Chương 217: Cái khó trong việc nuôi con

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,432 lượt đọc

Chương 217: Cái khó trong việc nuôi con

Trong sáu tháng ngắn ngủi, Triệu Đông và Triệu Tây trở thành những đứa trẻ tối tăm tâm trạng nặng nề, thấy Triệu Quân cũng không gọi rõ tiếng 'bố'.

Triệu Quân nghĩ thế nào cũng cảm thấy kỳ lạ nhưng lại không biết kỳ lạ ở chỗ nào.

Mười lăm đồng là do anh ta đề nghị, bên phía anh em bên kia đã xé rách mặt với nhau cho nên sẽ không có nghĩa vụ phải chăm sóc hai đứa cháu. Cả nhà cậu thì suốt ngày ầm ĩ cãi nhau lại còn cắt xén số tiền mà anh ta gửi về nuôi con.

Nhưng cái này làm sao mà dùng lý lẽ để nói rõ được?

Triệu Quân nhớ tới kiếp trước của mình, bởi vì anh ta bận rộn công việc nên chắc chắn không rảnh để quan tâm tới việc giáo dục con cái. Nhưng như thế không có nghĩa là anh ta mặc kệ, mỗi lần về đến nhà anh ta sẽ tâm sự cùng còn, khi đó Triệu Đông và Triệu Tây cực kỳ ngoan ngoãn, nghe lời.

Vừa thấy Triệu Quân về sẽ to giọng gọi 'bố', cũng hiểu được cho sự vất vả của anh ta khi ở trong huyện thành nên về nhà sẽ bưng trà rót nước, còn nói những việc mà mình làm khi ở trường trong hôm nay. Đôi khi các con mắc sai lầm anh ta sẽ dặn dò Vương Anh dạy lại hai đứa cho đúng.

Triệu Quân vẫn luôn cho rằng khi nuôi con chỉ đơn giản là như vậy, chăm cho ăn, cho mặc, cho học hành đàng hoàng thì có gì khó? Anh ta đã phát hiện được mấu chốt khi giáo dục con cái rồi, chỉ cần anh ta đi theo các con để chỉ dạy và định hướng đồng thời cung cấp cho các con những điều kiện tốt nhất là được.

Khi Triệu Đông tốt nghiệp đại học, Triệu Quân đã từng làm phụ huynh của sinh viên ưu tú lên phát biểu trước trường học, tự tin nói về quan niệm dạy con của mình. Còn được nhiều phóng viên phỏng vấn, trở thành doanh nhân 'có cách dạy con tốt nhất' ở trong mắt những phụ huynh khác.

Triệu Quân không ngờ tới bản thân sẽ có một ngày nghi ngờ về cách giáo dục mà mình luôn lấy làm tự hào.

Sau khi Triệu Đông Triệu Tây vào huyện thành, có một đoạn thời gian anh ta phải đi lấy lòng hai đứa nhỏ, Triệu Tây còn đỡ, cô bé năm nay mới sáu tuổi cho nên chưa hiểu hết được mọi việc nhưng Triệu Đông thì khác. Thằng bé đã tám tuổi, năm nay đã chín tuổi là thời điểm làm cho người ta thấy đau đầu nhất.

Dù Triệu Quân có dỗ dành như thế nào thì thằng bé cũng không chịu cho anh ta sắc mặt hòa nhã.

Lúc rảnh rỗi Triệu Quân thường nhớ tới kiếp trước, nhớ đến một Triệu Đông hiểu chuyện không để cho ai lo cả, có mấy người gây dựng sự nghiệp thành công ở xung quanh anh ta nhưng không có một đứa con trai nào của họ có chí tiến thủ có sự vươn lên như con trai của Triệu Quân, tất cả những đứa đó đều là nhị thế tổ hoặc là những đứa con nghèo sau khi hưởng được vinh hoa giàu có thì mất hết ý chí chỉ muốn sống trong cuộc đời phế vật.

Nhưng hai đứa con của anh ta rất biết tranh đua, Triệu Đông thừa kế sự nghiệp của anh ta sau đó làm cho nó càng thêm bành trướng, Triệu Tây lại là minh tinh nổi tiếng khắp cả nước.

Rõ ràng kiếp trước mọi chuyện rất tốt, có như kiếp này đâu, vì sao kiếp này hai đứa nhóc lại trở nên tồi tệ như thế chứ?

Triệu Quân dọn qua nhà ở sau đó nấu nước ấm rồi ăn màn thầu và uống nước.

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng Triệu Đông, ẩn sâu bên trong đó là sự hận thù khó kìm nén được: "Bố lại đi xem mắt."

