Chương 222: Lời đồn ác ý
Mới đi tới cửa đã thấy chồng của Trương Vân, Từ Lỗi cũng đã ăn mặt chỉnh tề, ba người ở cổng lớn cùng gặp nhau.
Vóc dáng Hứa Lỗi không thấp, so với thời đại này thì hiếm mà có được gia đình nào nuôi ra được người thế này, vóc dáng phải cao đến một mét tám. Nếu Từ Sương được cho vẻ ngoài tuấn tú, so với ngũ quan sắc bén tuấn lãng thì Hứa Lỗi trông nhu hòa hơn, nhìn qua là một người tương đối thanh tú.
Vương Anh nghĩ, cũng may là anh ta lớn lên ưa nhìn, bằng không thì sợ là Trương Vân cũng không thích anh ta, có thể nói Hứa Lỗi dựa vào mặt mà kiếm cơm.
Vừa đúng lúc gặp phải, Hứa Lỗi chào hỏi: "Đi làm sao?"
Vương Anh thuận theo đáp lời: "Còn không phải sao, anh Hứa có việc ra ngoài à?"
Đôi mắt Hứa Lỗi lấp lóe: "Ừm, đi ra ngoài gặp một người bạn."
Vương Anh cảm thấy có chút kỳ quái, ở chỗ này lâu như vậy rồi, cô cũng biết hết phụ nữ sống trong viện rồi, đàn ông cũng gặp qua khá người, nhưng cũng không có nói nhiều. Suy cho cùng bọn họ đều là người phải đi làm, cơ hội để gặp mặt nhau rất khó.
Tính riêng trong đại viện, mỗi người đàn ông đều có một công việc.
Chỉ có Hứa Lỗi là nhàn rỗi. Nhưng người này không phải là suốt ngày ru rú trong nhà, cũng có ra ngoài nhưng không biết là đi đâu.
Tất cả những gì Vương Anh biết về Hứa Lỗi đều thông qua Trương Vân và bà Hứa, bà Hứa thì không nói đi, hằng ngày Trương Vân đều sẽ thổi phồng chồng của cô ta.
Cái gì mà Hứa Lỗi đối xử rất tốt với cô ta, hai người ở bên nhau như thế nào, đã kết hôn nhiều năm, nhưng mỗi lần Trương Vân nhắc đến Hứa Lỗi đều mang vẻ mặt đỏ hồng ngại ngùng.
Vương Anh không cảm thấy được Hứa Lỗi tốt như thế, nếu thật sự là đàn ông tốt, có thể ở trong nhà ăn uống nhàn hạ như thế sao?
Tính tình của Trương Vân mang theo chút thanh cao trong người, có chút không chấp nhận được nửa hạt cát, đối đãi nhà chồng lại không hề kén chọn. Có đôi khi Vương Anh thấy cô ta mệt đến hoảng, cả ngày đều bận bận rộn rộn, không một chút nào nghỉ ngơi.
Trái lại người nhà họ Hứa thì lại khác, ông Hứa mỗi ngày thức dậy không phải đi câu cá thì chính là đi tìm người cách vách đại viện chơi cờ. Hứa Lỗi thì không phải ở nhà ngủ cũng là đi ra ngoài nhưng không biết làm cái gì. Bà Hứa thì còn càng kỳ quái hơn, có thể ở trong nhà nhàn rỗi không động tay đến việc nhà, toàn bộ tâm trí chỉ dùng để tính kế con dâu.
So sánh hai nhà, nhà họ Mã tuy rằng ồn ào nhốn nháo, nhưng tốt xấu gì cũng là cả nhà cần cù chăm chỉ làm việc.
Vương Anh và Từ Sương tách nhau ra ở góc đường, Vương Anh đạp xe đạp đi làm.
Vừa đến cửa phòng y tế, đã nghe được tiếng ồn từ trong đó, hình như là tiếng của Trương Na.
Vương Anh cảm thấy hiếu kỳ, không phải tính tình Trương Na luôn khá tốt sao? Hôm nay làm sao vậy?
Vương Anh vừa bước vào cửa, đã thấy Trương Na và Giang Lâm đứng ở phía xa.
Trương Na tức giận không nói một lời, Giang Lâm nhìn thấy Vương Anh đi tới, hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.
Vương Anh mặc kệ Giang Lâm, dù sao từ sau cái lần cô và Giang Lâm gây gổ với nhau, sau đó Giang Lâm đối xử với cô cũng không còn hòa nhã nữa.
"Cô với Giang Lâm làm sao vậy? Ban nãy lúc ở bên ngoài tôi nghe thấy hai người hình như đang cãi nhau?"
Trương Na ủy khuất nói: "Cô ta nói xấu tôi!"
Vương Anh an ủi cô, rót cho cô chén trà nóng: "Từ từ nói."
Trương Na uống hai ngụm trà nóng, sao đó mới thở phì phì nói lại sự tình từ đầu đến cuối cho Vương Anh.
"Cô có nhớ phó đội trưởng Triệu của Cục An ninh từng đến phòng y tế của chúng ta khám bệnh không?"
