Chương 219:
Vương Anh khám xong đi lại bồn rửa tay để rửa tay. Cũng không thèm nhìn Triệu Quân mà cứ thế đi ra ngoài.
Vương Anh vừa đi vào phòng khám bệnh bác sĩ Dương đã sát lại gần nhỏ giọng hỏi Vương Anh: "Cô và đội phó Triệu có quen biết à?"
Vương Anh suy nghĩ một lát sau đó tìm một lý do thoái thác: "Trước đây anh ta và chị họ của tôi có mâu thuẫn nên có quen biết đôi chút."
Bác sĩ Dương thở phào nhẹ nhõm, không hỏi vì sao lại có mâu thuẫn. Bà ấy chỉ đoán mò có lẽ là Triệu Quân và chị họ của Vương Anh đi xem mắt rồi có hiểu lầm gì đó. Nếu không vừa nãy Vương Anh cũng sẽ không gọi Triệu Quân một tiếng anh rể họ đầy châm chọc như thế.
Chậc chậc, xem ra cái mâu thuẫn này không hề nhỏ nha.
Có trời mới biết vừa nãy ở trong phòng khám bệnh nhân bầu không khí giương cung bạt kiếm ấy suýt chút nữa đã khiến bà ấy lầm tưởng rằng giữa Vương Anh và Triệu Quân có mối thâm thù đại hận nào đó.
Khóe mắt của Vương Anh thấy Triệu Quân đang bế Triệu Đông đi ra khỏi phòng bệnh nhân, cô hơi cao giọng một chút nói: "Tất cả đều là chuyện của quá khứ, nếu vừa nãy đội phó Triệu không hỏi tôi thì có lẽ tôi cũng đã quên hết rồi. Bác sĩ Dương nói xem có phải thế giời này rất nhỏ không, tôi cũng không ngờ sau khi đội phó Triệu chuyển nghề sẽ tới xưởng nhà máy này làm. À đúng rồi bác sĩ Dương, đội phó Triệu đã có vợ chưa nhỉ?"
Bác sĩ Dương đưa lưng về phía Triệu Quân nên không thấy Triệu Quân đang đứng ở đó, nghe thấy Vương Anh hỏi bà ấy lập tức trả lời: "Vẫn chưa lấy vợ, anh ta cũng đã đi xem mắt nhiều người rồi nhưng mà... Duyên phận chưa tới."
Vương Anh cười hả hê: "Điều đó là chuyện đương nhiên, duyên phận là thứ mà không phải cứ tìm là có."
Vẻ mặt của Triệu Quân vô cảm nhìn Vương Anh, cho đến khi Triệu Đông khẽ kêu đau anh ta mới phát hiện ra bản thân đang nắm chặt cổ tay của con trai mình làm đỏ cả một mảng da.
Anh ta cười lạnh một tiếng xoay người bế con trai rời đi.
Triệu Quân này chưa đê tiện đến mức lì lợm la liếm một người phụ nữ đã có chồng.
Nếu Vương Anh muốn đi con đường khác để lên trời thì cứ đi đi, anh ta sẽ thỏa mãn nguyện vọng này của cô!
Ngày tháng sau này còn dài, anh ta cũng không tin bản thân sẽ không thể tìm được người phụ nữ nào tốt hơn Vương Anh!
Vương Anh hừ một tiếng quay người đi, Trương Na đi uống nước trở về giật mình hỏi: "Chị Anh chị bị sao thế? Chẳng lẽ có chuyện gì vui sao ạ?"
Cũng không phải là chuyện vui gì có điều người đàn ông phiền phức đó sẽ không bao giờ đến tìm cô để gây phiền hà nữa nên trong lòng cô mới thở phào, cả người như được chìm vào biển mật ngọt ngào.
"Không có gì cả, chỉ là trưa nay nhà ăn có món dưa xào thịt nên chúng ta đi sớm một chút đến lấy ăn thôi."
Ngay lập tức Trương Na tỏa ra tinh thần nhanh nhẹn: "Được đó ạ! Em sẽ cố gắng hoàn thành công việc thật nhanh để giữa trưa chúng ta được đi ăn sớm hơn."
Ngày ngày đi làm đều trôi qua rất nhanh, chỉ chớp mắt một cái đã tới cuối mùa thu.
Buổi sáng Vương Anh cứ ì à ì ạch chưa chịu rời giường, mới đưa tay ra khỏi chăn đã rụt về ngay lập tức. Mất một khoảng thời gian dài cô mới điều chỉnh xong tâm lý cho bản thân, sau đó run rẩy đứng lên vươn tay cầm quần áo.
Từ Sương đi mua cơm sáng đưa vào nhà đã thấy cánh tay trắng muốt sờ soạng ở đầu giường, nhanh chóng đi tới nhét cánh tay của Vương Anh vào trong chăn ấm.
