Chương 223: Mang thai

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,608 lượt đọc

Chương 223: Mang thai

Không qua mấy ngày, Trương Na mang vẻ mặt như gặp quỷ đến tìm Vương Anh: "Mẹ tôi sắp xếp cho tôi đi coi mắt."

Vương Anh hơi suy tư, trong lòng đã rõ ràng.

Không quan tâm đến việc vì sao người khác lại ghen ghét với Trương Na, nhưng đồn việc cô có tình ý với Triệu Quân, một người đã kết hôn hai lần thì không thể nghi ngờ được là người đó đang muốn làm tổn hại đến giá trị của Trương Na khi cô đi xem mắt, người này đang muốn cô tìm phải một đối tượng không tốt.

Mẹ của Trương Na không có thời gian để giải thích rõ ràng, bà nhanh gọn dứt khoát đi tìm đối tượng xem mắt cho con gái, rõ ràng là đang nói với người khác rằng. Cái chuyện cô và cuộc hôn nhân thứ hai đều là giả. Nếu con gái bà để ý đến Triệu Quân thì làm gì đồng ý đi xem mắt?

"Mẹ của tôi còn nói tôi phải tránh xa Dương Tình ra một chút" Trương Na có chút do dự mà nói tiếp: "Mẹ tôi cảm thấy mấy lời đồn này là do Dương Tình truyền ra..."

Vương anh: "Mẹ cô chắc cũng chỉ suy đoán thôi, có điều cẩn thận cũng không phải chuyện gì xấu, cô thấy thế nào?"

Trương Na ủ rũ: "Tôi không biết."

"Trước khi chị Anh đến, quan hệ giữa tôi với Dương Tình vô cùng thân thiết. Tính tình cô ấy vẫn rất dịu dàng... Làm sao cô ấy sẽ đồn đại chuyện không tốt về tôi như thế?"

Vương Anh trầm mặc không nói gì, con người chính là có thể phức tạp như thế.

Điều kiện của các đồng chí trong phòng y tế của bọn họ không hề kém. Giang Lâm thì không nói đi, thiếu chút nữa là viết lên trên mặt cô ta rằng bản thân có hậu thuẫn. Trương Na thì gia đình hòa thuận, cha mẹ là công nhân viên chức, tìm con của một nhà lãnh đạo cũng không có gì là đáng ngạc nhiên.

Dương Tình thì kém hơn Trương Na và Giang Lâm một chút, nhưng cô ta có một người cô làm quản lý phòng y tế, nghe nói còn nói chuyện với con trai của giám đốc hậu cần nhà máy.

Vương Anh nghĩ, so với Giang Lâm công khai thẳng thắn, ngược lại con người của Dương Tình này lại khiến cho người ta thật đau đầu.

Trương Na và Dương Tình càng trở nên xa cách, bình thường ở văn phòng cũng khách khách khí khí.

Vương Anh trơ mắt nhìn Dương Tình hình như có rất nhiều lần muốn đi theo Trương Na nói chuyện nhưng Trương Na đều tránh đi.

Chuyện này không khỏi làm Vương Anh chán nản, dù chỉ là một phòng y tế nho nhỏ, nhưng trong lòng mỗi người đều có tâm tư của riêng mình.

Mùa đông đến, trời đổ tuyết cũng thường xuyên hơn.

Đặc biệt là ngày thứ hai sau khi tuyết rơi, một ngày phòng y tế tiếp không ít bệnh nhân do té ngã mà bị thương.

Đa số người bị thương đều chỉ là vết thương nhẹ, họ đến mua dầu về xoa bóp. Cũng có một số người ngã mạnh quá, không thể tránh khỏi việc gãy xương. Người già thì càng cần phải cẩn thận vạn lần, người cao tuổi nếu té ngã, có thể xảy ra rất nhiều bệnh hoặc ảnh hưởng đến cơ thể.

Vương Anh bận rộn từ sáng đến chiều, đột nhiên cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

Bác sĩ Dương nhanh tay lẹ mắt đỡ được cô: "Làm sao vậy? Hay là mệt quá à?"

Sau khi Vương Anh qua cơn chóng mặt mới bối rối nói: "Không sao ạ."

Lượng công việc so với trước đây quả thật là không đáng để nhắc đến. Cơ thể cô mấy năm nay được điều dưỡng khá hơn, sao có thể nói vì một ngày bận rộn mà lại chịu không nổi?

Vương Anh: "Có lẽ là do hơi mệt một chút, không sao đâu, tôi ngồi nghỉ một lát là được."

Vương Anh ngồi ở văn phòng, bắt đầu hổi tưởng lại trạng thái gần nhất của bản thân.

Nếu nói có cái gì không đúng, thì chính là dạo gần đây cô luôn dễ đói, còn thích ngủ, cực kỳ thích ăn cay, không thích ăn mấy thứ đồ ăn nhạt vị...

Vương Anh không thể tin mà mở to hai mắt mình, lặng lẽ tự bắt mạch cho bản thân.

Hai ngón tay đặt ở trên mạch, Vương Anh đợi một lúc, trong lòng mừng rỡ không kìm nén được.

