ta về hưu đến lúc đó chỉ cần Triệu Quân kiên định chăm chỉ làm việc thì cái chức danh trưởng ban này sẽ được anh ta gánh vác.

Nhưng hạt giống tốt mà ông ta coi trọng, tất cả mọi chuyện đều làm rất tốt chỉ có chuyện trong nhà là không giải quyết được.

Hai đứa nhỏ khiến Triệu Quân sứt đầu mẻ trán, động một cái là đi muộn về sớm, cả một năm qua chưa có ai là chưa phải trực ban thay anh ta, nói là chức danh phó đội trưởng nhưng chưa bao giờ làm tròn chức trách của một người lãnh đạo, vì thế tự nhiên người khác cũng sẽ không phục anh ta.

Trưởng ban công tác bảo vệ châm điếu thuốc, thời gian còn lại của ông ta không nhiều lắm, cho nên không thể tập trung vào bồi dưỡng một người. Nếu chuyện nhà của Triệu Quân không giải quyết được ông ta chỉ có thể đi tuyển dụng người khác.

Khi Triệu Quân đi tới nơi đã hẹn thì sắc trời đã tối đen, ở chỗ hẹn chỉ còn lại bà mối, còn bóng dáng nhà gái đã không thấy đâu ngay cả cọng lông cũng không có.

Bà mối vừa thấy Triệu Quân tới là xông ra mắng anh một trận: "Đồng chí Triệu, cậu nói muốn tôi giới thiệu đối tượng cho cậu, tôi đã giới thiệu. Nhưng cậu không thể chơi đùa tôi cho vui thế được. Cậu nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi? Cậu hẹn sáu giờ gặp nhưng bảy giờ rưỡi cậu mới tới, giờ cậu tới là để xem mặt mũi nhà gái hay là xem mặt tôi thế?"

Triệu Quân mau chóng giải thích: "Thật ngại quá, tôi quên mất là do hôm nay tôi trực ban, cho nên mới đến muộn hơn so với thời gian hẹn. Bà xem hay là ngày mai hẹn lại được không? Tùy theo ý của nhà gái, hẹn ở đâu cũng được, tôi nhất định sẽ tới đúng hẹn."

Bà mối thấy hai bên thái dương của anh ta toàn là mồ hôi, nhìn vào đã biết cả người không dễ chịu, có lẽ đã chạy cả một đường đi tới đây, sự tức giận ở trong người cũng chậm rãi lui xuống. Nhưng vẫn nói: "Không được, mấy chuyện như xem mắt này nếu lần đầu không đến kịp thì sẽ để lại ấn tượng xấu rất khó để hẹn lại lần hai. Mặt mũi nhà gái đã mất hết nên sẽ càng khó hơn nữa."

Triệu Quân lại buồn bực hơn, nói tốt với bà mối: "Vậy làm phiền bà nhìn cho tôi thêm vài người, nếu có người thích hợp mong nói với tôi một tiếng."

Nói xong lập tức sờ túi, có điều hôm nay anh ta thật xui xẻo, trong túi tiền không còn chút tiền nào, chỉ còn lại mấy đồng mà thôi.

Anh ta cắn chặt răng móc ra một đồng tiền đưa cho bà mối: "Mong bà giới thiệu cho tôi người tốt nhất, tốt nhất là ở ngay huyện thành này. Tình huống của nhà tôi bà cũng biết rồi còn mong bà chú ý nhiều hơn."

Bà mối nhận một đồng tiền, vẻ vui mừng tuôn ra mặt, giơ tay nhận lấy sau đó vỗ ngực: "Cậu yên tâm, bà mối như tôi ai ở đâu làm gì cũng biết, đảm bảo sẽ giới thiệu cho cậu người tốt nhất."

Triệu Quân cảm ơn bà mối sau đó còn trả tiền trà cho bà ta, còn bà mối đó thì nịnh hót hết lời.

"Điều kiện của đồng chí Triệu không tồi, mặc dù có hai đứa con nhưng ở trong huyện thành có không ít quả phụ, tôi có biết vài người chồng đã chết sớm bản thân lại phải còng lưng nuôi con ngày ngày sống trong khổ sở. Tôi biết yêu cầu của cậu như thế nào cho nên cậu cứ yên tâm tôi sẽ chọn cho cậu người nằm trong phương án tối ưu nhất đó là chưa kết hôn chưa có con, nhưng tôi nói này, lỡ như không có ai nữa thì những người có một đứa con kia cũng không phải là chuyện gì xấu, cậu nói xem có đúng không?"

Triệu Quân chỉ cười ha hả tiễn bà mối đi còn mình thì đi vào trong nhà.

Ở xưởng nhà máy cả ngày bữa tối cũng chưa ăn cơm, một mạch chạy tới chỗ hẹn giờ anh ta đã cảm thấy đói bụng, lục lọi một hồi tìm thấy hai phiếu cơm và bột màn thầu. Anh ta đi tới nhà ăn nhỏ mua hai cái bánh bao.

Cách một quãng đường xa Triệu Quân đã ngửi thấy mùi thơm, sự ồn ào nhốn nháo của từng nhà. Tiếng trẻ con cãi nhau ầm ĩ, không ít người đang nấu cơm ở hiên nhà, xào rau, nấu cơm, thỉnh thoảng còn nghe thấy âm thanh của sự va chạm.

"Đồ khỉ kia mau ra đây chơi đi, đừng có mà ở đó nóng nảy nữa!"

"Đại Thuận mau về nhà ăn cơm!"

"Anh Tử! Một đứa con gái như mày cứ đứng bên ngoài đường thế kia à? Mau về rửa tay mà ăn cơm thôi!"

...

