Chương 224: Đứa nhỏ bị mất tích

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,497 lượt đọc

Chương 224: Đứa nhỏ bị mất tích

Từ Sương mỗi ngày đưa đón, ân cần chăm sóc khiến toàn bộ phòng y tế đều phải ghen tỵ.

Bác sĩ Dương đã nhìn thấy rất nhiều người đàn ông không có trách nhiệm trong công xưởng, giống như người sinh con chỉ có một mình phụ nữ, bản thân chỉ dùng thời gian rảnh rỗi dỗ con một tí là có thể được gọi là người cha tốt, ăn uống tiêu tiểu ngày thường và chăm sóc con cũng mặc kệ. Đột nhiên nhìn thấy Từ Sương tuyệt vời như thế, trong lòng bà cảm thán cho sự sáng suốt của Vương Anh.

"Đàn ông tốt như thế thật sự không gặp được nhiều."

Mẹ Trương thậm chí còn ghé tai Trương Na dặn dò: "Nên học hỏi Vương Anh nhiều một chút, nếu con tìm được một người như thế thì ba và mẹ cũng không cần phải rầu thúi ruột."

Trong nhà chỉ có một đứa con gái, mặt nào cũng tốt, chỉ là lớn lên có chút không rành thế sự. Mẹ Trương Na nhắc tới thì lập tức lo lắng, tìm cao sợ con gái chịu khổ, tìm thấp lại sợ lòng tự trọng của đàn ông mà làm khó dễ, sau này lại phải lo lắng xem sắc mặt con gái.

Mẹ của Trương Na nghĩ một hồi rồi nghĩ, hỏi Trương Na: "Con đi hỏi một chút, xem chồng của Vương Anh có anh em không?"

Trương na: ...

Vương Anh nghe được lời Trương Na hỏi, dở khóc dở cười nói: "Đúng thật là còn có một người anh trai... Nhưng mà đã kết hôn, hơn nữa người ta còn ở Tây Bắc là thanh niên trí thức."

Không sai, sau mấy năm ở Tiêu Ma, cuối cùng Từ Minh cũng kết hôn với Tống Nhã, con gái của chủ nông trường. Mùa thu năm ngoái vừa nhận được tin, Từ Sương và Vương Anh còn gửi một bao lớn đồ vật và vải dệt, Từ lão thái gửi một mâm của cải của mình, bí mật đưa theo năm mươi đồng, nói là muốn Từ Minh đưa Tống Nhã.

Không bao lâu thì Từ Minh cũng hồi âm, nhưng lần này khác biệt ở chỗ Từ Minh còn gửi một bao lớn các loại đặc sản, cái gì mà khô nho khô bò rồi quả hạch. Trong lời hồi âm có nói, Tống Nhã nói bọn họ không cần đồ trong gia đình nữa.

Từ lão thái cảm thán nói: "Thằng nhóc Từ Minh này, lúc nhỏ miệng lưỡi trơn tru, khi đó trong đại đội có người nói, thằng nhóc này sợ là dựa vào mặt này và miệng lưỡi mà ăn cơm mềm. Bây giờ xem ra, đọc sách bao nhiêu cũng vô ích, cuối cùng cũng như lời người đó nói."

Nhưng Từ lão thái cũng thấy, Từ Minh kết hôn ở bên kia cơ hồ có thể nhìn ra là ở rể, bên này Từ Sương cơ bản cũng chính là ở rể. Hai đứa con trai tuy là đều ở rể, nhưng con dâu lại rất tốt.

Tống Nhã kia, con người cũng có lễ có tiết, có thể nhìn ra được là người con gái tốt.

Đến hiện tại, Từ lão thái đã cảm thấy cuộc sống viên mãn rồi, chờ hai bên cho bà thêm cháu trai cháu gái, bà chắc chắn cưng chiều mấy cháu.

Vương Anh nói xong, Trương Na thật đúng là làm bộ làm tịch mà thở dài: "Chị Anh, tôi cảm thấy khó mà tìm được một người như chồng chị."

Đều là người, sao lại có thể chênh lệch như thế.

Có người đẹp trai lại còn yêu vợ, có người thì xấu mà lại còn ảo tưởng.

Nhân viên thu phí trong văn phòng đưa ra kháng nghị: "Không thể trông mặt mà bắt hình dong như thế đâu đồng chí Trương, nam đồng chí của chúng ta cũng không tồi, không thể đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài."

Dương Tình ngồi ở bên cạnh cũng nhẹ giọng nói: "Đúng vậy, trai đẹp luôn rất dụ người."

Vương Anh nhướng mày: "Trong đời sống, nói cái gì mà dụ hay không dụ, bất luận là nam hay nữ, ai mà không phải đối mặt với các loại dụ hoặc khác nhau, cô nói có đúng hay không?"

Dương Tình nhanh chóng dịu đi: "Cô nói đúng."

