Chương 220: Dự trữ cho mùa đông 1

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,145 lượt đọc

Chương 220: Dự trữ cho mùa đông 1

Cải trắng dự trữ cho mùa đông, năm nào cũng đều là vào lúc cuối thu gần vào đầu đông mới bắt đầu chuẩn bị.

Bà Lưu vỗ vỗ trán mình: "Thật tình, là do tôi bận rộn quá nên hồ đồ mất rồi. Năm nay chúng ta đi mua sớm một chút, để đến sau này nửa đêm canh ba không cần đi lấy."

Cả hai đời Vương Anh cộng lại, lần này là lần đầu tiên cô trải qua chuyện tranh đoạt cải thảo dự trữ cho mùa đông.

Cô tò mò, hỏi:" Mọi người định mua cỡ bao nhiêu?"

Một trận mất mùa lớn như thế, sợ là cần phải dự trữ nhiều hơn một chút.

Mã lão thái: "Cải thảo cứ tính theo đầu người, nhà của bọn tôi có tổng cộng sáu người lớn sáu trẻ con, tính đi tính lại cũng phải cỡ 350 cân đổ lên."

Vương Anh:!!!

Bà Lưu: "Nhà của tôi cũng xấp xỉ cỡ đấy, năm người lớn thêm hai đứa nhỏ, chí ít thì cũng phải tử 300 cân trở lên."

Vương Anh:???

Ngay cả người luôn luôn sáng suốt như bác gái Hứa cũng nói: "Nhà của bọn tôi có bốn người lớn một đứa nhỏ, ít nhất thì cũng phải cỡ hai trăm cân."

Vương Anh: ...

Không phải là Vương Anh ít thấy mấy chuyện lạ, thật sự là mấy năm nay cô sống ở trong nông thôn, tuy rằng có ít tiền hơn so với ở trong thành thị, nhưng đồ ăn thì đều có sẵn trong đất cả. Mùa hè thì có nhiều loại rau có thể phơi ăn, còn mùa đông thì các loại ăn được cũng phong phú hơn nhiều. Ở trong thành thị thì ăn uống đều phải dựa vào tiền lương, nên đương nhiên không có nhiều lựa chọn như thế.

Bà Lưu: "300 cân cải trắng, hơn nữa còn thêm hai sọt củ cải, năm nay nhà tôi cũng tiêu gần hết rồi."

Bác gái Hứa: "Nhà tôi cũng như thế, mấy hộ chúng ta ở trong, so với nhà của Vương Anh thì cần nên tích trữ nhiều thêm một chút. Dẫu sao cũng chưa có con, hai người còn sinh hoạt tự do tự tại. Đúng rồi Vương Anh, gần đây hẳn nhà cô không cần dùng đến xe đạp đúng không? Bằng không cô có thể cho tôi mượn xe đạp được không? Cô xem, nhà tôi cũng không dễ dàng gì để đưa được hai trăm cân cải trắng này về nhà."

Vương Anh cười hì hì đáp: "Xem những lời này của dì, tôi mua xe đạp khẳng định là phải dùng đến. Đi làm dù sớm hay muộn thì cũng không thể thiếu được xe đạp đâu. Chẳng phải chị Vân cũng có xe đạp sao? Đúng không chị Vân? Chị xem mẹ chồng mình đã nói như thế rồi, hay ngày mai chị Vân đi bộ đi làm đi, bằng không thì Hứa lão thái không có vận may cải trắng."

Từ lúc Trương Vân bị Từ Sương "tát" vào mặt, đối với hai vợ chồng Vương Anh không chỉ là có ý kiến, mà là có ý kiến rất lớn.

Cô ta vốn dĩ nghĩ rằng Từ Sương lớn lên rất đẹp trai, so với chồng của cô thì kém hơn một chút, còn cảm thấy Từ Sương tìm Vương Anh có chút mệt. Nhưng hiện tại cô ta không cảm thấy như thế.

Mỗi lần mẹ chồng nói chuyện gì đó không thích hợp để nói, quay đầu sang Từ Sương bên kia đã bắt đầu nấu đồ ăn ngon.

Thật ra Từ Sương cũng không phải luôn làm thịt, dù sao thì làm gì có nhà ai đủ phiếu thịt để lãng phí như thế, nhưng con người này trong lòng thật sự rất đáng gờm!

Từ Sương nấu thịt mỡ thành dầu, lúc nấu cơm xào rau toàn dùng mỡ lợn thì không nói, thỉnh thoảng còn đem thịt hầm ở trong bếp của tiệm ăn đem về. Anh ở bên đây vừa vào bếp, bên này Đại Bảo đã bắt đầu khóc, một bên Trương Vân dỗ đứa lớn, một bên mắng Từ Sương lòng người dạ thú! Mất công anh là một đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh, lại là một con người hoàn toàn ích kỷ không có tí tình yêu!