"Em không lạnh à, còn vươn tay ra khỏi chăn làm gì?"
Vương Anh mơ mơ hồ hồ nói: "Em phải mặc quần áo để đi làm."
Từ Sương thở dài: "Anh thấy em thực sự bị ngốc rồi. Hôm nay là ngày nghỉ mà có cần đi làm đâu."
Một câu này rơi xuống làm Vương Anh vui mừng tới mức tỉnh ngủ luôn: "Ừ nhỉ, hôm nay không phải đi làm!"
Từ Sương: "Anh đưa quần áo lại gần bếp lò hơ cho nóng, lúc nào ấm rồi sẽ đưa lại cho em mặc."
Vương Anh thò đầu ra khỏi chăn, đỉnh đầu có một nhúm tóc chỏm lên trông rất đáng yêu.
"Vâng ạ, chỉ cần hơi ấm một chút là được, em phải mau mau rời giường. Hôm nay em phải đi với Lưu đại nương hái trái cây, nghe nói hôm nay có rất nhiều đồ ăn, còn có cả quýt nữa."
Sau khi vào huyện thành mới biết được vì sao thời buổi này nên có mối quan hệ tốt với hàng xóm, đó là bởi vì sự đoàn kết trong sinh hoạt tập thể, nếu bị xa lánh thì đó chính là ác mộng của cuộc đời.
Xã Cung Tiêu có khá ít đồ mới lạ, khi nào muốn mua chút rau dưa hay trái cây thì phải mua than đá để đổi hoặc tìm người thân chuyển một số lượng có hạn mới có thể có được...
Đây không phải là việc mà ai cũng có thể hiểu được.
Càng không thể trông cậy vào người khác đến thông báo hoặc dán biển thông báo vào đường phố đến với mọi người, chỉ có thể truyền tai nhau qua những người hàng xóm, phát tán tin tức cần biết.
Vương Anh xoay người ngồi dậy một cách gian nan, mặc quần áo xong xuôi thì nói: "Anh đi hỏi sư phụ xem có cái phiếu nào cần em đi lấy cho không, em sẽ đi mua về cho sư phụ."
Từ Sương: "Anh đi cùng với em nhé? Lỡ như em không cầm nổi đồ thì sao?"
Vương Anh: "Anh không cần phải đi cùng đâu! Lần này có Mã đại nương và Hứa đại nương đi cùng nếu anh đi với em thì e là sẽ thành cái sọt đựng đồ co hai thím kia mất."
Câu này không phải là Vương Anh nói bừa mà lần trước Lưu đại nương đã oán giận với cô rằng có lần bà ấy đưa con trai theo kết quả bị hai thím kia sai bê đồ đến chóng mặt. Thực ra đồ cũng không nặng mấy nhưng ai ai cũng mua nhiều, gặp thứ nào là mua thứ đó khó tránh sẽ xảy ra xung đột với nhau khi chia đồ, đến khi trở về nhà là người này cãi với người kia, phiền phức muốn chết.
Vương Anh nghe lời khuyên của người hàng xóm đó nên trực tiếp từ chối việc mang Từ Sương đi theo.
"Anh ở nhà tìm anh Lưu, hỏi một chút xem cái mành đằng sau nhà bọn họ làm như thế nào, em thấy bên chỗ sư phụ không có cái mành đó mà hôm nay trời trở lạnh rồi không có mành chắn gió thì không được, nhiệt độ trong phòng sẽ giảm đi nhiều. Hỏi cho rõ ràng rồi em sẽ đi mua mành về. Còn có cái bếp lò nữa, có lẽ hôm nay sẽ lấy được đó, anh tới đó nhận đồ nhé, chờ em quay lại chúng ta sẽ đốt bếp lò với giường đất thử xem sao, hôm nay cứ đốt giường đất cho ấm đi đã..."
Từ Sương nghe sự sắp xếp của Vương Anh không hề cảm thấy không vui chút nào, cứ ừ ừ gật đầu đồng ý, nghiêm túc lắng nghe, sau đó đề tài trở về cái cơ bản nhất của đời người là ba bữa ăn uống.
"Trưa nay em muốn ăn món gì?"
Vương Anh vừa mới uống xong cháo gạo kê, miếng cuối cùng vẫn còn đọng lại ở họng, cố nuốt xuống rồi suy nghĩ: "Anh hỏi sư phụ xem ông ấy nói muốn ăn cái gì thì chúng ta ăn cái đó. Không phải chúng ta vẫn còn mấy con cá đã lấy từ đại đội mấy hôm trước ư? Hay là anh hỏi sư phụ xem ông ấy có ăn cá nướng không?"
Sắp xếp xong mọi chuyện ở trong nhà Vương Anh nhanh chóng đi lấy phiếu và sọt đi ra khỏi cửa. Nơi đại viện này của bọn họ cực kỳ yên tĩnh nhưng khi tới ngày nghỉ sẽ rất náo nhiệt.