Bên ngoài truyền đến tiếng của Từ Sương, Vương Anh nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

"Tôi đi trước."

Từ Sương đến đón cô. Ngay cả ở trong nhà máy đường, ngày ngày có người đến đón mỗi ngày đúng là hiếm thấy, hiện giờ bảo vệ xưởng đường đều biết mặt Từ Sương, gặp mặt còn có thể nói vài câu với nhau.

Nhìn đôi vợ chồng son ngọt ngào rời đi, bảo vệ trẻ tuổi hâm mộ vô cùng.

"Ây da, tôi mà có vợ xinh đẹp như thế, tôi nhất định cũng đối xử như thế với cô ấy."

"Anh nói xem có đúng không, đội phó Triệu?"

Lòng Triệu Quân lúc này cực kỳ thấp thỏm, nếu như không phải vì chức vụ hiện tại không thể tùy tiện đổi thì anh ta đã không định tiếp tục làm công việc canh gác lương thực khô nữa.

Vương Anh này có ý gì? Cố ý khiến anh ta xấu mặt chăng?

Không phải chỉ là đang có thai thôi à, có cần đến mức phải gọi chồng đến đưa đón mỗi ngày vậy không?

Triệu Quân thở ra một hơi thật nặng nề. Kể từ khi anh ta được trùng sinh cho đến nay, chút tình nghĩa vợ chồng tích lũy qua nhiều năm của anh ta dành cho Vương Anh đã gần như tan biến hết cả rồi.

Vương Anh ba lần bốn lượt tát vào mặt anh ta, đến nỗi, giờ trông Vương Anh là giống như que kim đâm vào mắt anh ta ngày này qua ngày nọ.

Triệu Quân cảm thấy trong người khó chịu bực bội. Lòng dạ của người phụ nữ này nhỏ nhen thật. Lẽ nào anh ta đối xử với Vương Anh tệ bạc thế sao? Ăn uống cũng đâu có bạc đãi cô, vì cớ gì mà cô lại cố ý tỏ thái độ chán ghét với anh ta?

Triệu Quân thật sự có cảm giác Vương Anh cố ý làm như vậy với anh ta, cố ý để Từ Sương giả vờ bắt chước thành dáng vẻ đó để giẫm lên mặt anh ta.

Nếu Vương Anh biết Triệu Quân có suy nghĩ như vậy trong đầu, chắc chắn cô sẽ thốt ra một câu, tên Triệu Quân này đúng là tự vẽ mũi lên cửa... Đồ vô liêm sỉ!

Anh ta tưởng là cả thế giới chỉ xoay quanh mình anh ta chắc?

Vương Anh đến tiệm cơm cùng với Từ Sương, ăn cơm xong Vương Anh một mình lững thững quay về nhà.

Cô vừa bước vào sân, bỗng một bóng người lao tới trước mặt, suýt chút nữa đẩy cô ngã nhào ra đất. Vương Anh nghiêng mình né được, đưa tay bảo vệ bụng theo bản năng. May mắn thay, đối phương cũng nhận ra cô không phải là người cô ta muốn chờ, vội vã phanh xe lại.

Vương Anh tức muốn no bụng, nhìn kỹ hơn, người vừa xông tới là con dâu thứ hai của Mã Đại Liên. Cô nhớ mang máng tên của người nọ là Đinh Chiêu Đệ.

Đinh Chiêu Đệ kinh hồn bạt vía, đầu tóc rối bù, suýt chút nữa cô ta đã đẩy ngã Vương Anh nhưng cô ta chẳng nói câu nào, chỉ một lòng một dạ muốn lao thẳng ra ngoài.

Vương Anh không hiểu đầu cua tai nheo gì. Nhưng cô không đi lên ngăn cản mà cẩn thận từng li từng tí lùi ra xa. Bởi vì khi Đinh Chiêu Đệ chạy ra ngoài, mọi người sống cùng sân tập thể cũng nối đuôi chạy theo sau cô ta ra ngoài.

"Trời tối thui mà chả có lấy ánh đèn, mấy người mau mau theo họ đi. Đừng nói là con nít nó không thấy đường, người lớn cũng mất tăm luôn."

"Bà đừng nghĩ nó đơn giản, nhà con dâu tôi ở bên đó nói năm ngoái cũng tầm thời gian này, trong thành phố có bốn đứa trẻ mất tích đó. Nói không chừng là bọn bắt cóc trẻ con đấy."

"Bà đừng nói nữa, không thấy bác gái Mã sợ phát khóc rồi à..."

...

Vương Anh nhanh tay kéo bác gái Lưu cũng đang ra ngoài tìm người: "Dì ơi, có chuyện gì vậy ạ?"

