Chương 218: Gặp lại “người cũ”
Sau khi Vương Anh chặn họng Giang Lâm thì mỗi ngày ở phòng y tế càng như cá gặp nước.
Về cơ bản khi đến một hoàn cảnh mới thì toàn như vậy, nếu muốn hòa nhập phải biết người nào không nên chọc người nào nên chơi.
Vương Anh thuận lợi hoàn thành mục tiêu, thành công tiến lên một bước, mỗi ngày đều được xem bệnh khám bệnh, ngày nào không có bệnh nhân thì sẽ được rảnh rỗi.
Trương Na cảm thấy hâm mộ Vương Anh vô cùng: "Làm bác sĩ đúng là tốt."
Mặc dù làm hộ sĩ cũng tốt nhưng trong xưởng có rất nhiều người thích tới đây lấy thuốc của bệnh viện kê. Cho nên hai hộ sĩ của phòng y tế sẽ phải làm việc liên tục. Còn bác sĩ thì không giống như vậy, tất cả công nhân ở xưởng nhà máy đều biết nếu bị bệnh nhẹ thì đưa tới phòng y tế còn bị bệnh nặng phải đưa tới bệnh viện huyện ngay. Vì thế đa phần bốn bác sĩ sẽ có thời gian rảnh rỗi. Có bệnh nhân nào tới cần khám thì đều là những trường hợp đau đầu, cảm cúm, phát sốt linh tinh mà thôi.
Giống như gần đây là thời điểm dễ dàng bị cảm cúm, không ít người tới tiêm thuốc, tiêm xong bác sĩ sẽ kê đơn là xong, Ngược lại cô ấy và Tiểu Dương phải đi chỉnh bình chuyền cho người ta, lại phải tiêm cho họ rồi chạy đôn chạy đáo lấy thuốc, bận rộn vô cùng, tay chân không có lúc nào là được nghỉ ngơi hết.
Vương Anh và Trương Na hi hi ha ha hai câu sau đó Vương Anh đưa cho Trương Na món đậu phộng nấu với da cã ngũ vị, thành công đẩy lùi mọi mệt nhọc của Trương Na, cả người tràn đầy sự sôi động.
"Chị Anh, chị thật tốt."
Ở chung với Vương Anh một khoảng thời gian Trương na cũng không còn câu nệ gì mà gọi cô là chị Anh.
Vương Anh cười tủm tỉm chấp nhận xưng hô này, khóe mắt nhìn thấy Tiểu Dương hình như không vui vẻ gì mấy.
Hơn nữa, hiện tại đã quen thuộc với mọi người văn phòng rồi, Vương Anh đã có thể hiểu được tính cách của từng người, chỉ có hộ sĩ Tiểu Dương là không thể hiểu nổi. Cô bé này nhìn bề ngoài không thích nói chuyện, đôi lúc còn bày ra vẻ mặt cực kỳ dọa người.
"Bác sĩ Vương Anh mau tới đây đi, bên này có người phát sốt cần khám ngay."
Vương Anh đáp lại đứng dậy đi qua đó, mấy ngày nay bác sĩ Dương đã nhìn thấy sự chuyên nghiệp của cô mà đồng ý cho cô vượt qua thử thách. Bây giờ rất hài lòng đối với tác phong nghề nghiệp của Vương Anh, có người bệnh nào vào đây đều gọi cô lại khám.
Vương Anh cảm thấy không sao cả, nếu như đã đi làm thì phải làm đúng với chức trách, làm việc là làm đến cùng, dù sao cũng không thể nằm nghỉ ngơi ở văn phòng được. Nói chuyện phiếm cũng phải chọn lúc chọn chỗ mà nói.
Cô vừa mới đến đã nhìn thấy người quen.
Triệu Quân bế con trai tới đặt trong phòng bệnh của phòng y tế.
Bởi vì đã nhìn thấy Triệu Quân từ sớm nên Vương Anh cũng không ngạc nhiên khi nhìn thấy anh ta đứng ở đây, dù sao cô cũng đã chuẩn bị tâm lý cho lần gặp này.
Cho nên cô làm lơ vẻ mặt như muốn nứt ra của Triệu Quân, bình tĩnh nhận lấy hồ sơ khám bệnh của bác sĩ Dương.
"Vị đồng chí này, anh nói cho tôi biết đứa bé bị gì được không?"
Cả người Triệu Quân như rơi vào khoảng không, thật ra trước đó khi tới nông thôn anh ta cũng đã gặp Vương Anh, cũng hỏi thăm vài người mới biết cô đang làm đại phu ở nông thôn, rốt cuộc kiếp trước trước khi mẹ của cô mất cũng làm đại phu con gái kế thừa sự nghiệp của mẹ không phải là chuyện gì lớn cả.