Triệu Quân không hé răng chỉ im lặng, anh ta sợ bản thân lên tiếng sẽ không kìm được mà đánh Triệu Đông một trận.

Triệu Đông cũng không thấy sắc mặt của bố mình, ngồi dậy khỏi giường nói to với anh ta: "Nếu bố lại tìm mẹ kế cho con thì con sẽ bỏ nhà ra đi không bao giờ quay trở lại nữa."

Triệu Quân không thể nhịn được nữa, cuối cùng to giọng gào lên phá vỡ sự im ắng trong căn nhà này.

"Triệu Đông! Con dám uy hiếp ai đấy hả? Chuyện của bố chưa tới lượt con quản."

Hốc mắt của Triệu Đông xuất hiện làn nước mơ hồ: "Con muốn quản đó! Nếu bố tìm mẹ kế cho con thì con sẽ bỏ đi! Bố căn bản không yêu con với em gái, bố chỉ muốn tìm một người phụ nữ mà kết hôn thôi! Bố muốn thế thì cứ kết hôn đi! Kết hôn xong rồi thì bố không còn là bố của con nữa!"

Triệu Quân nghe xong cảm thấy không thể tin được, vùng ngực nhói đau: "Bố tìm mẹ kế cho các con là vì cái gì? Còn không phải là vì hai đứa con sao?"

Triệu Đông: "Bố không phải là vì con và em gái! Bố chỉ vì chính bản thân mình mà thôi! Trước kia bố muốn tìm mẹ kế cho bọn con cũng là vì bố! Bố chưa từng hỏi ý kiến của con rằng con có muốn hay không. Bố tìm mẹ kế làm bà nội tức chết, con không cần mẹ kế, con muốn bà nội, huhuhu..."

Nhắc tới Triệu lão thái đã mất, cơn tức giận đang ở trên đỉnh núi của Triệu Quân lập tức truột xuống dưới chân núi, cả người chìm vào sự lạnh lẽo.

Triệu Đông vẫn còn khóc nên anh ta đi ra bên ngoài để yên tĩnh lại, Triệu Quân cũng biết chắc chắn đang có nhiều lỗ tai đang nghe lén bên này.

Triệu Quân thở dài: "Con không hiểu, đây là chuyện lớn như thế nào."

Nhưng Triệu Đông đang khóc lóc thảm thiết làm gì nghe thấy tiếng anh ta nói, chỉ biết khóc lóc thật to! Nhắm mắt lại mà khóc.

Triệu Quân buồn rầu không chịu được, anh ta không khuyên được con trai, con gái thấy anh trai khóc cũng khóc theo. Chuyện hứa không tìm vợ nữa anh ta không làm được. Anh ta biết bây giờ trong nhà này cần có một người phụ nữ làm chủ nội, để anh ta yên tâm đi làm.

Triệu Quân xoa xoa tóc, vào huyện thành đã hơn một năm nhưng sự nghiệp mà anh ta đã từng có vẫn chưa thể triển khai được.

Kiếp trước anh ta xuất ngũ muộn một năm, đi đến xã Cung Tiêu. Kiếp này thời gian làm thủ tục xuất ngũ có công tác bên ban bảo vệ của xưởng và bên hậu cần của bộ đội có tuyển thêm người bảo anh ta chọn một cái để chuyển công tác.

Triệu Quân có hỏi qua doanh trưởng tại sao lại như thế, doanh trưởng trả lời chuyện của Vương Linh Linh có ít nhiều là ảnh hưởng tới anh ta. Cho nên không có khả năng đơn vị sẽ phân anh ta đến nơi tốt hơn.

Có điều doanh trưởng cũng cho anh ta phúc lợi, được cấp một căn nhà, chỉ cần chuyển nghề là có thể lấy số tuổi làm lính đi đến đơn vị xin đổi một căn nhà ở được phân, dù nhỏ nhưng vẫn rất ổn.

Triệu Quân biết sự việc đã đâu vào đó không lay chuyển được nữa nên đã chọn làm bảo vệ ở xưởng nhà máy.

Làm bên bộ phận hậu cần tất nhiên là an nhàn nhưng Triệu Quân biết chờ đến sau này có chính sách được tung ra thì những xưởng nhà máy nhỏ sẽ đóng cửa chỉ dữ lại những xưởng nhà máy lớn. Đặc biệt là xưởng Nam Thiệu Đường, hơn hai mươi năm sau sẽ thành công đi lên, thuận lợi phát triển.

Quan trọng là sẽ đứng đầu chỗ doanh nghiệp nhà máy.

Triệu Quân nghĩ nếu không được đến xã Cung Tiêu thì có thể dựa vào những gì mà bản thân đã biết ở kiếp trước về xưởng nhà máy rồi nắm chắc cơ hội.