"Bác sĩ Dương, hôm nay tôi xin nghỉ một ngày được không? Tôi cảm thấy không khỏe, tôi đi bệnh viện xét nghiệm máu."

Ở phòng y tế của bọn họ không có thiết bị thử máu, nhưng nếu Vương Anh lấy máu trong hôm nay, rồi đợi bệnh viện gửi kết quả vào ngày mai thì cô không thể chờ được.

Cô rất muốn xác định.

Tuy bác sĩ Dương cảm thấy kỳ lạ nhưng cũng không cản cô, trực tiếp phê duyệt cho Vương Anh nghỉ.

Vì thế chờ đến lúc Vương Anh từ bệnh viện trở về, trong lòng vui đến không thể tả được.

Hơn hai tháng, nghĩ lại một chút thì đại khái là vừa vào thành không bao lâu thì có thai.

Từ Sương tan tầm về nhà, chưa kịp hít thở đã bị tin này đập vào trán.

Vương Anh nhìn Từ Sương luôn trầm ổn, giống như chết máy đứng im một chỗ. Cô oán trách đẩy anh một cái: "Anh làm cái gì đó!"

Từ Sương cuối cùng mới phản ứng lại được, muốn ôm Vương Anh nhưng lại do dự rút tay về, chần chờ một lúc, cuối cùng mới mơ mơ hồ hồ sờ bụng của Vương Anh.

"... Em có thấy khó chịu không?"

Một sinh mệnh mới muốn đến thế giới này, nhưng hy vọng mãnh liệt ấy lại khiến cho cơ thể người mẹ vất vả khôn cùng, phản ứng đầu tiên của Từ Sương là hỏi thăm trạng thái của Vương Anh.

Vương Anh: "Em không sao."

Ban ngày có hơi mệt một chút nhưng bây giờ không sao nữa rồi.

"Chỉ là có hơi đói."

Lần đầu tiên trong đời Từ Sương nấu cơm mà làm ra vẻ hào hùng như thế: "Em ăn cái gì, anh đi nấu!"

Trước đó anh đã nói với Từ lão thái rằng họ đã lên kế hoạch vào thành sẽ bắt đầu có con, Từ lão thái sợ con trai là một đứa đầu gỗ, đã dặn dò rất nhiều lần. Trong đó quan trọng nhất là việc tâm tình của thai phụ và việc ăn uống thường xuyên thất thường. Một số phụ nữ mang thai còn muốn ăn mấy thứ kỳ lạ cổ quái.

Từ Sương nghĩ, bây giờ cho dù Vương Anh bảo muốn ăn thịt bò với thịt lừa, anh cũng sẽ dốc hết sức mà đi tìm cho cô.

Vương Anh đói bụng, muốn ăn cơm chiên trứng.

Từ Sương lập tức đứng dậy rửa nồi, chín giờ tối, trên mái nhà tỏa ra từng làn khói trắng...

Vương Anh hài lòng thỏa mãn, ăn từng muỗng từng muỗng cơm trứng

Từ Sương: "Ngày mai anh xin cho em nghỉ nhé? Bây giờ em ở nhà nghỉ ngơi, bên ngoài trời đã đổ tuyết, đi đường hay đạp xe đều không tiện. Bây giờ em cứ ở nhà, anh sẽ về nấu cơm cho em lúc nghỉ buổi sáng và buổi chiều."

"Còn nữa, trứng gà nhà chúng ta cũng không đủ nữa, hai ngày nữa anh đi chợ đen xem, coi có thể tìm mua được mấy cái khác hay không."

"Còn chỗ sư phụ, lát nữa anh sẽ đi nói với ông ấy..."

"Còn phải viết thứ cho anh hai..."

"Anh sẽ chờ tuyết tan rồi đón mẹ lên đây..."

Vương Anh ăn một hơi xong một chén lớn cơm chiên, lau miệng một cái: "Từ Sương, hình như anh hơi căng thẳng đó nha?"

Bình thường Từ Sương không có nói nhiều như vậy. Nhưng mà anh khẩn trương cũng có thể hiểu được, dẫu sao cô cũng có thai lần đầu tiên!

Hai người nằm trên giường, vốn tưởng sẽ vô cùng hào hứng mà không ngủ được, ai biết được Vương Anh vừa nằm xuống giường, Từ Sương nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, sau đó mới an tâm chìm vào giấc ngủ.

Từ Sương hưng phấn đến giờ vẫn chưa hết, Vương Anh xin nghỉ ở nhà ba hôm để nghỉ ngơi.

Trong ba ngày này, Từ Sương không chỉ mỗi ngày về nhà ba lần làm đa dạng các món ăn, mà còn tranh thủ trong lúc nghỉ ngơi đi đến chợ đen, đem về được không ít đồ.

Gạo, mì và lương thực thì không nói đi, các loại thịt khô rau khô, còn có thịt heo miếng to và mẻ cá tươi.

Bởi vì Vương Anh thích ăn cay, nên các món thịt được nấu vào ban sáng, buổi trưa hâm lại để ăn với cơm.