Nhưng sao Vương Anh lại ở chỗ này?
Sao cô vào được huyện thành? Sao cô làm chung một xưởng nhà máy với anh ta?
"Vương Anh... Cô..."
"Đồng chí." Vương Anh nói một cách nghiêm túc: "Đừng làm loạn mối quan hệ của anh với tôi lên, chúng tôi là bác sĩ nên phải đối xử với bệnh nhân một cách công bằng, anh mau chóng kể rõ bệnh tình của đứa bé đi."
Lần trước là do bên trong cơ thể nguyên chủ có ký ức quấy nhiễu cô nhưng lần này Vương Anh sẽ không bị sự mất mát của nguyên chủ quấy rầy nữa.
Bởi vì không cần nói cô cũng biết chắc chắn Triệu Quân cũng đã sống những ngày không được tốt.
Ai cũng nói, gặp lại cố nhân chỉ cần nhìn một ánh mắt cũng biết là ai thắng ai thua.
Vương Anh cảm thấy hiện giờ cô không nói gì thì lòng tự trọng của Triệu Quân cũng đã bị chà đạp vô cùng nghiêm trọng, ngã cánh mà chịu thua.
Ha hả, đáng đời!
Triệu Quân nhìn Vương Anh một lúc lâu, vẻ mặt mờ mịt vô thố đó dần được thay thế bằng sự mừng thầm.
— Anh ta cho rằng sau khi Vương Anh trải qua cuộc sống bình bình đạm đạm với Từ Sương đã thay đổi ý nghĩ. Nếu không vì sao cô lại làm việc ở xưởng nhà máy chứ? Hơn nữa, còn không ngạc nhiên khi nhìn thấy anh ta?
Nếu là hai năm trước chưa chắc Triệu Quân sẽ nghĩ như thế, khi đó cho dù Vương Anh có quay đầu lại thì anh ta cũng chỉ cân nhắc một chút thậm chí là sẽ không đồng ý với yêu cầu của cô.
Nhưng hai năm sau mặc dù Triệu Quân cố ý không thèm nghĩ tới nhưng giả thiết đó vẫn cứ quanh quẩn ở trong đầu của anh ta.
Đó chính là sự tồn tại của Vương Anh sẽ đóng góp vai trò quan trọng đối với cuộc đời của anh ta.
Nếu Vương Anh quay trở lại, Triệu Đông và Triệu Tây sẽ không cần anh ta phải bận tâm lo lắng nữa, anh ta không để ý kiếp trước Vương Anh làm như thế nào để dạy dỗ hai đứa nhỏ nên người nhưng tóm lại là cô có thể làm cho cả hai đứa ngoan ngoãn, dù là trên phương diện học tập hay là đạo đức đều không có khuyết điểm gì quá lớn.
Nếu có Vương Anh anh ta tuyệt đối có thể đặt toàn bộ tâm tư lên sự nghiệp, chỉ cần một năm là anh ta có thể bắt đầu xây dựng cơ nghiệp cho riêng mình rồi. Nếu có Vương Anh anh ta nhất định sẽ được ăn những món ăn nóng hầm hập khi về nhà sau buổi tan làm, ra cửa sẽ có quần áo sạch sẽ thơm tho để mặc. Nếu có Vương Anh...
Cho nên khi nhìn thấy Vương Anh, trong nháy mắt anh ta cảm thấy khiếp sợ nhưng sau khi khiếp sợ thì thở phào nhẹ nhõm, như là nhìn thấy ánh sáng rạng đông trong ngày tối tăm nhất của cuộc đời mình.
Nhưng khi giọng nói lạnh lùng, vẻ mặt như sương băng cứng rắn kia của Vương Anh và lời nói xa lạ đó trong nháy mắt đã đánh cho anh ta trở về thực tại phũ phàng.
Vương Anh thấy anh ta như thấy đồ vật bị dơ, chỉ thiếu điều ghi hai chứ chê bai in hằn lên trên mặt.
"Đồng chí, nếu anh không nói rõ bệnh tình của cháu bé thì mời anh đi ra ngoài để tôi còn chẩn đoán."
Triệu Quân banh khóe miệng ra, lát sau mới nở nụ cười trào phúng: "Vương Anh, bây giờ cô muốn vạch rõ giới hạn với tôi có đúng không? Điều này có cần thiết không?"
Giống như là anh ta muốn dán mặt mình lên người cô không bằng.