Triệu Quân đi ngang qua hàng rào, thỉnh thoảng chào hỏi vài người hàng xóm, hiện giờ các dãy nhà đều sống cạnh nhau, hàng rào không rộng cho nên Triệu Quân chỉ có thể bước những bước nhỏ, nghe thấy những giọng nói làm tâm tình thêm phiền muộn.

Vất vả lắm mới tới trước cửa nhà mình, so với bầu không khí ầm ĩ như đốt pháo hoa của nhà khác thì nhà họ Triệu trống trải quạnh quẽ hơn.

Triệu Quân chỉ mua một cái bếp lò, đặt ở trong nhà, còn hàng rào vốn thuộc về nhà anh ta để đứng xào rau đã bị nhà hàng xóm chiếm cứ.

Hàng xóm thấy Triệu Quân về thấy hơi mất tự nhiên, mở miệng chào hỏi: "Đội phó Triệu đã về rồi? Có muốn ăn cùng không? Dù sao cũng chỉ thêm vài miệng ăn mà thôi."

Dù đã có lời mời nhưng Triệu Quân chỉ trả lời vài câu qua quýt.

"Ăn rồi, cảm ơn không cần đâu."

Hàng xóm thở phào nhẹ nhõm nhanh chóng nói: "Vậy được, đợi tôi xào đồ ăn xong sẽ dọn dẹp cho anh."

Triệu Quân gật đầu, đẩy cửa đi vào nhà.

Trong phòng là một mảnh bừa bộn, trên giường có đôi giày của trẻ con, cặp sách trên bàn, cái ly thì bị ném lên sàn nhà. Hai anh em Triệu Đông và Triệu Tây đang nằm trên giường dạng chân ra ngủ ngon lành, trên tay còn cầm quyển sách. Trong nhà rối tung cả lên đến nỗi không có chỗ mà đặt chân, cơm hộp ăn xong còn bị vứt ở trên mặt đất...

Nghe thấy tiếng mở cửa, Triệu Đông nhíu mắt ngẩng đầu lên thấy người đi vào là Triệu Quân liền vặn mặt đi chỗ khác không thèm chào hỏi anh ta.

Nhưng Triệu Tây lại xoa xoa đôi mắt, mềm mại gọi một tiếng 'bố'.

Triệu Quân xoa xoa đôi lông mày, trong lòng thầm nói hàng nghìn lần rằng không được nổi nóng.

Lúc trước khi anh ta phải đi đến chỗ quân đội gấp bất đắc dĩ phải gửi hai đứa con ở nhà họ hàng ở nông thôn. Chờ đến khi anh ta làm xong thủ tục xuất ngũ xử lý hết công việc trở về nhà đã là sáu tháng sau.

Thời gian nửa năm đủ để cho Triệu Đông và Triệu Tây thay đổi con người.

Nhà người thân mà Triệu Quân tìm để xin gửi nhờ con là nhà cậu của mình, trước đó đã nói xong mọi việc trong êm đẹp, một tháng đưa cho nhà họ mười lăm đồng để bọn họ chăm sóc hai đứa nhóc thật tốt cho tới khi anh ta xuất ngũ. Lúc gần đi Triệu Quân còn mềm giọng bàn bạc với mấy người anh trai của mình nói rằng có việc gì có thể nói với nhau, dù sao hai đứa nhóc cũng là cháu của bọn họ cho nên hy vọng họn họ sẽ chú ý tới đôi chút.

Nhưng trăm triệu lần Triệu Quân lại không nghĩ tới mấy người anh em của anh ta thật sự buông tay mặc kệ hai đứa bé, ngay cả một câu cũng không thèm hỏi.

Mà bên nhà cậu cũng không hề bình yên như trong tưởng tượng của Triệu Quân, một tháng đưa mười lăm đồng để nuôi hai đứa nhóc cho dù là ở trong huyện thành cũng dư dả. Triệu Quân cũng đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, rốt cuộc chỉ cần chờ đưa tiền đủ nữa là được, như thế còn không phải là vô cùng đơn giản ư?

Nhưng chờ đến khi anh ta trở về, thấy Triệu Đông, Triệu Tây dù không gầy đi nhưng trong ánh mắt có sự né tránh, nhìn không còn hoạt bát đáng yêu như trước đây nữa.

Người nhà cậu thì nói hai đứa nhóc sợ người lạ nhưng đến khi Triệu Quân đi hỏi người ở trong thôn mới biết được, anh ta đưa cho nhà cậu mười lăm đồng một tháng, mặc dù cậu không cắt xén nhiều lắm nhưng số tiền mà cậu cầm không chia cho mấy người bà con anh em ở trong nhà dẫn tới việc các chị dâu làm ầm lên khiến cho hai đứa nhỏ bị liên lụy, cũng vì thế mà tiền vẫn ở lại trong tay của hai vợ chồng già.

Theo lý thuyết khi chưa phân nhà thì tiền nằm ở trong tay người già là điều bình thường.

Nhưng đó là mười lăm đồng!

Một tháng mười lăm đồng!

Có thế nào thì Triệu Quân cũng không ngờ được bản thân anh ta đưa cho nhà cậu nhiều tiền sẽ làm cho cả nhà cậu xảy ra tranh cãi. Mấy người chị dâu họ cả ngày cãi nhau, lát thì đòi về nhà mẹ đẻ lát lại đè nhau ra mà chặn họng nhau.

Triệu Đông và Triệu Tây khi ở trong một hoàn cảnh như vậy, trong tai văng vẳng tiếng gì mà mẹ kế của bọn họ phải ăn đậu phộng, nói bố của bọn họ không cần hai đứa nữa, càng ngày càng thêm im lặng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right