Giống như bây giờ, trong đại viện có một giàn nho, mùa đông cành trở nên khô khốc, phía dưới có mấy người đàn ông đang ngồi. Vương Anh nhìn thoáng qua thấy có hai người đàn ông họ nhà họ Hứa, hai người đàn ông nhà họ Mã và hai người đàn ông nhà họ Lưu, còn có một số người lạ mặt mà cô chưa từng gặp cũng ngồi quanh đó, có lẽ là từ đại viện bên cạnh. Cả mấy người đều đang xúm lại chơi cờ tướng.
Vương Anh cũng không chào hỏi bọn họ chỉ đứng ở cửa nhà họ Lưu hô to: "Thím Lưu ơi, chị dâu ơi, chúng ta đi thôi!"
Lưu đại nương lên tiếng, mang theo con dâu cả cùng đi ra.
Mã Đại Liên và Hứa đại nương cũng nghe được tiếng kêu đó, từng người cõng theo cái sọt ra khỏi cửa.
Vương Anh nhìn xung quanh một vòng, hôm nay ở trong đại viện những người phụ nữ bình thường rảnh rỗi giờ trở nên bận rộn vô cùng, Mã Đại Liên đưa theo hai người con dâu, Hứa đại nương thì đưa Trương Vân theo, còn Lưu đại nương lại mang theo con dâu cả.
Vương Anh cảm thấy có hơi bực mình: "Chúng ta đi lấy trái cây cần gì phải đi nhiều người như vậy?"
Mã Đại Liên rụt người lại một cái, khoảng thời gian gần đây bà ta cũng an phận không ít, không hề tự mò đi tìm Vương Anh để gây thêm phiền toái cho cô. Còn vì nguyên nhân là gì thì... ?
Đương nhiên là đứa con thứ hai của bà ta đã về nhà nói chồng của Vương Anh là Từ Sương bây giờ đã vào tiệm cơm làm đầu bếp rồi.
Từ khi Mã Đại Liên đắc tội Trần Đông đến giờ mỗi lần nhìn thấy mấy chữ đầu bếp này đều có sự kính trọng lẫn sợ hãi. Nghĩ đến Từ Sương còn trẻ tuổi mà đã làm một đầu bếp ở tiệm cơm lớn...
Không chừng sau này sẽ được làm chức lãnh đạo của cả tiệm cơm Quốc Doanh đấy chứ đùa.
Bà ta càng nghĩ càng không dám làm loạn lên, cuối cùng vì để cho Từ Sương không thay vợ mình mà trút giận lên người bọn họ, bà ta đã nói cho con trai của mình nên nhún nhường anh nhiều hơn, đừng xuất hiện vào những lúc không cần thiết.
Mà Hứa đại nương muốn kích thích Mã Đại Liên để làm cho đôi vợ chồng son Vương Anh này xảy ra xích mích nhưng lại bất thành ngược lại còn bị những ngày tháng tốt lành của hai người này làm cho tức gần chết.
Mấu chốt chính là mỗi khi bà ta nói một câu thì cô cũng sẽ chặn lại một câu, hơn nữa muộn nhất là ba ngày sau nhà họ Từ sẽ làm thịt ăn, mùi hương bay khắp nơi làm bà ta thèm muốn nhỏ dãi.
Chỉ cần nghe thấy mùi thịt là bọn nhóc ở trong đại viện sẽ khóc lóc một lúc lâu. Nhà họ Lưu còn có thể đi qua đi lại cùng Vương Anh nhưng bọn họ lại là những kẻ chống đối việc có Vương Anh vào đại viện ở chung cho nên chắc chắn là Hứa đại nương sẽ không bao giờ mở miệng xin xỏ rồi.
Hứa đại nương tức giận mà nghĩ, khẳng định một trăm phần trăm hai người này cố ý nấu thịt để chọc tim bà ta!
Mà toàn đánh vào điểm hiểm của nhà bà ta, nhà họ Từ ở gần cửa nhà họ Hứa, mà ở nhà bà ta có Đại Bảo lúc nào cũng khóc ầm lên, mỗi lần khóc là sẽ lăn qua lộn lại bà ta không chịu được nên sau đó bà ta sẽ mắng cô con dâu Trương Vân một hồi khi đi làm về. Qua một thời gian dài, Hứa đại nương nhận ra điều này nên yên tĩnh hơn rất nhiều.
Nghe thấy câu hỏi Vương Anh nhưng Hứa đại nương cứ im lặng còn Mã Đại Liên đã nhanh chóng đáp.
"Ai da, không phải sắp tới cần dự trữ củ cải trắng cho mùa đông ư? Tôi bảo hai cô con dâu đi theo cùng để nhìn xem có gì mà về thông báo cho mọi người."