Thịt heo sáng bóng béo ngậy quyện với màu xanh lơ của hoa tỏi non, béo mà không ngán, hương tiêu ngon miệng, lát thịt cuộn tròn lên, cạnh miếng thịt cháy vàng như một lớp vảy óng ả, mằn mặn cay cay vô cùng ngon miệng.

Vương Anh đem thịt hâm đặt lên cơm, dầu đỏ của thịt lợn nấu hai lần thấm dần vào trong cơm, lát thịt bọc lấy cơm, Vương Anh thưởng thức từng miếng từng miếng mỹ vị ngon lành.

Vương Anh thắc mắc về bản thân, vốn dĩ bây giờ nên là thời điểm ốm nghén, nhưng cô lại ăn uống vô cùng tốt. Bây giờ mỗi ngày trong nhà bếp đều có canh hầm, tuy rằng cũng không phải thường hầm canh thịt, đại đa số thời gian là canh chay. Nhưng Từ Sương có thói quen là bỏ trứng vào nồi rồi nấu sôi lên, như vậy có thể hầm ra một nồi canh màu trắng sữa. Chỉ cần thêm chút cải trắng rồi thêm cẩu kỷ là có thể ăn được.

Từ Sương sợ lúc mình đi làm, Vương Anh đói bụng, có loại canh này, Vương Anh chỉ cần dùng cải trắng đã thái xong rồi bỏ vào nồi nấu lên, có thể lót bụng bất cứ lúc nào.

Trong ba ngày này, không chỉ có hàng xóm trong viện không ngừng đến chúc mừng, mà Trần Đông ở hậu viện cũng đến, còn lấy ra một cái túi hình như có ý nghĩa gì đó mà tặng cho Vương Anh.

"Cái này là cho bé con, mấy đứa giữ trước đi, cái này là ông cố ta từng cầm trong tay. Nghe nói là đồ vật thời nhà Tống, làm quà cho bé con."

Vương Anh không hiểu văn hóa đồ cổ nhưng cũng có thể đoán được Trần Đông giữ lại món đồ này có bao nhiêu khó khăn. Một món đồ cổ nhỏ như thế, giữ đến sau này có thể bán được không ít tiền đâu.

Cô còn muốn từ chối, Trần Đông đã ngay lập tức đưa đồ cho Từ Sương.

"Cầm đi, đây là sư phụ cho đứa nhỏ"

Vương Anh không còn lựa chọn nào đành phải làm theo.

Ba ngày trôi qua vô cùng nhanh, đến lúc Vương Anh muốn đi làm lại, Từ Sương giống như thần giữ cửa, một hai đòi đưa cô đi làm.

"Đường trơn, để em đi một mình anh không yên tâm."

Không nên đi xe đạp, đi xe đạp rất nguy hiểm, thế là Từ Sương đi bộ đưa Vương Anh đến chỗ làm. Không chỉ đến cửa, mà còn muốn đưa cô vào phòng y tế.

Vương Anh xin nghỉ ba ngày, tin tức cô mang thai đã sớm truyền ra khắp phòng y tế.

Trương Na mừng cho Vương Anh từ tận đáy lòng, bác sĩ Dương vừa thấy Từ Sương khẩn trương đưa người đến như thế thì trêu anh: "Nào, nơi này tốt xấu gì cũng là phòng y tế, trừ bệnh viện, nơi này của chúng tôi cũng là nơi an toàn nhất."

Vương Anh mỉm cười liếc mắt nhìn Từ Sương một cái: "Còn không phải sao."

Tuy rằng phòng y tế của đường xưởng chỉ có thể xem một ít bệnh, nhưng cũng có thể xảy ra vài tia biến đối với bác sĩ.

Từ Sương nhỏ giọng dặn dò: "Giữa trưa cứ đi căn tin ăn cơm, đừng tiếc tiền, buổi chiều anh đến đón em."

Vương Anh gật gật đầu, lúc này bọn họ đối với sản phụ mười phần nhẹ nhàng, lấy phòng y tế của bọn họ làm ví dụ. Bác sĩ Dương vừa nghe nói cô có thai thì nói với cô, toàn bộ thời gian mang thai và thời kỳ sinh nở, cô có thể về sớm hơn một giờ.

Mọi người đều tan tầm lúc năm giờ, cô thì chỉ cần bốn giờ là có thể ra về.

Vừa vặn chênh lệch thời gian, Từ Sương có thể đến đón cô, đến lúc đó cô đi ăn cơm rồi về nhà, chờ đến tối có thể lại ăn thêm cơm nữa.

Vương Anh cảm thấy nếu mà còn ăn cái kiểu này nữa, sớm muộn gì cô cũng mập lên.

Từ Sương thì cảm thấy cô mập lên cũng tốt: "Bây giờ em vẫn còn gầy quá."

Vương Anh thật ra cũng không phải người gầy, bản thân cô là người có ngoại hình cân đối, là loại người không thấy được thịt quá rõ ràng, theo cách nói của mọi người chính là người có khung xương nhỏ, cho nên có thịt trông cũng không quá mập mạp.

Chỉ là Từ Sương không cảm thấy như vậy, trong mắt anh Vương Anh đã thành một món đồ sứ dễ vỡ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right