Bác gái Lưu vỗ tay Vương Anh: "Một đứa trẻ con của nhà họ Mã mất tích rồi, trông tình hình không ổn lắm, sân tập thể cạnh chúng ta cũng huy động người, mọi người đều ra ngoài tìm một vòng. Cháu đang mang thai, đừng đi lại lung tung, ở nhà nghỉ ngơi cho khoẻ."

Dừng một lát, bác gái Lưu mới nhớ lại mấy hôm trước Từ Sương có lòng mang một miếng thịt qua nhờ vả bà ấy, nhờ bà ấy chăm sóc Vương Anh nhiều chút, dù gì Từ Sương cũng có công việc, không thể ở cạnh Vương Anh mọi lúc được. Mà giờ này Từ lão thái còn ở dưới quê, chỉ còn cách nhờ vả hàng xóm láng giềng quan tâm nhiều một tí.

"Cháu ở nhà một mình cũng không an toàn, cháu qua nhà tôi đi, chị dâu Cát của cháu ở nhà đấy."

Lúc này, Vương Anh quay về nhà một mình, cô nghĩ chắc Từ Sương vẫn đang bận bịu ở tiệm cơm. Bác gái Lưu sắp xếp cho Vương Anh đến tiệm cơm rồi bà ấy vội vàng chạy đi, Vương Anh thấy đội ngũ đi tìm người cũng rất đông, chắc là hộ cư trú của sân tập thể bên cạnh.

Mấy người đàn ông nhà họ Lưu và con dâu cả Đường Mẫn cũng đã đi tìm người luôn, chỉ còn con dâu thứ hai Cát Nguyệt và hai đứa con của nhà lớn ở lại.

Cát Nguyệt vừa thắp đèn vừa nói với Vương Anh: "Mấy đứa nhỏ trong sân nhà chúng ta đều trạc tuổi nhau, hai gian nhà của nhà họ Mã có sáu đứa bé, đúng là đông đúc chật chội thật, đứa lớn nhất là mười một tuổi, đứa nhỏ nhất mới một tuổi. Đứa bị mất tích là con của người con thứ hai, Lư Đản, năm nay mới bảy tuổi. Ban nãy thằng bé nói đi chơi với anh trai, chị gái của nhà cả, còn có Đại Ngọc của nhà họ Hứa đi chơi cùng. Kết quả mấy đứa kia lác đác đi về, còn mình thằng bé là không thấy về.

"Lúc đầu còn tưởng thằng bé nghịch dại thôi, ai ngờ đợi mãi đợi mãi không thấy người đâu. Đi tìm cũng không thấy nó, bấy giờ mới hoảng hốt đi tìm mẹ chồng tôi."

Có thể nói, anh ninh trật tự bây giờ tốt hơn những năm đầu nhưng chuyện bắt cóc trẻ con vẫn chưa chấm dứt hẳn.

Đâu đó luôn có những con buôn đánh mất lương tâm, liều lĩnh bất chấp việc xử bắn nhưng chúng vẫn sẽ làm như thế. Nhất là khi đứa cháu nhà họ Mã năm nay gần được bảy tuổi, nhà họ Mã lại là một gia đình bình thường, miệng ăn đông còn người làm ít. Vậy nên nuôi đứa nào đứa đó gầy đét, nhìn như trẻ chưa được năm tuổi nữa là. Vừa đúng độ tuổi yêu thích nhất của các con buôn.

Đứa nhỏ hơn, người lớn thường không an tâm để người khác dẫn ra ngoài, khó mà lừa được. Đứa lớn hơn một tí thì nó nhớ nhiều hơn, được người lớn dạy bảo là không theo người lạ ra ngoài.

Cát Nguyệt thở dài: "May là hôm nay Dương Dương không đi theo, cô nói xem, bọn buôn người này đáng hận đến cỡ nào. Người ta mất mười tháng để mang thai, chỉ một hành động của chúng đã kiến mẹ con người ta phải chia lìa, thật chẳng ra thứ gì, nên bắt bọn chúng lại rồi hành cho ra bã!"

Vương Anh: "Chị nói đúng lắm."

Tuy thời gian mang thai không dài nhưng Vương Anh vô cùng yêu thương nhóc con trong bụng mình. Chỉ nghĩ đến chuyện bé con bỗng dưng bị người ta bắt cóc thôi là Vương Anh đã căm phẫn đến tận cùng.

Lưu Dương năm nay tám tuổi, đã đến lúc hiểu biết những chuyện xung quanh mình, Lư Đản sống cùng sân tập thể bị bắt đi cũng ngang ngang tuổi với cậu bé, trông thấy cậu bạn chơi với mình hàng ngày mất tích càng khiến cậu bé âu sầu trong lòng.

Cậu bé nghe người lớn kể lại rồi, thời buổi này nhiều kẻ xấu như vậy, chúng sẽ lừa con nít, dụ dỗ đi theo chúng và rồi không quay về nhà được nữa.

Chao ôi, hy vọng Lư Đản có thể về nhà sớm chút.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right