Chương 221: Dự trữ cho mùa đông 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,123 lượt đọc

Chương 221: Dự trữ cho mùa đông 2

Để Đường Mẫn ở lại xếp hàng mua bắp rang, vài người lúc này mới gian nan đi đến cửa hàng tạp hóa bán lê và cam, mà lúc này, người đã đông nghẹt.

Nhưng bà Lưu lại thở phào nhẹ nhõm: "Hôm nay không có nhiều người cho lắm, mau đi nhanh lên, hẳn là chúng ta có thể mua được."

Chuyện này có thể giống như trường hợp xuân vận, cuối cùng Vương Anh cũng thành công thu hoạch được ba cân lê và nửa cân quýt."

Vừa mới đi ra, Triệu Ngọc Liên con dâu cả của Mã lão thái đã chạy đến: "Nhanh lên, có tới mấy xe cải trắng."

Mã lão thái xém chút nữa đã xông lên xé miệng con dâu cả, tức muốn ói máu nói: "Không thể tìm được chỗ yên tĩnh hơn để mà nói à!

Còn không phải sao, người chung quanh lỗ tai vểnh lên hẳn là đã nghe thấy, đã có người không chú ý mà hét to lên: "Nhanh chóng về nhà lấy sách lương thực! Cải trắng tới!"

Mã lão thái tức giận trừng mắt nhìn đối phương.

Làm như có mình mày có miệng ấy!

Đầu óc Vương Anh choáng váng, đi theo đại bộ đội mà chạy chậm về nhà, sau đó lại kéo Từ Sương cùng nhau đi ra ngoài lấy bắp cải.

Sau ba lần đẩy xe đạp đi tranh, cuối cùng cũng đem hơn một trăm cân cải trắng chở về nhà của mình.

Vương Anh nằm ở trên giường, thở dài thật mạnh.

Sinh hoạt ở trong thành thật sự quá sức mệt mỏi rồi.

Làm cái gì cũng phải đi tranh.

Từ Sương từ bên ngoài đi vào, trong tay còn ôm theo một miếng bí đỏ: "Sư phụ nói tối nay sẽ ăn cá nướng, buổi trưa nay có muốn ăn lòng đỏ trứng hấp bí đỏ? Vừa đúng lúc trong nhà còn được hai quả hột vịt muối."

Vương Anh đột nhiên đứng bật dậy: "Được!"

Bí đỏ cắt thành từng miếng, ướp nước, tán thành bột rồi cho vào chảo chiên vàng. Lòng đỏ hột vịt muối cắt nhỏ rồi chiên lên tạo bọt, sau đó đem bỏ bí đỏ vào.

Mấy miếng bí đỏ được lòng đỏ trứng muối bao lấy bên ngoài, hương vị dày đặc khiến người ta không thể không mê, bí đỏ bên ngoài thì giòn mặn còn bên trong lại mềm ngọt. Vị mặn ngọt đan xen nhau trong miệng khiến Vương Anh không thể kiềm chế nổi.

Buổi sáng giống như đi đánh giặc, buổi chiều Vương Anh nghỉ.

Cô nằm trên giường mê mê hoặc hoặc nhìn Từ Sương đi ra đi vào, cải trắng dự trữ cho mùa đông không thể ngay lập tức cất giữ để dành ăn mà cần phải trải qua xử lý nhất định mới dùng.

Đầu tiên Từ Sương đem cải trắng phơi trên nóc nhà, chờ phơi đến khi bên ngoài héo đi, sau đó bỏ đi mấy chiếc lá ở bên ngoài, rồi dùng dây thừng buộc lại để nó thở. Một trăm cân nhìn còn được đi, Vương Anh tình cờ nhìn thấy được nhà Mã lão thái, cô ngay lập tức bị líu lưỡi.

Hơn 300 cân cải trắng, chất lên thực sự rất đồ sộ.

Nhà của bà Lưu cũng không hề kém cạnh chút nào, ở cửa mỗi gia đình đều nổi lên một núi cải trắng như thế.

Nhìn một vòng, cả toàn bộ sân chỉ có một người duy nhất không tham gia chuyện trữ hàng màu đông, chỉ có hậu viện của Trần Đông, một người ăn no cả nhà không đói bụng.

Trần Đông gắp một đũa cá nướng ngoài giòn trong mềm, vô cùng khinh bỉ hành vi của học trò mình: "Trữ ba cái thứ đó làm gì, nguyên một mùa đông toàn ăn cải trắng, cả người đổi thành màu xanh mất thôi."

Vương Anh có chút lời khó nói hết, mấy năm nay ở chung với nhau, cô cũng coi như là hiểu được tại vì sao Trần Đông ham thích với đầu cơ trục lợi như thế.

Ông lão này không ăn chay. Tiền mà ông ấy tích cóp và mùa hạ với mùa xuân thì tới mùa đông sẽ bị lãng phí hết bảy tám phần.

Ông ấy ăn ngoài thì không tính, còn đi đến chợ đen kiếm phiếu thịt với thực phẩm thiết yếu, vừa đến mùa đông thì biến đổi đa dạng các thể loại đồ ăn cho bản thân mình.

Vương Anh: "Sư phụ à, người tỉnh táo một chút. Cả hai bọn con đều vào thành, qua năm sau sợ là không thể nào có người đưa thổ sản vùng núi cho người được đâu."

Cái đề tài này Vương Anh và Từ Sương đã sớm thương lượng chung với nhau.

Trước kia làm chuyện này thì thuận tiện, bởi vì trong thôn ở gần còn dựa vào núi, hai người bọn họ vào thành cũng có thể gọi là đi thăm người thân, mang chút đồ đi cũng không có gọi là quá phận.