Bây giờ Trương Vân nhìn thấy gương mặt đẹp trai của Từ Sương cũng chẳng có tâm trạng mà thưởng thức, chỉ cảm thấy con người này xấu xa đến mức ghê tởm.

Lúc này Vương Anh công khai ngấm ngầm chèn ép mẹ chồng cô, Trương Vân trong nháy mắt lập tức đi bảo vệ người nhà.

"Mẹ, mẹ không cần đi mượn xe đạp của người khác, cùng lắm thì ngày mai con dậy sớm hai giờ đi bộ đến trường. Chúng ta là người một nhà, không thể học thói ích kỷ khắc nghiệt của người khác được. Mẹ yên tâm, trong thời gian này con không cần dùng đến xe đạp, để lại trong nhà cho mẹ dùng!"

Trương Vân nói xong, lập tức vứt cho Vương Anh một cái nhìn khinh bỉ mang theo tự đắc, còn có vẻ chán ghét tràn ra khóe mắt.

Hứa lão thái: "Tiểu Vân ngoan, mẹ biết rồi, trong nhà chỉ có con là đau lòng cho mẹ nhất. Bà lão ta đây thật là có phúc tu tám đời."

Trương Vân: "Mẹ, người không cần nói như thế, chúng ta là người một nhà, thêm nữa, con và Lỗi ca kết hôn, cũng nên giống Lỗi ca mà hiếu thuận với người. Nhưng con không giống một số người, bản thân thì vào thành hưởng phúc, lại mặc kệ người già chịu tội chịu khổ. Người không hiếu thuận như thế vẫn còn là người sao? Không có một chút cảm xúc của con người, cuộc sống sau này không biết sẽ đi tới đâu nữa. Người ta nói trăm điều thiện, hiếu làm đầu..."

"Ây, dì Lưu, dì xem bên kia người ta tụm lại thành một vòng kìa, hay là mình đi tới đó xem một chút đi?"

Vương Anh không nói đến tiếng thứ hai đã kéo bà Lưu chạy đến phía trước.

Khiến cho Trương Vân đang thuyết giáo ở phía sau tức chết.

Mã lão thái cũng chạy nhanh đuổi theo hai người kia, hiện hai cô con dâu của bà đã đi thái cải trắng rồi, ở hiện trường chia ra hai nhóm nhỏ, một nhóm là bà Hứa và Trương Vân, một nhóm là Vương Anh và bà Lưu. Bà chắc chắn là đi theo bà Lưu. Mấy lời thuyết giáo đó của Trương Vân, bà cũng không muốn nghe chút nào.

Ba người không thèm quản xem Trương Vân mẹ chồng nàng dâu ở phía sau họ đang nói cái gì, dùng hết sức mà chui vào trong đám người.

"Bắp rang!"

Trong đám người có một ông lão hơn sáu mươi tuổi, trên người mặc một cái áo choàng, ngồi ở trên một cái ghế gấp nhỏ, tai trái kéo phong tương, tay phải thì phe phẩy nồi hồ lô. Ngọn lửa đỏ ở phía dưới xoay nồi hồ lô quay tròn. Trẻ con xung quanh không ít đứa nhìn chăm chăm trông mong vào cái nồi kia, một số đứa bịt tai lại.

Vương Anh vô cùng vui, bà Lưu nhanh chóng chạy đi dặn dò con dâu lớn của mình: "Nhanh, đi về nhà mang theo hai ấm trà bắp, lấy thêm bao đựng đến. Vương Anh, nhà cháu có muốn hay không?"

Vương Anh: "Muốn! Làm phiền chị Đường nói với Từ Sương một tiếng, nói anh ấy cũng chuẩn bị một ấm ngô."

Hiếm khi gặp được bắp rang kiểu cũ, Vương Anh sao có thể không nhanh chân lên cho được.

Mã lão thái nhanh chóng kêu: "Tiểu Đường, nhớ nói lại với nhà của ta luôn, Vĩnh Quân nhà ta đang ngủ trong nhà, cô nói nó lấy ba ấm hai bao đựng tới."

Chị dâu Đường gật đầu, lúc này Trương Vân và bà Hứa đã chen được vào.

Vừa thấy Đường Mẫn phải đi, bà Hứa cũng gọi Đường Mẫn giúp bà đem bắp đến.