Anh ta đã nghĩ kĩ rồi, bước đầu tiên chính là xây dựng mối quan hệ tốt với các đồng nghiệp sau đó đi lên làm chức trưởng ban công tác bảo vệ. Tới khi làm trưởng ban rồi anh ta có thể tiếp xúc với các vị lãnh đạo, đến lúc đó mọi chuyện sẽ giống như kiếp trước, có mối quan hệ đó bản thân anh ta có thể dùng đường quyền mà đi lên.

Đi đường quyền xong thì chiêu mộ nhân tài, chờ thời cơ đến anh ta sẽ là người đầu tiên mở rộng đường biển, dựa vào sự tài giỏi bước một bước lên trời.

Cảnh tượng tốt đẹp là thế nhưng hiện thực lại khác xa.

Anh ta tới đây đã một năm nhưng lại bị chuyện gia đình trói buộc, không có thời gian mà thở dốc nói gì đến việc xây dựng mối quan hệ. Anh ta không còn tâm trạng mà chào hỏi đồng nghiệp hay nghĩ đến việc thăng chức gì nữa.

Trong lòng Triệu Quân biết rõ, nếu cứ như vậy thì sớm hay muộn nh ta sẽ chỉ dừng lại ở chức danh đội phó đội bảo vệ mà thôi. Cho nên anh ta cần phải tìm được một người phụ nữ.

Triệu Đông và Triệu Tây vẫn đang khóc, một lát sau đã có người hàng xóm tới gõ cửa.

"Đội phó Triệu, Đông Đông và Tây Tây vì sao lại khóc thế? Anh đừng đánh hai đứa nó. Đừng chỉ vì chuyện nhỏ mà tức giận, dỗ dành hai đứa vài câu là ổn thôi..."

Triệu Quân mở cửa, miễn cưỡng nở nụ cười cảm ơn hàng xóm: "Thật xin lỗi, tôi sẽ dỗ hai đứa nó. Đã quấy rầy đến mọi người rồi."

"Quấy rầy gì chứ, tôi chỉ sợ hai đứa nó khóc đến mức khàn giọng mà thôi. Ngày mai còn phải đi học nữa nếu khóc đến mức bị bệnh thì tội nghiệp. Anh nấu nước gừng với đường cho hai đứa nó uống, đừng đánh bọn chúng nữa."

Triệu Quân ừ ừ đồng ý cho qua, ôn tồn tiễn người rời đi.

"Triệu Đông, bố nói lại lần cuối cùng, nếu con còn khóc nữa thì bố nhất định sẽ đánh cho con một trận!"

Triệu Quân buông lời tàn nhẫn, nhịn lâu như vậy cũng xem như là anh ta dùng hết sự kiên nhẫn rồi. Anh ta cảnh cáo con gái sau đó bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Đặt bàn ở một bên ném quần áo trên giường vào sọt, chuẩn bị chờ cuối tuần sẽ giặt sạch.

Triệu Đông bị Triệu Quân nghiêm túc cảnh cáo, gương mặt hiện lên vẻ sợ hãi, im lặng không khóc nữa. Triệu Tây cũng bị dọa sợ đến mức im re, hai đứa nhỏ miễn cưỡng đi rửa mặt rửa chân sau đó dựa vào nhau bắt đầu ngủ.

Triệu Quân cũng chỉ rửa chân qua loa rồi lên giường nằm xuống nhắm mắt lại.

Kết quả đến nửa đêm Triệu Quân cảm thấy càng ngủ càng nóng, bèn trợn tròn mắt lên.

Cả người Triệu Đông nóng đến mức mơ hồ.

Triệu Quân sợ hãi chạy đi gõ cửa nhà hàng xóm gọi.

Hàng xóm sang đo nhiệt kế lập tức hô một tiếng: "Ôi trời, nóng đến ba mươi chín độ, có phải anh chưa cho con uống nước gừng nấu với đường hay không? Mau lên, mau đưa nó tới bệnh viện đi."

Triệu Quân mặc áo khoác, đưa Triệu Đông đi bệnh viện, hàng xóm cũng rất nhiệt tình: "Anh mau chạy đi đi, lão Quý! Lão Quý! Anh mau ra đây lấy xe đạp đưa cho đội phó Triệu mau lên."

Triệu Quân nói lời cảm ơn, để Triệu Tây lại cho hàng xóm rồi đạp xe đưa Triệu Đông đi tới bệnh viện.

Người đi rồi hàng xóm mới thở dài một tiếng và đóng cửa lại.

Nhà họ Triệu này đúng là quá mệt mỏi!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right