Nhưng bây giờ cả hai đều ở trong thành, trước hết là không thể bù giờ được, về nhà một chuyến đã mang theo một đống đồ lớn, năm rộng tháng dài chẳng phải sẽ khiến cho người ta nghi ngờ sao?

Hai người đều chuyển hộ khẩu vào trong thành, lỡ như mà có người tố cáo, nhất định cả hai sẽ mất việc.

Ở nông thôn việc đầu cơ trục lợi không bị quản quá nghiêm, đồ vật tra được thì chỉ cần tịch thu là xong, nhưng ở trong thành thì không giống như thế, chỉ có một cái cương vị mà biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào, một người vừa thất thế là có người khác vào thế chỗ ngay lập tức.

Với địa vị của Trần Đông sẽ không ai động đến ông ấy, vì thế nên hai người bọn họ tuyệt đối không thể làm.

Trần Đông mất hết hứng thú ăn cá, ông lẩm bẩm lầm bầm: "Sớm biết thế này đã chẳng cho hai đứa vào trong thành..."

Lần vào thành này, tuy là có thể thường xuyên nếm được tài nghệ của đồ đệ, nhưng vấn đề tiền bạc đột nhiên có chút lo lắng.

Vương Anh: "Được rồi, sư phụ ăn xong thì nằm xuống, con bắt mạch cho người, sắp đến mùa đông rồi, người cũng nên tranh thủ mùa đông này giảm béo luôn."

Sức khỏe của Trần Đông vốn vẫn không được tốt cho lắm, Vương Anh tính thừa dịp này giúp ông khỏe hơn.

Trong lòng Trần Đông lo lắng: "Con sẽ không để sư phụ phải ăn chay mỗi ngày chứ?"

Nếu thật thì ông ấy nhất định muốn đi đoạn tuyệt quan hệ thầy trò với Từ Sương!

Vương Anh: Không có."

Trần Đông yên lòng, sau đó thì ăn uống thả cửa.

Vương Anh lại liếc mắt với Từ Sương một cái, ăn xong bữa này rồi, cô tính toán làm cho ông ấy một thực đơn.

Dù sao Từ Sương ở tiệm cơm, sớm hay muộn gì cũng có thể nhìn chằm chằm ông ấy.

Mùa đông đến không phải là sự thong thả như bước chân đi, mà là một ngày đột nhiên vào sáng sớm, bạn bỗng nhiên phát hiện bông tuyết đã bắt đầu rơi ở bên ngoài.

Vương Anh xoa tay, hà hơi: "Cũng không biết đại đội có chặn đường hay không nữa?"

Lúc trước hai người bọn họ cũng có đi về hai lần, muốn khuyên Từ lão thái, muốn bà vào thành chung với họ. Từ lão thái vẫn cự tuyệt, chỉ nói ở nông thôn rất tốt. Bà có máy may, bây giờ người ở trong đại đội cũng thường xuyên đến chỗ bà nhờ bà may quần áo.

Mỗi lần may vá lấy công một trái trứng gà, may quần áo có khi có thể lấy được mười trứng gà.

Chờ đến lúc bọn họ trở về thành, Từ lão thái đã cho bọn họ đem theo một rổ trứng gà thật lớn, ước chừng là hơn mười trứng.

Từ Sương: "Hẳn là đã chặn rồi, mỗi năm chỉ cần tuyết rơi thì đại đội sẽ tích tuyết. Sáng nay em muốn ăn cái gì?"

Vương Anh khoảng gần đây cảm thấy rất mau đói, có đôi khi nửa đêm đi ngủ cũng sẽ đói. Cô không biết có phải hay không vì mình đi vào thành cho nên dẫn đến việc bàn tay vàng bị ảnh hướng của hoàn cảnh hay không? Mức độ đói khát này còn hơn cả lúc vừa mới xuyên đến cơ thể.

"Nấu canh trứng, ăn mì nước đi?"

Từ Sương: "Mì nước cay?"

"Được."

Từ Sương vỗ tay, gần đây Vương Anh nói chuyện đều nũng nịu như thế, luôn luôn thêm một âm cuối, luôn khiến cho Từ Sương nhớ đến những lúc... như thế.

"Em muốn ăn mì nước cay thêm một quả trứng."

Từ lão thái cho rất nhiều trứng, Vương Anh không sợ thiếu trứng để mà ăn.

Từ Sương ừ một tiếng, bóng dáng có một chút rối ren.

Mì nước cay là một loại nước súp cay màu đỏ mà Từ Sương tự nấu, bởi vì dạo gần đây Vương Anh đam mê ớt cat, cho nên anh dứt khoát tìm một đống hương liệu, làm một loại súp đỏ cay. Sáng sớm lúc nào cũng vội, chỉ cần đem theo mì sợi, rưới lên một muỗng canh súp cay, hơi nóng hôi hổi khiến cho người ta vô cùng thỏa mãn.

Thời điểm Từ Sương làm canh cay thì Vương Anh có chỉ điểm không ít, thêm thịt bò vụn, rồi lại thêm ớt đỏ và ớt chuông, nhưng cô ấy cùng lắm chỉ là đưa ra cảm hứng, còn cụ thể thì vẫn là Từ Sương thử một vài thứ để đưa ra phương pháp mới.

Vương Anh ôm bát mì nước nóng hôi hổi bốc khói nghi ngút, trong bát còn có dầu đỏ tươi, buổi sáng ăn một bát, trán cô toát mồ hôi. Sau khi ăn xong ngon lành, lại kết thúc bằng một bát trứng hấp.

Cơm sáng giải quyết xong, hai người cùng nhau đi làm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right