Nhưng ai mà ngờ Đường Mẫn đi rất nhanh, ở trong đám người lộn xộn, bà Hứa hô lên gọi Đường Mẫn, không biết là người có nghe được hay không, bóng dáng thoáng chốc đã mất tăm.

Mặt Vương Anh tràn đầy vẻ hưng phấn nhìn vào nồi hồ lô bắp rang, ông lão ho khan một tiếng, giọng nói khàn khàn hô: "Nhường đường một chút!"

Ông lão nhấc nồi hồ lô ra khỏi ngọn lửa, rồi đậy trên miệng nồi một bao đựng lớn, cái bao dài này được làm bằng cách ghép nhiều mảnh vải lại với nhau, tạo thành một bao tải thật dài.

Ông lão dẫm chân lên trên miệng nồi lắc, trong tay cầm một cái ống dài cỡ tay áo giống như một mũi khoan thép, dùng lực bẻ ra, phát ra một tiếng nổ vang!

Mấy đứa nhỏ hoan hô hò reo, một làn khói tràn khắp không gian xung quanh. Trong làn khói trắng tỏa ra, có bắp rang lẻ tẻ rơi ra, mấy đứa nhỏ nhanh nhẹn chạy đến nhặt mà không nói một lời.

Ông lão đem bắp rang trong cái bao dài đổ ra, bắp rang nóng hầm hập mang theo mùi hương thơm ngọt, khiến cho đám trẻ vừa nhìn thấy đã phát thèm.

"Tám đồng một nồi. Thêm đường thì một hào."

Chủ nhân của nồi bắp rang đem hơn phân nửa bao bắp vác lên trên vai, con của cô giống như một chú cún con cọ cọ chạy quanh bên người mẹ mè nheo: "Mẹ, cho con ăn! Cho con ăn!"

"Ăn ăn ăn, nếu không phải vì đứa nhóc như con thì bà đây đâu đến nỗi tốn hết tám đồng tiền này sao? Đừng ở chỗ này cản đường người ta, đi về nhà ăn!"

Hai mẹ con vừa nói vừa đi xa, ở phía sau đã lập tức có người vây quanh.

"Đến lượt tôi, đến lượt tôi!"

Vương Anh đầy hứng thú nhìn cảnh này, ông lão ở giữa đã đổ hạt ngô vào rồi.

Đường Mẫn chạy đi cũng nhanh, không bao lâu đã quay trở lại, mang theo sáu ấm bắp, còn có hai đứa nhỏ nhà mình.

Đường Mẫn bất đắc dĩ: "Chúng nó một hai đòi theo cho bằng được."

Hai đứa nhỏ Lưu gia đều là con của cô ta, em dâu của cô ta vào cửa bảy tám năm không hạnh phúc. Cho nên người trong nhà đối với hai đứa nhỏ này cũng có nuông chiều một chút. Vừa nghe đến bắp rang, thế là một hai đòi phải đến xem.

Đứa bé trai lớn tên Dương Dương, còn đứa nhỏ thì tên Nguyệt Nguyệt.

Hai đứa ôm đùi Đường Mẫn không đi: "Mẹ, con muốn ở đây xem bắp rang."

Nguyệt Nguyệt cũng gật đầu mạnh, con bé chỉ mới hơn ba tuổi, ngày thường chính là một cái đuôi nhỏ lúc nào cũng đi theo anh trai.

"Con cũng muốn nhìn bắp rang!"

Bà Lưu: "Vậy con cứ ở lại đây đi, trong lúc tụi nhỏ chờ bắp rang. Chúng ta đi mua trái cây đi."

Bác gái Hứa: "Sao đại bảo nhà tôi không tới? Tiểu Đường, vừa rồi cô có thấy Đại Bảo nhà chúng tôi không? Ây da, ban nãy nhờ cô giúp bọn tôi mang bắp ra cô cũng không nghe thấy."

Đường Mẫn cười cười không nói lời nào, lúc trước cô ta có đem đồ cho bác gái Hứa, nhưng kết quả thì sao, không phải trong nhà bác gái Hứa không có, mà còn muốn cô ta lấy từ nhà bù vào, cho dù có mang đến vẫn còn muốn làm ầm lên.

Nếu không mang đến cho Hứa gia, bác gái Hứa đương nhiên sẽ không muốn lãng phí số tiền này.

Bà ta muốn trộn lẫn bắp rang từ mỗi gia đình, đến lúc đó muốn chia phần thì mình có thể lấy được nhiều hơn một chút. Bảo bà ta bỏ ra tám đồng để làm một nồi bắp kia á, vẫn là thôi đi thì hơn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right