Vương Anh cười lạnh một tiếng: "Lời này anh nói sai rồi, chúng ta không có mối quan hệ nào hết. Nếu muốn bàn tới giao tình theo lời anh đã nói thì tất cả chỉ là chị họ của tôi gả cho anh đúng chứ? Anh rể họ? Gần đây chị họ của tôi như thế nào? Cuộc sống vợ chồng của hai người vẫn ổn nhỉ?"
Bác sĩ Dương vẫn chưa ra khỏi phòng khám bệnh, bà ấy nghẹn họng nhìn Vương Anh một cách khó nhọc, chính mắt bà ấy thấy Vương Anh dùng lời nói trào phúng, châm chọc làm cho Triệu Quân thay đổi vẻ mặt trong chốc lát, từ niềm hy vọng đang dần lớn lên tới khi cả người rơi vào hầm băng, sắc mặt khó coi vô cùng.
Mặt của Triệu Quân như bị ai đó đấm một phát vào mặt. nghẹn cơn tức giận cả nửa ngày mới nói: "Tôi đưa thằng bé đến đây xem bệnh, hôm nay bị sốt nên đã phóng xe đưa đến đây liền. Cô khám cho thằng bé xem có bị gì không, có cần phải tiêm hay truyền gì không?"
Mặc dù Vương Anh nói tới chuyện của Vương Linh Linh nhưng anh ta không thể nào hùa theo nói với cô được, dù sao Vương Linh Linh cũng đã bị phán tội, từ khi anh ta vào xưởng nhà máy làm việc đã tự động bỏ qua mối hôn nhân thứ hai của mình...
Có vợ đã mất và hai đứa con nhỏ thì vẫn có thể tìm được một người vợ khác nhưng có người vợ bị lôi vào cục cảnh sát còn bị cho ăn 'đậu phộng' nếu nói ra đừng nói là quả phụ, cho dù điều kiện của nhà gái có kém đi chăng nữa thì cũng không thèm gả cho anh ta.
Vương Anh dùng hai ba câu đã đánh lui Triệu Quân, đeo khẩu trang lên bắt đầu kiểm tra cho Triệu Đông, kẹp một chiếc nhiệt kế vào dưới nách của thằng bé.
Sau khi kiểm tra hết mọi thứ Vương Anh kết luận: "Không có vấn đề gì, không cần phải tiêm, gần đây ăn đồ ăn thanh đạm tránh ăn đồ khó tiêu hóa. Nên mặc nhiều để giữ ấm tránh bị cảm lạnh."
Từ khi Vương Anh bắt đầu kiểm tra cho Triệu Đông thì Triệu Quân vẫn luôn nhìn chằm chằm Vương Anh không rời.
Anh ta muốn tìm một ánh mắt quan tâm một nét mặt yêu thương con cái từ trên mặt Vương Anh.
Nhưng đáng tiếc, toàn bộ quá trình Vương Anh vẫn là dáng vẻ bình thường, làm đúng nhiệm vụ của bác sĩ, đối xử với Triệu Đông như bệnh nhân bình thường không hề có chút quan tâm đặc biệt nào cả.
Triệu Quân cảm thấy rất nực cười, kiếp trước, rõ ràng Vương Anh cực kỳ yêu thương hai đứa nhỏ, sau khi Triệu Đông vào học đại học, mỗi tuần Vương Anh sẽ đưa vài lần cơm cho thằng bé vì sợ Triệu Đông không ăn được đồ ăn ở trong trường học. Còn mấy năm đầu khi Triệu Tây đi làm minh tinh, cũng là cô một tấc không rời chạy theo đoàn phim sợ con bé sẽ phải chịu tủi thân nào đó.
Chẳng lẽ những yêu thương đó đều là giả tạo sao?
Nhớ đến lần trước Vương Anh có nói với anh ta một câu rằng: "Chẳng lẽ phải chờ Triệu Tây mười tám tuổi thì tôi mới được có đứa con của mình hay sao?" Câu hỏi chất vấn đó làm Triệu Quân không tài nào hiểu nối.
Rõ ràng hai đứa nhỏ cũng gọi cô là mẹ, rõ ràng cả mấy người bọn họ đều là người một nhà vì sao phải so đo những chuyện như vậy chứ? Sinh con của mình hay không sinh đâu có quan trọng đâu? Điểm mấu chốt chính là nếu như có thêm đứa con nữa chắc chắn Triệu Đông và Triệu Tây sẽ chịu tổn thương. Vì sao cô cứ ích kỷ vậy? Chỉ vì lý do buồn cười đó mà đi ra khỏi tuyến đường của kiếp trước bỏ qua chuỗi ngày sống trong nhung lụa thay đổi một con đường mà bản thân thích thú hơn ư?