Trong lòng Vương Anh trầm xuống: "Biết."
Trương Na: "Thì trùng hợp là nhà của tôi và phó đội trưởng Triệu ở cùng một tầng, bình thường gặp nhau cũng có chào hỏi một chút. Cô không biết đó thôi, cái con người đội phó Triệu này, ngày thường lúc tan tầm đã rất khuya, hai đứa nhỏ nhà anh ấy tan học mỗi ngày đều ăn tạm cái gì đó ở căn tin, sau đó thì về nhà đợi. Hai đứa nhỏ này hình như hơi sợ người lạ, sau khi vào thành cũng không thích chơi chung với mấy đứa khác, bọn nó luôn ở trong nhà suốt."
"Bố tôi đều biết anh ấy một thân một mình mang theo con nhỏ cũng không hề dễ dàng gì, cho nên thỉnh thoảng lúc nấu cơm cũng sẽ cho người đến gọi hai đứa nhỏ một tiếng."
"Không phải mấy ngày trước con của đội phó Triệu bị bệnh sao? Anh ấy bận bịu ở bệnh viện chăm sóc đứa lớn, đứa nhỏ ở nhà cũng không để tâm mấy. Tôi thấy đứa bé gái nhỏ đáng yêu quá, nên thường thường hay cho nó hai cái kẹo."
"Chuyện này của tôi hẳn cũng không được gọi là khác người ha?"
Vương Anh gật gật đầu, đúng là không khác người. Trương Na lại không biết ân oán giữa Triệu Quân và cô, tiện tay giúp con cái nhà khác một chút là hết sức bình thường.
Mặc dù Vương Anh chưa từng ở nhà tầng (chung cư), nhưng cũng biết nhà tầng có bộ dáng gì.
Sinh hoạt tập thể chính là như vậy, mỗi nhà giúp đỡ nhau một chút.
Trương Na tức giận nói: "Cái chuyện bình thường như thế, kết quả hôm nay tôi đến sớm, nghe thấy Giang Lâm nói với người khác rằng tôi để ý đội phó Triệu, cho nên mới đi lấy lòng con gái nhỏ của anh ta!"
Vương Anh: ...
"Chuyện này cũng quá đáng quá rồi." Điều kiện của Trương Na đặt ở nhà máy đường cũng tính là đủ tốt, đâu đến nỗi đi để ý đến Triệu Quân, một người đã kết hôn hai lần lại còn đang có tới hai đứa con.
"Còn không phải sao, nếu như lời đồn này mà truyền đi rồi, làm sao tôi tìm được đối tượng nữa! Lần này Giang Lâm quá đáng thật! Vừa rồi tôi đến hỏi cô ta, cô ta còn nói cái gì mà ruồi không cắn trứng, đều do bản thân tôi không chịu chú ý nên mới bị người khác nói như thế. Chị Anh, cô nói xem có phải cô ta quá đáng không!"
Vương Anh nghe xong lời Trương Na nói, lại trầm tư.
Trương Na vẫn còn oán giận: "Con người này sao lại như thế được chứ, tôi cảm thấy cô ta nhất định là cố ý. Là do tôi thân thiết với cô cho nên cô ta mới cố ý đặt điều cho tôi! Lát nữa tôi đi tìm chủ nhiệm Dương để nói chuyện, chú của cô ta là phó xưởng thì làm sao? Ba của tôi vẫn là công nhân cấp bảy đấy! Cô ta như thế này không phải là đang khi dễ người khác sao? Tức chết tôi rồi!"
Vương Anh cau mày, cô nhạy bén nhận ra đằng sau chuyện này nhất định không hề đơn giản.
Nghe thấy Trương Na muốn đi tìm bác sĩ Dương để cáo trạng, Vương Anh nhanh chóng giữ chặt lấy Trương Na.
"Trước tiên khoan hãy đi đã, cô ngốc à, cái lời đồn này vốn dĩ không có nhiều người biết đến nó, nhưng nếu cô làm ầm ĩ lên, thì sẽ có rất nhiều người biết đến. Lời truyền đi xa, ai biết sẽ bị biên soạn thành cái dạng gì? Cô tuyệt đối không được hấp tấp làm chuyện rối thêm!
Trương Na ấm ức: "Chẳng lẽ cứ để như vậy sao? Cô không biết đâu, ban nãy cô ta nói quá lời. Nói là không phải cô ta nói chuyện này, mà là một người khác cũng nói như thế. Cô xem cô ta, đến việc thừa nhận mình nói xấu cũng không dám thừa nhận!"
Vương Anh nhìn Trương Na đầy sâu sắc: "Thật ra tôi cảm thấy lời của Giang Lâm chưa chắc đã là giả. Cô nghĩ xem, cô ta và cô không ở chung một tầng lầu đúng không? Chuyện cô cho đứa nhỏ kẹo, cô ta lại không hề thấy tận mắt. Vậy thì cô ta không phải là người loan tin, mà là có người nói cho cô ta."
Trương Na không thể hiểu được: "Cái đó... Ý cô là người đồn thổi chuyện của tôi là người khác ư? Ai mà lại có thể làm ra cái chuyện thiếu đạo đức như thế!"
Có trời đất chứng giám, cô không hề có một chút ý thích nào với Triệu Quân cả.
Đúng là anh ta không có vợ, một người đàn ông nuôi hai đứa con nhỏ cũng không dễ dàng gì. Nhưng anh ta không phải tàn phế gì, nuôi hai đứa nhỏ, đến việc vệ sinh cơ bản mà Triệu Quân cũng làm không xong.
Trên quần áo thường hay có vết bẩn giặt không sạch sẽ, áo sơ mi của tụi nhỏ cũng nhăn bèo nhèo, hai đứa nhỏ cũng thường hay mặc quần áo dơ...
Trương Na hoàn toàn cực kì chướng mắt loại đàn ông như thế.
Không có vợ chẳng lẽ sống không nổi sao? Việc trong nhà không chịu làm, chờ cưới vợ về để vợ làm hết à? Loại người gì đây trời. Cưới vợ cưới vợ, trong đầu chỉ có cưới vợ.
Đúng là vì chướng mắt Triệu Quân nhiều như thế, nên khi nghe Giang Lâm nói về mình như thế, cô mới ngay lập tức kéo người nói chuyện trực tiếp.
Đừng nói đến việc điều kiện nhà cô ấy không hề thua kém ai, cô lại còn là con gái một. Nếu như cô không có công việc này, điều kiện trong nhà cũng chỉ ở dạng trung bình cô ấy cũng sẽ không để ý đến Triệu Quân, được chứ?
Điên hay sao mà lại đi làm mẹ kế của người ta.
Vương anh: "Bây giờ cô ngẫm lại xem, lúc trước cô đưa kẹo cho con của Triệu Quân thì có ai nhìn thấy cô không, đưa kẹo ở đâu, cho bao nhiêu lần? Tôi cảm thấy người tung tin đồn cho cô nhất định là người tâm địa bất chính."
Bị Vương Anh phân tích ra như thế, Trương Na lập tức sởn tóc gáy: "Ý cô là nói, người tung tin đồn về tôi là... Triệu Quân?"
Vương Anh: "Tôi cũng không có nói nhất định là anh ta, có thể là do người khác."
Kỳ thật Vương Anh cảm thấy khả năng Triệu Quân là người tung tin đồn không lớn lắm, bởi vì cho dù Triệu Quân có tình cảm với Trương Na thì cũng sẽ không dùng cái phương thức này mà bắt buộc người ta đi vào khuôn khổ.
Gia đình của Trương Na không phải như các gia đình khác, cô là con một trong nhà, cho dù thanh danh có không được tốt đi nữa, cha mẹ cô cũng sẽ không vì cái thanh danh mà đem gả con gái cho một người đàn ông đã hai đời vợ.
Nghĩ lại thì khả năng kết thù còn lớn hơn.
Hơn nữa, Vương Anh cảm thấy bản thân của Triệu Quân luôn là người tự phụ, anh ta luôn cho rằng bản thân của mình rất cao, muốn tìm vợ cũng là tìm Vương Bảo Xuyến* khổ thủ hàn diêu kia, điều kiện của Trương Na tốt như thế không ở trong phạm vi bạn đời của anh ta.
* Vương Bảo Xuyến: Nhân vật trong phim "Tiết Qúy Bình cùng Vương Bảo Xuyến" của đài TVB, Vương Bảo Xuyến là tiểu thư thứ ba của đại tướng thời nhà Đường, là hình mẫu của người phụ nữ truyền thống của Trung Quốc, hy sinh tất cả vì tình yêu.
Lời đồn đại này chỉ có một mục đích, đó là làm xấu thanh danh của Trương Na. So với việc khiến cho hôn nhân Trương Na bất hạnh thì đối phương hẳn là xuất phát từ lòng ghen ghét nhiều hơn.
Trương Na cẩn thận hồi tưởng lại: "Lúc tôi cho kẹo Triệu Tây, có hai lần là lúc gặp được ở cửa cầu thang, khi đó ở xung quanh cũng có vài người hàng xóm. Vài lần sau đó thì đều là gặp ở trên đường, có hai lần gặp Dương Tình..."
Trương Na ủ rũ cụp đuôi: "Tôi không thể nghĩ được là ai hết, hàng xóm nhà tôi tương đối nhiều, tôi đã quên hết là có ai với ai rồi."
Vương Anh: "Vậy đừng nghĩ nữa, về nói với mẹ cô đi, đem chuyện vừa rồi hai chúng ta thảo luận nói lại hết cho mẹ cô, để bà ấy giúp cô giải quyết đi."
Trương Na bĩu môi: "Mẹ tôi nhất định sẽ mắng tôi vì xen vào việc của người khác nên mới gặp phải một đống chuyện như thế này."
Nói thì nói như thế, nhưng Trương Na vẫn nghe lời, về nhà vẫn báo cáo hết sự tình cho mẹ.